Hồ Tiểu Ngư tham lam hít hà hương cỏ cây thanh khiết trên người Úc Đàn, mặc kệ hắn đang nói cái gì.

​Thế nhưng chưa đầy một phút sau, cậu đã bị tóm gáy xách sang một bên.

​Úc Đàn sải bước rời đi ngay lập tức.

​Hồ Tiểu Ngư xoa xoa sau gáy, có chút chưa thỏa mãn mà lạch bạch chạy theo sau.

​Quản gia Hồng đang sắp xếp bữa trưa, thấy Úc Đàn đi vào thì có chút ngẩn người, không kịp phản ứng.

Thiếu gia hôm nay bị làm sao vậy không biết, bỗng nhiên lại hứng chí ra ngoài đọc sách, nhưng ngồi chưa đầy nửa giờ đã quay vào, thật là kỳ kỳ quái quái.

​Hồ Tiểu Ngư chào hỏi quản gia Hồng xong, liền đưa ánh mắt mong chờ nhìn theo Úc Đàn lên lầu.

​Đợi đến khi bóng dáng đối phương biến mất hẳn, cậu mới trở về phòng mình.

​Vết thương trên mắt cá chân có chút đau nhức, cậu theo bản năng định dùng linh lực để chữa lành, nhưng lại sực nhớ ra A Cửu có thể đã nhìn thấy, nên đành để mặc kệ đó không động vào.

Con người nếu bị thương thì vết thương phải mất bao lâu mới lành nhỉ?

​A Cửu đi lên lầu, hỏi xem ông chủ nhà mình có dặn dò gì không.

​Lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, anh ta như sực nhớ ra điều gì: “Ông chủ, trên chân Hồ Tiểu Ngư có vết thương, hình như là bị cái gì đó cắt phải.”

​Úc Đàn liếc nhìn anh ta: “Nhiều chuyện!”

Hắn nhớ lại tiếng đồ sứ vỡ vụn nghe được qua thiết bị nghe lén, ánh mắt bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

​Mười phút sau, cửa phòng của Hồ Tiểu Ngư bị đẩy ra.

​Âm thanh ồn ào náo nhiệt từ trò chơi trong phòng vang lên làm người ta nhức cả tai.

​Úc Đàn nhìn thấy "tên ngốc nhỏ" vừa nãy còn tỏ vẻ tủi thân cần an ủi, giờ đang nằm bò trên giường, hai cẳng chân lắc qua lắc lại, hiển nhiên là tâm trạng không hề tệ chút nào.

Lại nhìn căn phòng, không gian chật chội, ánh sáng cũng không đủ, mang lại một loại cảm giác áp lực khiến người ta khó chịu.

​Trên thực tế, phòng của Hồ Tiểu Ngư rộng hơn ba mươi mét vuông, đối với người bình thường mà nói thì đã hoàn toàn đủ dùng.

​Nhưng nếu so với căn phòng của Úc Đàn, thì đúng là vô cùng nhỏ nhặt, khó mà lọt vào mắt xanh.

​Hồ Tiểu Ngư sau khi trở về vốn dĩ định rửa ráy vết thương, nhưng đúng lúc lại nhận được lời mời chơi game từ Kim Bảo.

Giữa việc rửa vết máu trên vết thương và chơi game, đương nhiên là việc sau quan trọng hơn nhiều.

​Hồ - thiếu niên nghiện mạng - Tiểu Ngư ôm khư khư cái điện thoại, đã hoàn toàn quên mất việc mình có linh lực, có thể dùng mấy thứ như thuật làm sạch chẳng hạn.

​Chính vì thế, hiện tại trên mắt cá chân vẫn còn dính một vệt máu khô dài khoảng một lóng tay, trông khá là đáng sợ.

​Cậu không ngờ Úc Đàn lại đột ngột đến đây, thế là vừa phải liếc nhìn trò chơi vừa phải ngắm Úc Đàn, tay chân luống cuống cả lên.

​“Tắt đi!” Úc Đàn lạnh lùng ra lệnh.

“Mười phút nữa thôi... Năm phút! Ơ...” Hồ Tiểu Ngư nhìn chiếc điện thoại bị Úc Đàn giật mất, bất mãn trừng mắt nhìn hắn.

​Mười phút sau, trên mắt cá chân của Hồ Tiểu Ngư đã được dán một miếng băng cá nhân.

​Lúc rửa sạch vết thương có hơi đau một chút, nhưng cũng may là Úc Đàn nhìn thì hung dữ vậy thôi, chứ ra tay lại rất nhẹ nhàng.

