Trịnh Hạo đi rồi, trong phòng vô cùng yên tĩnh, Tô Lam cảm thấy có chút không thở nổi, cho nên cười nói: “Chị đi xem giúp việc hầm canh đến đâu rồi.” 

Nói xong, cô bưng chậu rửa mặt ra ngoài. 

Chị!” Thế nhưng, vừa mới đi được hai bước, Tô Yên ở sau lưng đã kêu cô. Tô Lam lập tức dừng bước, Tô Yên bước tới trước mặt cô, hất đổ chậu rửa mặt trong tay cô, cũng may đây là chậu rửa mặt bằng nhựa, rơi xuống mặt đất không phát ra tiếng lớn lắm, nhưng vẫn loại Tô Lam nhảy dựng! 

"Em làm gì vậy?" Tô Lam ngơ ngác nhìn Tô Yên. 

Tô Yên cười chế giễu: "Chị đúng là người chị tốt của tôi, quyến rũ chồng của tôi ngay trong nhà của tôi, đúng là phúc tổ ba đời tôi mới có một người chị như chị." 

"Em nói linh tinh gì vậy?" Tô Yên hơi lớn tiếng, người giúp việc vẫn đang nấu canh trong bếp, thật mất mặt. 

"Tôi nói linh tinh sao? Vừa rồi mấy lời của các người tôi nghe hết rồi, tôi cũng hy vọng mình đang nói linh tinh, nhưng đây là tôi chính mắt nhìn thấy, chính tại nghe được, còn có thể giả được sao?" Đôi mắt xinh đẹp của Tổ Yên tràn đầy vẻ căm hận và trách móc. 

Nghe vậy, Tô Lam lùi lại một bước, nhưng vẫn muốn giải thích rõ ràng với Tô Yên: "Nếu em đã nghe hết, hẳn em cũng nghe được lời chị nói với Trịnh Hạo, chị chỉ muốn cảnh cáo anh ta phải đối xử tốt với em và đứa nhỏ, chẳng lẽ người làm chị như chị đã sai sao?" \

Những lời nói của Tô Lam lại càng khiến Tô Yên kích động, cô ấy từng bước tiến tới, bắn ra ánh nhìn lạnh lùng, nói: "Tôi và Trịnh Hạo vẫn đang sống rất tốt cho đến khi chị mượn cớ muốn chăm sóc tôi tháng ở cữ để ở lại nhà tôi, chị cũng đâu phải không biết Trịnh Hạo có ý với chị, lẽ ra chị nên tìm cách tránh hiểu lầm mới phải, vậy mà ngày nào chị cũng khiến tôi phải lo lắng đề phòng, ngủ đều phải mở một con mắt xem chừng, chị có biết tôi rất mệt mỏi không? Là chị cố ý, chị đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, đừng tưởng tôi là đồ ngu không nhìn ra được, chị đúng là người chị tốt của tôi!" 

Tô Lam mơ hồ thấy tim mình đau nhói, sau đó toàn thân ớn lạnh, cái lạnh từ tim truyền đến. 

Thật lâu sau, Tô Lam mới chấp nhận hiện thực, cô không nghe lầm, tất cả những lời nói kia đều phát ra từng miệng cô em gái mà cô hết mực yêu thương từ nhỏ. 

Cô chậm rãi nói: "Tô Yên, hôm nay em nói chị như vậy, em có biết em không chỉ đang xúc phạm chị mà còn đang xúc phạm chính mình không?" 

Tô Yên không hề động lòng, quay mặt đi, ánh mắt lạnh lùng nhìn đi nơi khác, nói: "Tôi đang bảo vệ gia đình và tình yêu của mình, tất cả những việc tôi làm là lẽ đương nhiên, mời chị lập tức ra khỏi nhà tôi!"

"Em nói linh tinh gì vậy? - Chương 356 | Đọc truyện tranh