Buổi tối Diêu Phương và Lạc Tình xong việc trở về, Lạc Tình vẫn kêu mệt mỏi, liền nằm trên ghế sa lon không chịu dậy. Mà Diêu Phương vẫn mang bộ mặt lạnh nhạt, nhàn nhã ngồi trên ghế uống nước, nhưng Văn Hinh vẫn thấy được một chút mỏi mệt trên gương mặt bà.
Cũng khó trách, sau khi Du Thần Ích và Lam Dật Thần đi công tác, mọi chuyện dều do Diêu Phương và Lạc Tình phụ trách. Lạc Tình cũng mới vào công ty làm việc, nên Diêu Phương chắc chắn sẽ không giao nhiều việc cho cô làm, sợ cô sai sót sẽ gây tổn thất cho công ty. Nếu Lạc Tình làm không xong, lại đến tay Diêu Phương xử lí, mọi việc trong công ty từ trên xuống dưới từ lớn đến nhỏ đều do một tay Diêu Phương đảm nhận, công ty bề bộn công việc như vậy, để cho một người già như bà phụ trách, quả là mệt chết đi.
Trước kia Văn Hinh từng đảm nhận chức trưởng phòng ở tập đoàn Văn thị Kinh Mậu nhà cô, tất nhiên cô hiểu rõ để quản lí tốt một công ty như vậy cần phải hao tâm tổn sức như thế nào.
Vì vậy, cô đi tới phòng bếp, rót một ly trà xanh mang tới cho Diêu Phương, “ Bác uống chút trà đi ạ, có thể giúp an thần, thả lỏng một chút.” Cô cười nói với Diêu Phương, trên mặt Diêu Phương lóe lên một tia kinh ngạc nhìn cô.
“ Này, của tôi đâu?” Lạc Tình một bên thấy thế, lập tức không vui .
Văn hinh lại nhàn nhạt liếc cô ta một cái, dịu dàng nói: “Ngại quá, tôi chỉ rót một chén .”
“ Cô…” Lạc Tình giậm chân tức giận, phẫn hận nhìn chằm chằm Văn Hinh , không nói nên lời, khuôn mặt nhỏ nhắn bị chọc tức trở nên trắng bệch.
Diêu phương thấy vậy, chỉ có thể âm thầm lắc đầu, trong lòng không khỏi lo lắng, cô cháu gái này của bà có thể đảm nhiệm công việc này sao? Nhưng mà, ông trời dường như rất thích đùa giỡn lòng người, điều gì mình càng lo lắng, thì lại càng nhanh tới.
Chủ nhật này không tới công ty, Diêu Phương và Lạc Tình đều ở nhà, Văn Hinh bởi vì không muốn chạm mặt Lạc Tình suốt ngày chỉ mang bộ mặt khinh bỉ và cừu hận, nên sai người mang một chiếc ghế quý phi ( ghế dài nằm được), một mình ngồi trong vườn hoa hóng mát.
Cô vừa mới nhắm mắt lại chưa được bao lâu, đã nghe được một hồi tranh cãi quyết liệt vang lên từ phía cửa chính. Lúc này Văn Hinh cũng đang ngồi cách xa cửa chính , cho nên cũng không nhìn rõ được đang có chuyện gì xảy ra ở đó, nhưng mà nghe tiếng ồn ào cũng biết nhất định có người tới, mà không chỉ có một.
Cô nghe chán tới phát ốm, lật người tiếp tục ngủ, quyết định không để ý, dù sao cũng không liên quan tới cô.