​Cậu đang sốt ruột muốn chơi game tiếp, nên chủ động thu dọn hộp thuốc mà Úc Đàn mang tới thật gọn gàng rồi đưa trả lại: “Xong rồi nè.”

​Úc Đàn nheo mắt lại: “Cậu đang đuổi tôi đi đấy à?”

Hồ Tiểu Ngư chột dạ lắc đầu, vội vàng nhường chỗ sang một bên rồi vỗ vỗ vào khoảng trống cạnh mình: “Ngồi không?”

​Ba giây sau, cửa phòng bị đóng sầm lại một cái "rầm".

​Hồ Tiểu Ngư lẩm bẩm: “Lại giận nữa hả?”

​Cậu cúi đầu sờ sờ miếng băng cá nhân trên mắt cá chân, vui vẻ lăn lộn một vòng trên giường, sau đó lại hẹn Kim Bảo làm thêm ván nữa.

​Kim Bảo nhắn lại một cái biểu tượng mặt khóc nức nở.

Ngay sau đó là một đoạn tin nhắn thoại: “Người đại diện đang hối thúc rồi, lát nữa tôi còn phải quay phim, hẹn bữa khác, hẹn bữa khác nhé!”

​Hồ Tiểu Ngư gửi lại cho cậu ta một nhãn dán "cá mặn rơi lệ".

​Suy nghĩ một hồi, cậu lại hỏi đối phương có thời gian không, hôm nào gặp mặt một chút.

​Cậu biết Kim Bảo đang ở bên cạnh Thạch Cảnh Dương, bạn của Úc Đàn, việc đóng phim cũng là do Thạch Cảnh Dương liên lạc sắp xếp.

​Theo lời Kim Bảo nói, tuy chỉ là đóng một bộ phim chiếu mạng (web drama) nhỏ, nhưng biết đâu sau này lại nổi tiếng thì sao, dù gì cũng tốt hơn làm MB.

(* "MB" (Money Boy): Một thuật ngữ chỉ những chàng trai làm nghề nhạy cảm.)

​Hồ Tiểu Ngư muốn hỏi Kim Bảo xem có phương pháp nào để được thật nhiều người yêu thích hay không.

Nếu như chỉ có con đường làm ngôi sao mới có thể giúp ích, thì dù Úc Đàn có ngăn cản đi chăng nữa cậu cũng nhất định phải làm. Nếu không, linh lực tăng trưởng ở thế giới phàm trần này quá chậm, biết đến bao giờ cậu mới có thể điều dưỡng tốt cơ thể cho Úc Đàn đây.

​Hơn nữa, khoản chi phí ở viện dưỡng lão của bà nội Thôi cũng cần phải bắt đầu chuẩn bị dần rồi.

​Trong bữa cơm trưa, Hồ Tiểu Ngư nhìn thấy trên bàn có món cá.

​Cậu hớn hở nhìn về phía quản gia Hồng: “Con cảm ơn chú Hồng ạ ~”

​Úc Đàn liếc nhìn qua, giọng nói lạnh lùng như băng: “Ăn cơm của cậu đi!”

Quản gia Hồng cười cười rồi lắc đầu, thiếu gia vốn không thích ăn những món phiền phức, và cá cũng nằm trong danh sách đó.

​Nếu không phải thiếu gia cho phép, phòng bếp chắc chắn sẽ không đời nào...

​Ông định nói gì đó, nhưng lại phải ngậm miệng trước ánh mắt sắc lạnh của thiếu gia nhà mình.

​Hồ Tiểu Ngư thè lưỡi tinh nghịch, rồi thích thú thưởng thức món cá.

​Phần bụng cá vốn ít xương, nhưng Hồ Tiểu Ngư còn cố ý cẩn thận lọc lại một lần nữa, sau đó đẩy chiếc đĩa nhỏ đến trước mặt Úc Đàn.

​Đuôi lông mày của Úc Đàn khẽ nhướn lên, hắn gắp một miếng nếm thử.

​Hương vị... cũng tạm được.

Hương vị món cá không giống như trong ký ức, không lạnh lẽo, cũng chẳng tanh nồng và mặn chát, lại càng không làm xước cổ họng đến mức suýt chút nữa khiến hắn biến thành người câm.

​Chỉ là, hồi ức vốn chẳng bao giờ mang lại điều gì tốt đẹp.

​Hắn đẩy chiếc đĩa về lại trước mặt Hồ Tiểu Ngư, mặt không cảm xúc: “Sau này chuyển lên phòng ở lầu hai mà ở.”

