Trong lòng Văn Hinh bất đắc dĩ thở dài, cô cũng biết anh nhất định sẽ dùng cô làm bia đỡ đạn, để đuổi người phụ nữ này đi. Loại tình huống này cô đã xem trên ti vi không biết bao nhiêu lần rồi, xem tới mức đã sớm thuộc làu, thật không ngờ loại kịch tình cẩu huyết này lại xảy ra trên người mình lúc này!
“ Cô…” Người phụ nữ kia nghe xong lời Tề nhân Kiệt nói, khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ tinh xảo lúc đỏ lúc trắng, giống như bị biến sắc vậy. Cuối cùng, người phụ nữ ấy dùng ánh mắt đầy oán hận nhìn Văn Hinh, cắn răng nghiến lợi nói: “ Thì ra là con hồ ly này quyến rũ Kiệt, hôm nay nhất định tôi sẽ xé rách gương mặt của cô , xem cô còn dám quyến rũ người đàn ông của người khác không?” Nói xong, cô ta thật sự nhào tới, một vết cào sượt qua bàn tay trắng ngần nhỏ bé, mười móng vuốt nhọn được tu bổ cẩn thận, nhìn hết sức dọa người đánh về phía Văn Hinh.
Văn Hinh sợ mình sẽ bị móng vuốt kia cào vào mặt mình, đến lúc đó e rằng khuôn mặt của cô có thể bị hủy rồi, cô bèn muốn tránh ra khỏi lồng ngực Tề nhân Kiệt di chuyển qua hướng khác.
Cảm nhận được sự nguy hiểm toát ra từ trên người Tề nhân Kiệt. Hơi thở ấy khiến thân thể người phụ nữ kia khẽ run lên, đáy mắt lộ ra vẻ sợ hãi. Cô ta tránh ánh mắt anh, thậm chí không dám liếc mắt nhìn Tề nhân Kiệt dù chỉ một cái
Thấy thế, khóe miệng Tề nhân Kiệt lộ ra nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn, “ Sợ hả?” Giọng nói thoạt nghe vừa nhẹ nhàng lại có chút dịu dàng, song lại khiến người khác cảm thấy run sợ, rợn cả tóc gáy.
“ Tôi….” Người phụ nữ kia bắt đầu nói không nên lời, cũng không có vẻ hùng hồn ban nãy.
“ Tôi khuyên cô tốt nhất trong vòng một phút phải cút khỏi tầm mắt của tôi, nếu không….”