Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình

Chương 19: Người anh muốn trở thành

Sau khi Tạ Cảnh Thâm nói câu đó, tôi rất lâu không nói được gì.

Quán cà phê nhỏ buổi tối vốn đã yên tĩnh, lúc này lại càng tĩnh lặng hơn. Ngoài cửa kính, ánh đèn đường vàng nhạt rơi xuống mặt đường ẩm sau cơn mưa nhẹ, từng chiếc xe lướt qua để lại những vệt sáng kéo dài.

Tôi vẫn nhìn anh.

Trong đầu chỉ còn vang lên một câu.

“Tôi nộp đơn vào công ty đó… vì em.”

Nếu anh chỉ nói rằng thích tôi từ trước, tôi có thể tin.

Nếu anh nói rằng đọc truyện của tôi từ hai năm trước, tôi cũng có thể tin.

Nhưng nếu tất cả những chuyện xảy ra sau đó… đều không phải trùng hợp.

Thì câu chuyện này đã bắt đầu từ rất lâu rồi.

Lâu hơn tôi tưởng rất nhiều.

“Tạ Cảnh Thâm…” cuối cùng tôi cũng lên tiếng, giọng hơi khàn, “Anh đang đùa đúng không?”

Anh lắc đầu.

“Không.”

“Tôi chỉ là một tác giả vô danh trên mạng.”

Anh nhìn tôi.

“Nhưng em là người khiến anh đọc truyện mỗi đêm.”

Câu nói đó quá nhẹ.

Nhưng lại khiến tim tôi khẽ run lên.

Tạ Cảnh Thâm cúi xuống, tay xoay nhẹ ly cà phê trước mặt.

Động tác đó rất chậm.

Giống như anh đang suy nghĩ xem nên bắt đầu câu chuyện này từ đâu.

“Lúc đầu anh chỉ đọc thử.” anh nói.

“Thử?”

“Ừ.”

Anh khẽ cười.

“Tiêu đề truyện của em rất kỳ lạ.”

Tôi hơi ngượng.

Hai năm trước, khi mới bắt đầu viết truyện, tôi thường đặt những tiêu đề rất… ngốc.

Ví dụ như:

“Tổng tài lạnh lùng nhưng thật ra rất cô đơn.”

“Tổng tài mỗi đêm đều về nhà một mình.”

Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản.

Tổng tài trong truyện ngôn tình thường rất mạnh mẽ.

Nhưng nếu sau tất cả những quyền lực và tiền bạc đó… anh ta vẫn cô đơn.

Thì có lẽ sẽ khiến người đọc cảm động hơn.

“Tại sao anh lại đọc tiếp?” tôi hỏi khẽ.

Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi.

“Bởi vì em viết rất thật.”

Tôi khựng lại.

“Thật?”

Anh gật đầu.

“Rất nhiều người viết về tổng tài cô đơn.”

“Nhưng em viết… giống như em hiểu cảm giác đó.”

Anh dừng lại một chút.

“Giống như em cũng đang rất cô đơn.”

Tôi nhìn xuống bàn.

Không nói gì.

Bởi vì anh nói đúng.

Hai năm trước…

Tôi thật sự rất cô đơn.

Khi đó tôi mới ra trường chưa lâu.

Công việc không ổn định.

Bạn bè mỗi người một nơi.

Thành phố rất lớn.

Nhưng mỗi tối về nhà chỉ có một căn phòng trống.

Viết truyện trở thành thói quen.

Cũng là cách duy nhất để tôi nói ra những cảm xúc mà ngoài đời không ai biết.

“Tổng tài trong truyện của em…” Tạ Cảnh Thâm nói tiếp, “Thường rất mạnh mẽ trước mặt mọi người.”

“Nhưng khi về nhà…”

Anh nhìn tôi.

“…anh ta luôn ở một mình.”

Tôi khẽ cười.

“Đó chỉ là tưởng tượng thôi.”

“Không.” anh lắc đầu.

“Không phải tưởng tượng.”

“Đó là cảm xúc.”

Anh ngừng một chút.

Sau đó nói rất khẽ.

“Có một đoạn trong truyện của em.”

Tôi nhìn anh.

“Đoạn nào?”

Anh nhớ rất rõ.

“Em viết rằng…”

Anh nói chậm rãi, gần như từng chữ một.

“Tổng tài đứng trước cửa sổ căn hộ tầng ba mươi.

