Chèo thuyền chỉ có hại mấy người thất vọng thôi! Các fan CP bây giờ táo tợn thế à? Dám đẩy thuyền ngay trước mặt chính chủ luôn. Nhưng việc Tần Dịch Minh chủ động đến đón vẫn khiến tôi khá bất ngờ. Vừa gặp mặt, chưa kịp chờ tôi mở miệng anh ấy đã vội vàng phân bua: "Mẹ bảo tôi đến đấy, cô đừng có nghĩ nhiều!"   Tôi cười híp mắt trêu chọc: "Em không dám nghĩ nhiều, nhưng anh là 'con trai cưng của mẹ' á? Lạ ghê nha."   Tần Dịch Minh giận đến mức mặt sưng lên như cá nóc: "Thắt dây an toàn vào, tôi chuẩn bị lái xe đây."   Tôi lười cử động: "Anh thắt hộ em đi, học suốt buổi sáng giờ mệt chết đi được."   Lúc đầu anh ấy không thèm đoái hoài đến tôi. Hai bên giằng co một hồi, thấy tôi không nhúc nhích, anh ấy mới bất đắc dĩ rướn người qua: "Đúng là kiếp trước tôi mắc nợ cô mà!"   Đến Tần gia, tôi phát hiện mẹ Tần không có nhà, liền quay đầu nhìn Tần Dịch Minh: "Không phải dì bảo anh đi đón em sao?"   Anh ấy sờ sờ mũi, lại hắng giọng hai tiếng: "Chắc mẹ có việc bận đột xuất nên ra ngoài rồi."   Người lớn không có nhà, càng thuận tiện cho tôi thúc đẩy cốt truyện. Nhưng tôi chợt nghĩ lại, thuốc k*ch th*ch mua trên mạng kia là hàng "ba không" (không nhãn mác, không nguồn gốc, không hạn dùng). Lỡ uống vào xảy ra mệnh hệ gì thì 100 tỷ của tôi chẳng phải tan theo khói mây sao? Không được không được, đổi thành canh tráng dương bổ thận cho lành. Anh ấy đang ở độ tuổi thanh niên sung mãn, uống canh xong, tôi chỉ cần quyến rũ nhẹ một chút là anh ấy sẽ bứt rứt không yên, quay sang cầu xin tôi "H…H" ngay.   Đã hạ quyết tâm, tôi lẻn ra chợ mua về cật dê và mấy vị thuốc Bắc, hầm nhỏ lửa. Đến giờ cơm, tôi kiềm chế khóe miệng đang điên cuồng nhếch lên, bảo: "Mấy ngày nay anh vì em chạy đôn chạy đáo vất vả quá, em thấy ngại nên tự hầm ít canh bồi bổ thân thể cho anh này."   Tần Dịch Minh nghe vậy trợn tròn mắt, ánh mắt đảo tới đảo lui trên người tôi. Tôi thản nhiên không chột dạ,để mặc anh ấy dò xét. Nhưng anh ấy vẫn chưa yên tâm: "Thẩm Tri Niệm, cô không định đầu độc hại chết tôi đấy chứ?"   "Anh đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."   "Thế tôi uống thật nhé?"   "Uống đi uống đi."   Dưới sự dỗ dành ngon ngọt của tôi, Tần Dịch Minh cắm đầu húp trọn ba bát canh lớn, hoàn toàn không biết bản thân sắp phải đối mặt với điều gì.   Nửa đêm, tôi quen cửa quen nẻo mò mẫm sang phòng bên cạnh. Tần Dịch Minh đang ở trần nằm trên giường, trên lưng rịn một lớp mồ hôi dày đặc,có vẻ nóng đến phát điên. Tôi đến bên giường, cố ý dùng giọng nũng nịu gọi anh ấy: "Anh Dịch Minh ơi..."   Anh ấy giật nảy mình bật dậy: "Đêm hôm khuya khoắt cô không ngủ đi, chạy sang phòng tôi làm gì?"   Nhìn bộ dạng hoảng hốt, chật vật của anh ấy, tôi ngửa cổ cười ha hả đến mức đau cả bụng mới chịu dừng lại, đắc ý bảo: "Cho đáng đời anh, ai bảo lần trước dám dọa em."   Tần Dịch Minh lườm tôi một cái: "Thẩm Tri Niệm, cô thật là ấu trĩ."   Tôi sà vào lòng anh ấy: "Thế chúng ta chơi trò gì không ấu trĩ đi, anh có dám không?"   Anh ấy ngay lập tức cứng cổ nghênh chiến: "Có gì mà không dám!"   Tôi chỉ chờ có thế, rướn người áp sát. Anh ấy không tránh né như lần trước nữa, nhưng mới qua lại vài vòng, mặt anh ấy đã nóng ran tưởng như có thể rán được cả trứng.   Tôi buông anh ấy ra, thì thầm kế bên tai : "Có tiếp tục nổi không?"   Tần Dịch Minh bị k*ch th*ch đến mức vành mắt đỏ lên, nhưng vẫn cứng miệng: "Tiếp chứ!"   