Tuy nhiên, thỉnh thoảng có cho Xuân Xuân ăn sữa bột thì cô bé lại bị trớ sữa, điều này khiến cho Tô Lam rất chán nản. Mỗi khi Xuân Xuân bị trớ sữa thì cô cũng vô cùng căng thẳng, bởi vì việc trớ sữa này có nặng có nhẹ, đôi khi em bé sẽ bị sặc chết. 

Tô Lam cẩn thận đút từng miếng, từng miếng cho Xuân Xuân, nhưng mà Xuân Xuân lại bị trớ sữa rồi, cô bé không ngừng nôn mửa. Tô Lam ôm cô bé, cô vuốt phía sau lưng của cô bé không ngừng, nhưng vẫn không có tác dụng. Xuân Xuân nôn vô cùng nhiều, hơn nữa cô bé cũng ho khan không ngừng. 

"Mẹ! Mẹ! Mẹ mau đến giúp con với." Tô Lam thấy tình hình không ổn, cô lập tức hoảng sợ thét lên. 

Sở Thanh Diên đang ở phòng bếp nấu cơm, bà nghe thấy giọng nói đau khổ của Tô Lam thì bà đã quên mất chuyện bản thân bà còn đang tức giận. Bà vừa cầm cái xẻng trong tay vừa chạy tới phòng ngủ của Tô Lam. 

"Chuyện này là sao?" Sở Thanh Diên thấy Tô Lam ôm Xuân Xuân, cô sợ tới nỗi sắc mặt trắng bệch thì không khỏi sững sờ. 

"Mẹ, Xuân Xuân bị trớ sữa rồi, hình như lần này rất nghiêm trọng!" Tô Lam vội vàng trả lời. 

"Để mẹ xem một chút." Sở Thanh Diện để cái xẻng xuống, bà lập tức đi qua ôm lấy Xuân Xuân, bắt đầu vuốt phía sau lưng của cô bé không ngừng, thế nhưng Xuân Xuân vẫn còn ho khan. 

Thấy tình hình không ổn, Tô Lam vội vàng ôm Xuân Xuân rồi nói: "Không được rồi, con phải đưa Xuân Xuân đi bệnh viện!" 

"Đúng rồi, mau đi bệnh viện đi, con cầm thêm ví tiền, bình sữa và tã giấy đi nữa." Sở Thanh Diên hốt hoảng cầm lấy cái ví rồi lấy chút đồ của Xuân Xuân rồi đi cùng Tô Lam ra cửa. 

Trên đường đi, Tô Lam rất sợ, Sở Thanh niên cũng rất căng thẳng, hoàn toàn không nhìn ra bà còn tức giận. Bây giờ bà chỉ đang lo lắng cho cháu ngoại của bà mà thôi. 

Nghe mẹ nói vậy, Tô Lam cau mày một cái: "Mẹ, con hứa với mẹ, đây là lần cuối cùng con tự ý làm theo ý mình. Sau này con sẽ nghe lời mẹ mà, được không?" 

Dù sao Tô Lam cũng là con gái của Sở Thanh Diên, cuối cùng bà vẫn không nỡ nặng lời với con gái. Bà liếc Tô Lam một cái, rồi đi lên ôm lấy Xuân Xuân, nói: "Con mau gọi taxi đi!" 

Thấy mẹ chịu ôm con gái, Tô Lam vội vàng cười nói: "Con gọi ngay đây." 

Sau khi lên taxi, Sở Thanh Diên giống như biến thành người khác, chẳng những bà giúp đỡ Tô Lam bế con gái mà còn chăm sóc Xuân Xuân tốt hơn so với cô. Tô Lam thấy vậy thì vô cùng vui vẻ, cô biết rõ mẹ cô vẫn rất thương cô, nên trong lòng cô cũng cảm thấy thật ấm áp. Hai mẹ con cứ ở chung hài hòa như vậy được nửa tháng, cho đến một buổi trưa nọ, Tô Yên đến, phá vỡ cục diện cân bằng vừa được tạo nên.

Hình như lần này rất nghiêm trọng!" - Chương 406 | Đọc truyện tranh