Lần nữa quay lại trước giường trẻ em, Tô Lam từ từ ngồi xuống, ngắm Minh An say ngủ, trái tim không sao yên được.
Nếu như con cô còn sống thì cuộc sống bây giờ của cô sẽ ra sao? Ngày ngày bế con ra ngoài đi dạo, ngày ngày đút cơm cho con, tối ôm con ngủ.
Minh An đã đánh thức tình mẹ của Tô Lam, sau vài ngày sống chung, Tô Lam đã vô thức coi Minh An như con trai mình, Minh An cũng rất thích ở cạnh cô, thường xuyên dùng đôi tay nhỏ nhắn, béo ú chạm vào mặt cô.
Minh An rất ngoan, ăn ngủ gì đều không làm loạn, có nhiều lúc đang ăn cơm còn nhét đồ ăn vào miệng Tô Lam. Chỉ có mấy ngày mà Tô Lam đã có tình cảm gắn bó khăng khít với Minh An.
Đêm ấy, hơn chín giờ, Tô Lam ngồi trên giường gỗ Minh An đi ngủ.
Sợ xem ti vi sẽ đánh thức Minh An nên cô lấy một quyển tạp chí ở đầu giường ra lật xem.
Mới lật được vài trang, Tô Lam đã nghe thấy ở ngoài có tiếng bước chân, cô không khỏi cảnh giác.
Thế nhưng trong đầu cô lại cho rằng nhất định là Quan Khải Kỳ bớt chút thời gian rảnh rỗi buổi tối đến thăm cô với Minh An, nên đành đặt tạp chí xuống, vừa định đứng dậy thì đột nhiên cửa đã bị người ở ngoài mở ra!
Thời khắc Tô lam nhìn thấy người đến ngoài cửa, cô ngạc nhiên vô cùng!
Người nọ bắt gặp Tô Lam cũng không giấu được nỗi ngạc nhiên.
"Sao em lại ở đây?" Quan Triều Viễn vừa thấy Tô Lam đã nhíu mày, biểu cảm khá căng thẳng.
"Anh đến đây làm gì?" Tô Lam có hơi không hiểu, mới này cô nhớ bản thân đã khóa chặt cổng ngoài cửa trong, anh vào đây kiểu gì được? Lẽ nào anh lại dùng chìa khóa vạn năng? Rốt cuộc anh tính làm gì? Đuổi theo cô đến tận đây?
"Đây là nhà tôi, tôi đến đây có gì lạ à, còn em đến nhà tôi làm gì? Hơn nữa còn ngủ trên giường của con tôi nữa?" Quan Triều Viễn nhìn liếc qua bộ đồ ngủ trên người Tô Lam.
"Nếu anh không muốn nhai lại cỏ cũ thì anh cứ năm lần bảy lượt chọc tôi làm gì?" Tô Lam hùng hổ dọa người hỏi.
"Tôi.." Quan Triều Viễn nhất thời cứng họng, không nói được gì.
Tô Lam nhìn anh cười lạnh lùng, nụ cười ấy của cô đã chọc tức Quan Triều Viễn. Anh cúi xuống lập tức khóa kín miệng Tô Lam. "Anh... Buông ra... buông ra..." Tô Lam liều mạng giãy giụa, hai tay giáng những cú đấm mạnh mẽ, tới tấp vào lưng anh nhưng lại chẳng có hiệu quả chút nào.
Nụ hôn của anh không chỉ hung hăng mà còn đầy tức giận, Tô Lam cảm thấy rất đau, nhưng không thể đẩy anh ra.