​“Tại sao ạ?”

​“Cậu đang nghi ngờ quyết định của tôi đấy à?”

​“Có thể không dọn đi được không?” Hồ Tiểu Ngư có chút không muốn dọn đi, cửa sổ phòng dưới lầu đối diện ngay với cây cối, rất có lợi cho việc tu luyện của cậu.

“Không biết tốt xấu!” Úc Đàn lạnh mặt mắng.

​Hồ Tiểu Ngư nghe vậy liền biết, mình có thể không cần dọn đi rồi.

​Cậu không muốn chuyển phòng, nhưng cũng không muốn Úc Đàn không vui, thế là bèn chọn cách thỏa hiệp, tìm một lý do để thuyết phục hắn: “Tôi ở gần A Cửu một chút thì lúc luận bàn rèn luyện sẽ thuận tiện hơn, dù sao bọn tôi đều là vệ sĩ mà...”

​Úc Đàn...

​Úc Đàn thẳng tay ném đũa xuống rồi bỏ đi.

​Hồ Tiểu Ngư: “... Lại giận nữa hả?”

​Thế nhưng lần này, cậu mới không thèm dỗ dành Úc Đàn đâu.

Trăm năm trước, chỉ vì muốn Úc Đàn chơi với mình mà cậu đã nhảy lên bàn quậy phá, làm loạn cả việc vẽ bùa của hắn, thậm chí còn vung một móng vuốt hất đổ chén trà trên bàn.

​Lần đó cậu đã bị đánh vào mông, Úc Đàn còn giáo dục cậu rằng ném đồ đạc không phải là thói quen tốt.

​Tuy rằng Úc Đàn hiện tại không còn nhớ rõ, nhưng cậu vẫn nhớ rất kỹ, thói quen xấu thì không thể nuông chiều được.

​A Cửu bưng bát cơm, ăn tiếp cũng không xong mà ngừng lại cũng chẳng đành, chỉ biết tận tình khuyên bảo Hồ Tiểu Ngư: “Lần sau làm ơn đừng có kéo tôi vào làm bia đỡ đạn nữa, cảm ơn.”

Đến buổi tối, Hồ Tiểu Ngư lập tức hối hận vì đã không dọn phòng.

​Bên ngoài bắt đầu đổ mưa tầm tã, tiếng sấm ầm vang như muốn nổ tung dây thần kinh của con người.

​Hồ Tiểu Ngư sợ đến mức vã mồ hôi hột, khắp cơ thể như có một loại ký ức bản năng, bỗng chốc trỗi dậy nỗi đau thấu xương tủy của lần bị sét đánh năm xưa.

​Cậu hoàn toàn quên sạch cái quy tắc "không có sự cho phép thì không được lên lầu hai", dùng tốc độ nhanh nhất chạy thẳng lên lầu.

​Chỉ cần tìm được Úc Đàn là ổn rồi.

Có hắn ở bên cạnh, thiên lôi sẽ không thể đánh trúng mình.

​Chỉ là, Úc Đàn ở căn phòng nào trên lầu hai này?

​Linh lực trong cơ thể Hồ Tiểu Ngư bạo động đến mức tối đa, gần như trong nháy mắt cậu đã tìm thấy tung tích của Úc Đàn.

​Cửa phòng bị đập ầm ầm.

​Úc Đàn vừa mở cửa, ngay khoảnh khắc cái "vật thể" tròn vo không xác định ngoài cửa định xông vào, hắn đã nghiêng người né tránh.

​Hồ Tiểu Ngư đang quấn chặt trong chăn cứ thế lao thẳng vào phòng.

​Ngay khi cái đầu sắp va xuống sàn nhà, cậu liền được một bàn tay ôm ngang thắt lưng nhấc bổng dậy.

​Chỉ là... đôi chân cậu vẫn còn mềm nhũn.

Mùi hương quen thuộc tràn ngập khoang mũi, Hồ Tiểu Ngư ôm chặt lấy eo Úc Đàn, đầu hận không thể rúc sâu vào lồng ngực hắn, run rẩy nói: “Úc Đàn, đánh... sét đánh rồi...”

​Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng, ánh đèn trong phòng hắt lên khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo của người đàn ông.

​Hắn không đẩy người trong lòng ra, nhưng cũng chẳng hề vỗ về ôm lấy đối phương như lúc ban ngày. Đôi đồng tử đen kịt lóe lên tia nhìn đầy nghiền ngẫm.

