“ Họ đã qua đời từ hai mươi mấy năm trước rồi.” Giọng nói của Viện trưởng Lưu vẫn tràn đầy dịu dàng, nhưng lại khiến Văn Hinh chấn động, cô đứng sững tại chỗ, ngay cả Du Thần Ích cũng tức thời ngây dại, trên mặt lộ ra vẻ khó tin.

“ Đến tột cùng chuyện này là như thế nào?” Sắc mặt Văn Hinh trắng bệch, cô có chút không thể tin được chuyện này, thực sự, cô vẫn muốn tìm kiếm cha mẹ ruột của mình… thế nhưng họ đã sớm chết rồi.

Viện trưởng Lưu nhìn Văn Hinh, trong mắt tràn đầy đau lòng, “Chuyện này đã xảy ra từ hai mấy năm trước rồi…” Viện trưởng Lưu nói xong, ánh mắt nhìn xa xăm, dần dà chìm vào trong hồi ức.

Lúc đầu, vợ chồng Văn Chương quả thực rất thương bé gái này, coi như là con ruột của mình. Nhưng một năm sau, Văn phu nhân lại mang thai, chín tháng sau sinh ra một đứa con trai, điều này khiến Văn Chương vô cùng vui vẻ, ngày ngày đem con trai nâng niu trong lòng bàn tay, cưng chiều, hận không thể hái trăng trên trời xuống cho bé, còn đối với bé gái nhận nuôi kia, từ từ trở nên lạnh nhạt hơn.

Mặc dù Văn Chương không hề sủng ái bé gái kia nữa, nhưng vợ Văn Chương vẫn thủy chung yêu thương cô. nhưng tiệc vui nào cũng sẽ tàn, năm cô bé lên 5 tuổi, vợ Văn Chương qua đời vì bệnh tật, bỏ lại cô một mình lủi thủi ở nhà họ Văn, nhận sự xem thường của Văn Chương, bị em trai khi dễ.

Nghe tới đây, tất cả mọi người đều hiểu hết mọi chuyện, cảm thấy kinh hãi vô cùng , bé gái mà viện trưởng Lưu nói tới chính là Văn Hinh. Đặc biệt là Du Thần Ích, sau khi nghe xong hắn cảm thấy vô cùng đau lòng, hận không thể ôm chặt Văn Hinh vào ngực, ôm thật chặt cô, an ủi cô.

Mà lúc này Văn Hinh đã hoàn toàn kinh hãi, ngây dại. Thân thể cô không khỏi hạ xuống, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nếu như không phải Du Thần Ích vẫn ôm hông của cô, e rằng cô sẽ lập tức ngã xuống.

- Chương 254 | Đọc truyện tranh