Tôi xuyên thành nữ phụ ác độc có hôn ước từ bé với thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Tin vui: Đi hết cốt truyện sẽ nhận được 100 tỷ tệ. Tin buồn: Cốt truyện hoang dã quá mức quy định. Nữ phụ nếu không c**ng b*c thụ chính thì cũng đang trên đường đi c**ng b*c cậu ta. Tôi thấy thế cũng không tốt chút nào, nhưng là 100 tỷ tệ đấy! Một! Trăm! Tỷ! Tôi kích động khôn cùng, lao lên luôn! Còn giới hạn đạo đức á? Không nghe rõ, xin lỗi nha. Bữa tiệc gia đình kết thúc. 1. Tôi lén lút lẻn vào phòng của Tần Dịch Minh. Anh bị tôi chuốc say, gương mặt ửng hồng. Có lẽ do chiếc cà vạt siết cổ khó chịu, anh ấy đưa tay nới lỏng một chút. Cúc áo sơ mi theo đó bung ra, lộ ra một đoạn xương quai xanh trắng ngần, quyến rũ. Tôi ngồi bên mép giường vừa nhìn vừa nuốt nước bọt ừng ực. Nước miếng thèm thuồng chảy ròng ròng từ khóe miệng. Sự kích động này không chỉ vì nhan sắc của anh ấy, mà còn vì người đàn ông này liên quan trực tiếp đến 100 tỷ của tôi! Lau sạch nước miếng, tôi nhào thẳng lên người anh ấy. Cái miệng không quên đọc lời thoại khiến người ta nổi hết cả da gà da vịt: "Anh Dịch Minh, em thực sự rất thích anh!" Theo đúng cốt truyện: Tần Dịch Minh sẽ bị hành động của tôi làm cho giật mình tỉnh giấc. Nhưng tôi không những không dừng lại mà còn ngày càng quá đáng, khiến anh ấy tức giận hất văng tôi xuống đất, gọi người hầu đến tống cổ tôi ra ngoài. Tôi mất mặt trước mọi người, từ đó chính thức bước vào con đường hắc hóa. Đúng lúc đó, Tần Dịch Minh mở mắt. Tôi đang nằm bò trên khối cơ ngực săn chắc, đàn hồi của anh ấy, bốn mắt nhìn nhau. Anh như nhìn thấy ma, trợn tròn mắt, giọng lạc hẳn đi: "Thẩm Tri Niệm, sao cô lại ở đây?" Dựa theo thiết lập nhân vật trong sách, tôi bóp giọng điệu đà, nũng nịu nói: "Người ta lo anh uống nhiều quá sẽ khó chịu, nên mới đặc biệt qua đây xem thử mà." Tần Dịch Minh hít sâu một hơi, đầy cảnh giác: "Cô lại muốn làm trò gì?" Tôi tiếp tục diễn sâu, hai tay như dây leo quấn lấy cổ anh ấy, mập mờ nói: "Bây giờ đã hơn một giờ đêm rồi, anh cũng không nỡ để một cô gái nhỏ nhắn như em tự đi xe về nhà một mình chứ?" Không có gì ngoài dự đoán, nghe xong câu này anh ấy sẽ đá tôi xuống giường và nổi trận lôi đình mắng mỏ tôi trước mặt người giúp việc. Sau đó tôi ngoài mặt tỏ vẻ nhục nhã nhưng trong lòng vui sướng quay về nhà. Tôi an tâm nằm chờ diễn biến tiếp theo. Ai ngờ đợi mãi, đợi mãi... Tần Dịch Minh hoàn toàn không có ý định cử động. Ơ? Anh trai ơi, ít nhất anh cũng phải giãy giụa chút chứ. Nếu không thì ảnh hưởng đến màn biểu diễn tiếp theo của tôi quá. Mang theo niềm hi vọng mãnh liệt về 100 tỷ, tôi tiếp tục giọng điệu ch** n**c: "Anh Dịch Minh, anh nói gì đi chứ." Ánh mắt Tần Dịch Minh chiếu tôi từ trên xuống dưới mấy lượt. Anh ấy "chậc" một tiếng, sự sợ hãi trong mắt tan biến, thậm chí còn thản nhiên vắt chéo chân ngay trước mặt tôi. Anh ấy lười biếng đáp: "Nói cái gì?" Thấy anh ấy không hợp tác, tôi gỉa vờ định hôn anh ấy. Tần Dịch Minh dường như đoán được tôi không dám, đứng im không thèm né tránh. Thậm chí còn kiêu ngạo chỉ tay vào môi mình bảo: "Nào, hôn vào đây này." Lợi lộc thế này mà không chiếm là đồ ngốc. Chiều theo ý anh ấy, tôi cúi đầu hôn xuống. Môi của Tần Dịch Minh mềm mại hơn tính cách của anh ấy nhiều. Đôi môi vừa ẩm ướt vừa ấm nóng, giống như đang ở trên bãi cỏ xanh sau cơn mưa mùa hạ, thanh