​Sự dịu dàng chỉ là ảo giác, hoài nghi và dò xét mới là thái độ thường trực của hắn.

​Thế nên, Hồ Tiểu Ngư là đang mượn cớ trời mưa gió để nhào vào lòng hắn sao?

Mấy năm nay, không phải là chưa từng có kẻ tìm cách nhào vào lòng Úc Đàn.

​Bất quá, hắn vốn không phải người trọng dục. Vài lần hiếm hoi tìm người giải quyết nhu cầu sinh lý cũng là vào những lúc cảm xúc cực kỳ bất ổn, xem như một hình thức phát tiết mà thôi.

​Mỗi người khi ở trên giường đều ít nhiều có những sở thích riêng tư.

​Úc Đàn vào những lúc tâm trạng không tốt, nếu không đi đánh boxing thì cũng dùng chuyện t*nh d*c để giải tỏa, còn những lúc bình thường, cuộc sống của hắn trôi qua khá tẻ nhạt.

Lần cuối cùng Úc Đàn tìm người để giải quyết nhu cầu sinh lý đã là chuyện của hơn ba tháng trước.

​Đó là vào dịp Tết, hắn đi thăm bệnh viện tâm thần theo lệ thường, sau khi trở về đã gọi hai người đến chơi đùa suốt một đêm, khiến một người trong số đó ngất xỉu. Phải đến lúc bình minh, những ý niệm u tối và tanh nồng mùi máu đang cuộn trào trong lòng hắn mới dần nhạt bớt.

​Khoảng thời gian gần đây, Úc Đàn vốn chẳng buồn nghĩ đến chuyện đó.

​Thế nhưng, "con vật nhỏ" trong lòng này vừa ngốc nghếch lại vừa mềm mại, tuy cái miệng nhỏ suốt ngày cứ nói năng liến thoắng, nhưng lại chẳng khiến người ta thấy chán ghét chút nào.

​Nếu như cậu ta thật sự có ý đồ với mình, Úc Đàn cũng chẳng ngại mà làm chút gì đó đâu.

Hồ Tiểu Ngư hoàn toàn không biết trong lòng Úc Đàn đang toan tính điều gì.

​Cậu thu mình lại trong nơi mà cậu cho là an toàn nhất, trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy như mình đã quay trở lại đêm giông bão mịt mù của một trăm năm trước.

​Lúc đó, cậu rơi xuống từ vực môn của Yêu tộc, đáp xuống một con hẻm nhỏ đen ngòm, bốc mùi hôi thối ở thế giới phàm trần.

​Khi ấy cũng là lúc sấm chớp ầm vang, mưa đổ xuống như trút nước.

​Cậu co quắp trong góc tường, cố hết sức để duy trì hình người, chỉ sợ nếu lỡ biến về nguyên hình sẽ bị con người bắt lấy đem đi hầm canh.

Sau đó, nước mưa không còn nhỏ xuống mặt cậu nữa, khi ngước lên nhìn, cậu thấy một gương mặt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa vẻ quan tâm.

​Úc Đàn một tay che ô, dắt cậu trở về nhà.

​Lôi điện vốn đại diện cho chính khí và hình phạt của thiên đình, dùng để tiêu diệt mọi vật tà ác trên thế gian.

​Hồ Tiểu Ngư vốn là Cửu Vĩ Thiên Hồ, loài được xưng tụng là linh vật của trời đất, lẽ ra nếu so với long tộc hay phượng tộc, cậu không nên sợ hãi lôi điện đến mức này.

​Thế nhưng, đó là chuyện trước khi cậu tận mắt chứng kiến cảnh tượng đồng tộc của mình bị sét đánh đến mức tan thành mây khói.

Thế nên khi vừa rơi xuống thế giới phàm trần lại đụng ngay tiết trời giông bão, cậu một chút cũng không dám cử động. Nếu như không có Úc Đàn, có lẽ cậu đã phải chịu trận dưới cơn mưa ấy suốt cả một đêm.

​Về sau nữa, cũng chính vì mất đi một chiếc đuôi mà bản thân cậu đã phải tự mình hứng chịu một lần thiên lôi giáng xuống.

​Cho dù tia sét năm ấy khi đánh xuống được một nửa thì bỗng nhiên biến mất, nhưng cái áp lực bóp nghẹt hơi thở cùng nỗi đau đớn thấu tận tâm can đó đã trở thành nỗi ám ảnh vĩnh viễn, cứ như hình với bóng đeo bám lấy cậu.