Tôi hoàn toàn thả lỏng, môi kề môi anh ấy quấn quít, tay cũng không chịu để yên. Sau khi chạm vào khối cơ bụng từng khát khao, đầu óc tôi nóng lên, dùng chân cọ nhẹ xuống phía dưới. Tần Dịch Minh đờ người ra vài giây, rồi như một con chó điên lao vào quấn lấy tôi, ôm chặt tôi hôn hít, l**m láp khắp nơi. Lượng oxy trong lồng ngực tôi ngày càng cạn kiệt, người cũng nóng hừng hực theo.   Hai tay tôi vô thức du ngoạn trên người anh ấy, khi chạm đến cạp quần của anh ấy, anh ấy bỗng giật mình tỉnh táo lại, mạnh mẽ đẩy tôi ra: "Không được."   Tôi thở hổn hển hỏi: "Sao lại không được?"   Tần Dịch Minh nhìn tôi đăm đăm,hít sâu không ngừng, nhẫn nhịn vô cùng vất vả.   Đã xem trước cốt truyện, dĩ nhiên tôi biết lần này sẽ không thành công. Tôi nhìn dáng vẻ anh ấy sống chết bảo vệ trinh tiết thấy rất thú vị, thế là tôi nhịn được muốn trêu chọc anh ấy: "Tần Dịch Minh, hôm nay cho dù anh có kêu rách họng cũng không có ai đến cứu anh đâu."   Đọc xong câu thoại kinh điển, tôi còn không quên phát ra tiếng cười "kà kà kà" âm hiểm, thể hiện trọn vẹn hình tượng của một nữ phụ ác độc. Tần Dịch Minh tin thật, hoảng hốt lui mạnh về sau. Ai ngờ lùi quá đà, anh ấy lăn thẳng từ trên giường xuống đất.   Bịch! Thấy anh ấy nằm im bất động trên sàn, còn chảy cả máu cam, tôi hét thất thanh: "Người đâu mau đến đây, thiếu gia nhà các người xảy ra chuyện rồi!"   Lần thứ ba đến bệnh viện. Tần Dịch Minh vẫn không chịu lên tiếng. Tôi tự biết mình đuối lý nên không dám quay lưng bỏ đi, chỉ biết lên WeChat nhắn tin than vãn với cô bạn thân Kỳ Giai.   Giai: 【Cậu khai mau, cậu với Tần Dịch Minh rốt cuộc xảy ra gì rồi?】   Tôi: 【Hôn rồi, ôm rồi, sờ rồi, chỉ thiếu bước ngủ cùng nhau nữa thôi.】   Giai: 【Trời đất quỷ thần ơi, tớ mới bế quan chạy deadline có mấy ngày thôi, sao thế giới bên ngoài thay đổi đến chóng mặt thế này.】   Qua màn hình điện thoại tôi cũng cảm nhận được sự sụp đổ của cô ấy, đành kết thúc cuộc trò chuyện để cho cô ấy chút thời gian giảm sốc. Không còn ai để trút bầu tâm sự, tôi bèn quyết định ra ngoài dạo một chút cho bớt bí bách.   Nhưng hôm nay có vẻ tôi không may mắn lắm, vừa ra khỏi cửa phòng bệnh đã đụng mặt Vương Việt. Ánh mắt chạm nhau, cậu ta chủ động chào tôi: "Thẩm Tri Niệm, sao cậu lại ở bệnh viện?"   Nghĩ đến những bí ẩn trên người cậu ta, tôi bất động thanh sắc thử dò xét: "Tớ đến chăm sóc Tần Dịch Minh, còn cậu?"   Với thân phận nghèo khó hiện tại của cậu ta, nếu không phải trọng sinh thì chắc chắn không cách nào tra được tình hình gần đây của Tần Dịch Minh. Cậu ta gượng cười: "Trong nhà có một người lớn bị bệnh, tớ đến thăm."   Biết được chỉ là trùng hợp, tôi có chút thất vọng. Chẳng lẽ lần trước do tôi đa nghi quá sao? Vương Việt lại hỏi: "Cậu và Tần Dịch Minh yêu nhau rồi à?"   Nghĩ đến kết cục bi thảm của mình trong sách, tôi vội vàng liên tục phủ nhận : "Không có, không có đâu, cậu đừng hiểu lầm."   Cậu ta có phải trọng sinh hay không tôi chưa thể khẳng định, nhưng chắc chắn cậu ta đã thích Tần Dịch Minh rồi, nếu không đã chẳng hỏi câu này. Đã thăm dò xét được thông tin cần thiết, tôi đang định tìm cớ chuồn lẹ thì lại nghe thấy giọng nói vô cùng nghiêm túc của Tần Dịch Minh vọng ra: "Thẩm Tri Niệm, cô vào đây một lát."   Tôi tưởng xảy ra chuyện gì lớn, vội vàng chạy vào.   Tần Dịch Minh tiếp tục im như thóc, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Đến khi tôi hết nhịn nổi, chuẩn bị nổi điên lên cơn mắng người thì anh ấy mới chịu mở miệng: "Tôi muốn uống nước, khát quá."   Tôi cảm thấy dường như mình bị đùa cợt : "Chỉ thế thôi á?"   Anh ấy vặn lại: "Không phải chính cô bảo có việc gì thì cứ gọi cô sao?"
Quảng cáo
Tôi Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Đam Mỹ - Chương 3 | Đọc truyện chữ