Khi thấy hai bóng người dây dưa nhau ở cách đó không xa, sắc mặt Quan Triều Viễn trở nên âm trầm hẳn.
Sau mấy giây, anh đưa tay kéo cửa kính xe, nói với Lâm Minh đang ở phía trước: "Trở về công ty"
"Vâng." Lâm Minh không dám nhiều lời, chuyển động tay lái quay đầu rời đi.
Phía bên này, nghe Tô Lam lừa mình dối người, Trịnh Hạo nhíu mày hỏi: "Những thứ này chính là thứ cô muốn sao?"
Tô Lam biết giờ phút này là cơ hội tốt để khiến anh ta hoàn toàn từ bỏ ý định, cho nên lòng cắn răng quyết định, lập tức cười nói: "Ở nhà to cửa rộng, ngồi xe sang, đeo vàng bạc là mục tiêu cuối cùng của mỗi người phụ nữ. Bây giờ tôi đã cao quý là vợ của tổng giám đốc một tập đoàn, tôi còn gì không thỏa mãn chứ?"
Nghe vậy, Trịnh Hạo buông lỏng hai vai Tô Lam ra, trong ánh mắt tràn đầy vẻ tổn thương, sau đó cười lạnh nói: "Hóa ra cô cũng là loại phụ nữ nông cạn như vậy, xem ra tôi đã nhìn lầm cô."
"Cho nên sau này đừng nhớ đến tôi nữa, anh đáng giá có được người tốt hơn." Tô Lam khẽ mỉm cười với anh ta, sau đó xoay người rời đi.
Cô không quay đầu lại, không muốn cho Trịnh Hạo thêm bất kỳ hy vọng nào, ngẩng đầu nhìn phía trước, rảo bước đi thẳng.
Thật ra thì đáy lòng cô vẫn có chút bi thương như cũ, tình yêu chính là như vậy, người mà bạn yêu không yêu bạn, người yêu bạn thì bạn lại không yêu đối phương.
Cô thật lòng hy vọng Trịnh Hạo có thể tìm được hạnh phúc thuộc về anh ta, cô còn mơ hồ cảm thấy hình như Tô Yên có chút thiện cảm với Trịnh Hạo. Tthật ra thì Tô Yên hoàn toàn có thể đưa số điện thoại của mình cho Trịnh Hạo, nhưng cô ấy cũng không làm như vậy, xem ra con bé này cũng đã động lòng phàm.
Nhưng mà Trịnh Hạo là một người đáng để gửi gắm cả đời, chỉ là tuổi tác của anh ta và Tô Yên chênh lệch quá nhiều, hơn nữa Trịnh Hạo lại từng đơn phương yêu mình, quả thật đây không phải là đối tượng thích hợp kết duyên.
Một tuần kế tiếp, Tô Lam cũng không đợi được Quan Triều Viễn, cô cảm thấy thật kỳ quái, sao anh chẳng sốt ruột ly hôn chút nào vậy? Hay là anh ta muốn mình dưỡng thân thể tốt hơn một chút?
Thật ra thì trong lòng cô còn có một ý tưởng nho nhỏ, bởi vì số điện thoại liên kết với tấm thẻ kia là số điện thoại di động của Quan Triều Viễn, mỗi lần cô tiêu xài đều sẽ gửi tin nhắn đến điện thoại di động của anh, có lẽ như vậy có thể nhắc nhở sự tồn tại của cô ở trước mặt anh một chút, nhắc nhở anh là anh còn có một cô vợ, đã rất lâu anh chưa gặp.
Đi ngang qua khu vực riêng của hàng châu báu đồ trang sức, Kiều Tâm lập tức chỉ về phía một sợi dây chuyền nạm kim cương trong quầy và nói: "Sợi dây chuyền đó thật xinh đẹp, có điều quá đắt, một trăm ngàn nhân dân tệ, chờ tớ làm bà chủ nhà giàu rồi lại mua vậy."
Nghe cô ấy nói như vậy, Tô Lam nở nụ cười, sau đó trong lúc lơ đãng ngẩng đầu, chợt thấy phía trước không xa có hai bóng hình quen thuộc đang đứng trước quầy hàng chuyên kinh doanh nhẫn kim cương, cô không kiếm được sững sờ tại chỗ!
"Cậu nhìn gì vậy?" Kiều Tâm men theo tầm mắt của Tô Lam, cũng nhìn thấy hai hình bóng kia, hơi sửng sốt, sau đó tức giận nói: "Thật xui xẻo, đi ra dạo phố còn có thể đụng phải đối nam nữ chó má kia."