Thành phố rất sáng.

Nhưng trong phòng lại rất tối.

Anh đột nhiên nghĩ…

Nếu có một người ở đây thì tốt.”

Tôi ngẩn người.

Tôi nhớ đoạn đó.

Bởi vì đó là đoạn tôi viết trong một đêm rất muộn.

Sau khi tăng ca về nhà.

Căn phòng tối om.

Tôi bật laptop.


Và viết ra những dòng đó.

“Tại sao anh nhớ rõ vậy?” tôi hỏi nhỏ.

Tạ Cảnh Thâm cười nhẹ.

“Bởi vì anh đọc đoạn đó ba lần.”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Ba lần?”

Anh gật đầu.

“Lần đầu anh nghĩ em viết hay.”

“Lần thứ hai anh nghĩ… người viết đoạn này chắc đang rất buồn.”

Anh nhìn tôi.

“Lần thứ ba…”

Anh dừng lại.

“…anh nghĩ nếu người đó ở trước mặt anh.”

“Anh sẽ không để cô ấy ở một mình.”

Tôi không nói gì.

Trong lòng có một cảm giác rất lạ.

Giống như những dòng chữ tôi từng viết một mình trong căn phòng tối…

Đã có người thật sự đọc.

Và hiểu.

“Sau đó anh bắt đầu theo dõi truyện của em.” Tạ Cảnh Thâm nói tiếp.

“Em cập nhật chương mới lúc mấy giờ, anh đều biết.”

Tôi bật cười.

“Anh rảnh vậy sao?”

Anh gật đầu rất bình tĩnh.

“Ừ.”

“Buổi tối anh thường đọc trước khi ngủ.”

“Có khi đọc xong… lại nghĩ rất lâu.”

Tôi nhìn anh.

“Anh nghĩ gì?”

Anh trả lời rất nhẹ.

“Anh nghĩ… người viết truyện này ngoài đời đang sống thế nào.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua cửa kính.

Tôi bỗng thấy mắt mình hơi nóng.

“Tạ Cảnh Thâm.” tôi nói.

“Ừ.”

“Anh có biết không…”

“Tôi chưa từng nghĩ có người đọc truyện của tôi như vậy.”

Anh nhìn tôi.

“Bây giờ em biết rồi.”

Chúng tôi im lặng một lúc.

Sau đó tôi hỏi câu mà tôi vẫn còn thắc mắc.

“Nhưng…”

“Ngay cả khi anh đọc truyện của tôi…”

“Anh cũng không cần phải đến công ty đó.”

Tạ Cảnh Thâm khẽ cười.

“Đúng.”

“Vậy tại sao?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt rất dịu.

“Bởi vì anh muốn gặp em.”

Câu nói đó rất đơn giản.

Nhưng lại khiến tim tôi rung lên.

Anh tiếp tục.

“Lúc đầu anh chỉ nghĩ…”

“Chỉ cần gặp một lần thôi.”

“Tôi muốn biết người viết những dòng chữ đó trông thế nào.”

Anh khẽ thở dài.

“Nhưng sau khi gặp em…”

Tôi nhìn anh.

“Sau đó?”

Anh cười rất nhẹ.

“Sau đó anh phát hiện…”

“…mình không muốn chỉ gặp một lần.”

Tôi cúi đầu.

Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay.

Tôi không biết mình khóc từ lúc nào.

Tạ Cảnh Thâm khẽ gọi.

“Chi Hạ.”

Tôi vội lau mắt.

“Xin lỗi.”

Anh lắc đầu.

“Không cần xin lỗi.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Sau đó nói câu cuối cùng.

“Anh đọc truyện của em hai năm.”

“Nhưng điều anh muốn không phải là câu chuyện.”

Anh dừng lại một chút.

Ánh mắt rất dịu dàng.

“Anh muốn trở thành người trong câu chuyện đó.”

“Người đứng trong căn phòng tối…”

“Và nói với em rằng.”

Anh nói rất khẽ.

“Em không cần phải ở một mình nữa.”

P/s: Cả nhà ơi, hiện tại bộ truyện này đang bị các bên khác tự ý bế đi mà chưa có sự đồng ý của mình. Để ủng hộ công sức của tác giả và đón đọc 2 chương cuối, mọi người vui lòng ghé qua web Mỏ truyện đọc giúp mình nhé. Rất mong cả nhà thông cảm cho sự bất tiện này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận