Sau đó Quan Khởi Kỳ nói: "Hôm nay cậu Diệp mời tôi đi đánh golf, tiện thể ôn lại chuyện cũ, em đoán xem thế nào? Kẻ thù kiếp trước của em, Hồ Mỹ Ngọc cũng đi cùng." 

Nghe vậy, Tô Lam nói: "Chuyện này không có gì ngạc nhiên cả, khó khăn lắm mới bắt được con rùa vàng như cậu Diệp, tất nhiên Hồ Mỹ Ngọc sẽ bám theo không rời nửa bước." "Tôi vốn định nói chuyện với Diệp Vĩnh Thành về cô Hồ Mỹ Ngọc này, dù sau thì anh ta cũng là bạn từ nhỏ của tôi, tôi không muốn anh ta tìm được một người phụ nữ như vậy, nhưng làm gì có cơ hội chứ, Hồ Mỹ Ngọc nhìn Diệp Vĩnh Thành như nhìn ăn trộm, đừng nói là phụ nữ, đến cả một người đàn ông như tôi cũng không không có cơ hội ra tay! "Quan Khởi Kỳ oán giận nói. 

Nghe được câu cuối cùng, Tô Lam không khỏi bật cười. 

Nhìn thấy Tô Lam cười, Quan Khởi Kỳ cũng vui vẻ cười. 

Sau đó, Tô Lam hỏi: "Anh định nói gì với Diệp Vĩnh Thành? Kể hết những chuyện đen tối khi xưa của Hồ Mỹ Ngọc cho anh ta sao?" 

Quan Khởi Kỳ sờ sờ mũi, trả lời: "Vốn tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng khi thấy cảnh anh ta và Hồ Mỹ Ngọc dính nhau như keo, liếc mắt đưa tình với nhau, tôi lại đổi ý." 

“Anh sợ Diệp Vĩnh Thành không tin, sau đó anh và Diệp Vĩnh Thành không thể làm bạn bè nữa sao?” Tô Lam nhíu mày suy đoán. 

Quan Khởi Kỳ lắc đầu: "Không, tôi rất hiểu con người Diệp Vĩnh Thành, anh ta có thể phân biệt đúng sai, cho dù không tin, anh ấy cũng sẽ không ngừng làm bạn với tôi, hơn nữa những gì tôi nói đều là sự thật, chỉ cần đầu óc của anh ta còn tỉnh táo, tìm người điều tra lại mọi chuyện thì sẽ biết hết mọi chuyện." 

“Ai bảo cô ta xúc phạm em, xúc phạm người của em, những gì cô ta đã gây ra, tôi nhất định sẽ trả lại cô ta gấp mười lần!” Đôi mắt Quan Khởi Kỳ tràn đầy sự tàn nhẫn khi nói ra những lời này. Nhìn thấy sự tàn nhẫn trong mắt Quan Khởi Kỳ, đột nhiên Tô Lam cảm thấy giật mình. Đến cả một người tươi sáng, lịch lãm như Quan Khởi Kỳ cũng trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn với những người mà anh ấy ghét. Mà những gì anh ấy nói lúc này khiến cô vô cùng cảm động vì có một người đàn ông có thể bảo vệ mình trong mọi tình huống như vậy. 

Xét về xung quanh, Tô Lam có thể coi là may mắn, chỉ có điều người trước mắt không phải là người trong lòng cô! 

“Sao vậy?” Quan Khởi Kỳ thấy mãi mà Tô Lam không lên tiếng, lo lắng hỏi. 

"Ồ, không có gì, thấy người anh đổ đầy mồ hôi, mau đi tắm rửa đi.” Tô Lam ngẩng đầu cười nói.

"Đây là yêu ghét rõ ràng có được không? - Chương 379 | Đọc truyện tranh