Những chuyện xảy ra trong quá khứ khiến Hồ Tiểu Ngư cảm thấy rằng mỗi khi sấm sét nổi lên, chỉ có ở bên cạnh Úc Đàn mới là an toàn nhất.

​Một bên má của cậu dán chặt vào ngực Úc Đàn, tiện đà bịt luôn một bên tai lại, rồi tay cậu cứ quờ quạng, mò mẫm kéo một bàn tay của Úc Đàn tới, áp lên cái tai còn lại đang lộ ra bên ngoài của mình.

​Như vậy thì tốt hơn nhiều rồi.

​Hồ Tiểu Ngư mệt mỏi nghĩ thầm, từ nay về sau không bao giờ ham chơi nữa.

​Điều quan trọng nhất là, mỗi ngày đều phải xem dự báo thời tiết mới được.

​Ngay sau đó, cậu nghe thấy giọng nói của Úc Đàn truyền đến từ đỉnh đầu: “Sợ lắm à?”

Hồ Tiểu Ngư nghe ra giọng nói của Úc Đàn đã dịu dàng hơn bình thường rất nhiều, nỗi hoảng sợ trong lòng nhờ thế mà được xoa dịu đôi chút. Cậu "vâng vâng" đáp lời, hai tay vẫn ôm chặt lấy eo đối phương không chịu buông.

​Úc Đàn vòng tay ôm lấy eo Hồ Tiểu Ngư, cánh tay siết lại, như cố ý như vô tình mà đo đạc một chút.

​Eo nhỏ thế này, nếu không có gì bất ngờ thì hẳn là cũng rất trắng.

​Ngay sau đó, Hồ Tiểu Ngư đã bị Úc Đàn bế bổng lên rồi đặt xuống phía cuối giường.

​Sắc mặt Úc Đàn trông có vẻ tái nhợt, nhưng sức mạnh của hắn lại vô cùng rõ rệt. Bế một người sống sờ sờ mà hắn nhẹ tênh như đang bưng một bát nước, vững chãi đến mức nhịp thở không hề dồn dập thêm một phân nào.

Hồ Tiểu Ngư vốn chẳng lạ lẫm gì việc được Úc Đàn ôm, nên cậu thích ứng rất nhanh. Cậu cứ thế nép vào lồng ngực hắn không chịu nhúc nhích, giọng điệu thương lượng đầy vẻ lấy lòng: “Úc Đàn, tôi có thể ngủ ở đây được không?”

​Tiếng sấm ngoài cửa sổ đã nhỏ đi nhiều, nhưng lúc xa lúc gần, khi có khi không, cứ như một quả bom hẹn giờ có thể nổ bất cứ lúc nào vậy.

​Trong tình cảnh này, đối với Hồ Tiểu Ngư mà nói, nơi nào có Úc Đàn mới là nơi an toàn nhất.

​Thế rồi, Hồ Tiểu Ngư nghe thấy Úc Đàn khẽ hừ cười một tiếng: “Đương nhiên rồi, đi tắm rửa nhé?”

Nghe thấy Úc Đàn muốn đuổi mình đi tắm, nỗi sợ hãi trong lòng Hồ Tiểu Ngư lập tức tan biến, thay vào đó là sự mệt mỏi chán chường.

​Chuyện tắm rửa này quả thực quá đáng ghét mà!

​Thế nhưng lúc nãy cậu vừa bị dọa cho vã mồ hôi hột, lại còn quấn chăn lăn lộn bò lết khắp nơi, tình trạng vệ sinh hiện tại có vẻ như không hề đạt chuẩn của Úc Đàn.

​Bộ não của Hồ Tiểu Ngư bắt đầu hoạt động hết công suất, cậu cố gắng chắt bóp một chút linh lực ít ỏi còn sót lại, khó khăn nhưng nhanh chóng thực hiện cho mình một cái "Thanh Khiết Thuật" (Phép làm sạch).

​Thời gian trôi qua chắc chỉ tầm hai phần ba giây?

Giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, cậu khẳng định một cách đầy trấn định với Úc Đàn: “Không cần đi đâu, tôi tắm rồi, thật đấy.”

​Ngay sau đó, Hồ Tiểu Ngư cảm nhận được một bàn tay từ vạt áo mình luồn vào bên trong.

​Giọng nói vốn dĩ luôn lạnh nhạt của Úc Đàn giờ đây mang theo một chút trầm đục đầy ám muội: “Vậy sao? Để tôi kiểm tra xem nào.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 9 | Đọc truyện chữ