khiết nhưng lại có ma lực khiến người ta say đắm. Đầu óc tôi chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa, hoàn toàn hành động theo bản năng. Tần Dịch Minh định đẩy tôi ra. Tôi dứt khoát ngồi lên người đè chặt anh ấy xuống. Hôn một hồi, tôi tiện tay giật phăng chiếc cà vạt vướng víu, đưa tay mò mẫm xuống dưới, tùy ý nhào nặn. Toàn thân Tần Dịch Minh cứng đờ. Như bị điện giật, anh ấy đẩy mạnh tôi ra. Đầu óc tôi lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt đầy mong đợi nhìn anh ấy. Lời thoại! Mau tiếp lời đi! Anh ấy né tránh ánh mắt của tôi, quấn chăn trùm kín mít từ đầu đến chân, chỉ để lộ hai vành tai đỏ chín. Sau một lúc lâu, anh ấy nghiến răng ken két: "Thẩm Tri Niệm, cô thắng rồi!" Tôi chưa chịu bỏ cuộc, chọc chọc vào cái kén to đùng kia: "Ngoài câu này ra, anh không còn gì khác để nói à?" Anh ấy thẹn quá hóa giận hét lên: "Cô còn muốn tôi nói cái gì nữa?" Sau đó, anh ấy sống chết không thèm hé răng nửa lời. Về đến nhà, tôi càng nghĩ càng hoang mang. Cốt truyện này sao giống chút nào so với những gì trong đầu tôi thế nhỉ? Hai tuần trước. Trên đường đi tìm Tần Dịch Minh, tôi bị tai nạn giao thông, ngất lịm ngay tại chỗ. Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường bệnh. Tần Dịch Minh là người túc trực bên cạnh, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng thấy. Tôi khàn giọng hỏi: "Tần Dịch Minh, em bị làm sao thế?" Anh ấy sững người, rồi lao vút ra ngoài như một mũi tên, dắt theo một bác sĩ trở vào. Bác sĩ hỏi tôi cảm thấy thế nào, rồi hỏi vài chuyện trong quá khứ, cuối cùng còn ra mấy bài toán mẹo. May mà toàn câu đơn giản, chứ không tôi chỉ biết bĩu môi bảo: "Hỏi thế này thì một sinh viên đại học như tôi biết trả lời sao giờ." Sau khi tôi kiên nhẫn trả lời từng câu một, bác sĩ đưa ra chẩn đoán: "Chấn động não nhẹ, không mất trí nhớ, không gặp chướng ngại nhận thức, vấn đề không lớn." Vấn đề không lớn cái gì chứ? Vấn đề lớn lắm luôn ấy! Trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện rất nhiều mảnh ký ức kỳ lạ. Mãi đến hôm nay tôi mới sắp xếp xong xuôi mọi thông tin. Tôi xuyên sách, xuyên từ trong bụng mẹ. Tôi là nữ phụ ác độc có hôn ước từ bé với thụ chính trong cuốn đam mỹ này. Năm xưa do nhân viên y tế tắc trách, tôi bị lưu lạc bên ngoài mười mấy năm. Sau khi được đón về, bố mẹ chê tôi thô kệch, quê mùa, không thể mang ra mắt bàn dân thiên hạ được, nên định đâm lao phải theo lao, để thiên kim giả thực hiện hôn ước. Nhưng ông nội Tần chỉ nhận một mình tôi làm cháu dâu. Bố mẹ nghĩ tôi đứng sau giật dây nên đâm ra ghét tôi. Ngay cả chuyện tôi bị tai nạn xe lớn vậy, họ cũng chẳng thèm vào bệnh viện nhìn một cái. Tôi ngày càng cảm thấy bất an, liều mạng muốn bấu víu lấy cọng rơm cứu mạng mang tên Tần Dịch Minh. Nhưng khi tôi lấy hết dũng khí để tỏ tình anh ấy lại khiến tôi mất mặt. Từ đó tôi hắc hóa, bước vào con đường tội lỗi: nếu không cưỡng ép anh ấy thì cũng là đang chuẩn bị cưỡng ép anh ấy. Trong một lần may mắn ra tay thành công với thụ, công hoàn toàn nổi điên. Chỉ trong một đêm đã đánh sập Thẩm gia, còn ném tôi xuống biển Thái Bình Dương cho cá mập ăn, kết thúc cuộc đời bi thảm và máu chó của tôi. Ừm... những chuyện khác tạm thời không nói tới, nhưng hành động tùy tiện quăng người đi cho cá mập ăn thế này, thực sự không ai trừng trị sao? Alo, đây là xã hội pháp trị mà?
