Phương Ngọc Hoan cúi đầu cười một tiếng rồi nói: "Bề ngoài là do cô không tuân theo phép tắc, Triều Viễn tức giận, vậy nên đưa cô đến cái nơi hoang vắng này để tránh cô lại cắm sừng anh ấy."
Tô Lam khiếp sợ nhìn chằm chằm Phương Ngọc Hoan, ngay cả những chuyện này mà cô ta cũng biết, xem ra giữa Quan Triều Viễn và cô ta đã đến tình trạng không có gì giấu diếm nhau rồi.
cũng phải thôi, cô ta đã ở trong tim Quan Triều Viễn mười năm, loại đàn ông trên đầu luôn mang theo hào quang như anh, mười năm lại chưa từng yêu một người phụ nữ nào khác, có thể thấy được trong mắt anh cô ta quan trọng đến nhường nào.
Nghĩ tới đây, trái tim Tô Lam không khỏi tê tái, ngay sau đó bèn dùng tay xoa phần bụng đã nhô lên cao, lúc này em bé cũng bắt đầu không nghe lời.
"Thật ra còn có nguyên nhân mà cô không biết, đó chính là cô ở lại Giang Châu sẽ khiến tôi rất không vui, Triều Viễn không muốn nhìn thấy tôi không vui nên bèn đưa cô đến đây, không có sự tồn tại của cô, cô có biết tôi và Triều Viễn ở Giang Châu có bao nhiêu hạnh phúc không? Chúng tôi có thể sớm chiều ở chung, mỗi ngày đều ở bên nhau nghênh đón ánh bình minh, cùng nhau tiễn hoàng hôn." Phương Ngọc Hoan mỉm cười tới gần Tô Lam.
Rèm cửa của tòa nhà kia, ga giường, loại giường là do cô tốn mất mấy ngày để chọn mua về, đều là màu sắc mà cô yêu thích, bây giờ cũng đã bị cô ta chiếm.
Đương nhiên, Quan Triều Viễn mà cô yêu cũng trở thành của cô ta, trong lòng Tô Lam rối bời, tay vỗ ngực và cực kỳ khó chịu!
"Ha ha..." Thấy dáng vẻ Tô Lam bị kích thích, Phương Ngọc Hoan ngửa mặt lên trời cười to.
"Hôm nay tôi hơi mệt, hôm nào lại đến nói chuyện phiếm cùng cô tiếp, ngày khác tôi có thể tâm sự với cô về sở thích của Triều Viễn, nhất là ở trên giường" Phương Ngọc Hoan cười một tiếng đầy dịu dàng đáng yêu với Tô Lam, sau đó xoay người rời đi.