Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 64: Ngoại truyện: Kim Bảo (Thượng)
Kim Bảo quen biết Thạch Cảnh Dương vào một đêm mà cậu cứ ngỡ là bình thường như bao đêm khác.
Có một chút khác biệt nhỏ, có lẽ là những người trong phòng VIP hôm đó trông quyền quý hơn thường ngày, tiền tip nhận được chắc cũng sẽ nhiều hơn.
Trước khi vào phòng VIP, cậu nhìn thấy một thiếu niên xinh đẹp đến mức không từ ngữ nào tả xiết. Đó là người bạn tốt nhất đời cậu, Hồ Tiểu Ngư.
Hồ Tiểu Ngư trông như người mới, vào phòng VIP cứ nhìn chằm chằm một vị khách không rời mắt. Đây không phải lỗi mà một người làm nghề hiểu chuyện nên phạm phải, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Kim Bảo không nhịn được mà nhắc nhở Hồ Tiểu Ngư tỉnh lại, dù điều này có thể khiến cậu bị đuổi ra ngoài, hoặc tệ hơn là bị mắng chửi.
Không ngờ lần nhắc nhở tốt bụng này lại khiến cậu lọt vào mắt xanh của một công tử nhà giàu.
Vị công tử đó rất đẹp trai, khí chất thanh sạch, hào phóng và tính cách cũng rất tốt. Tên cũng rất hay, gọi là Thạch Cảnh Dương, không giống như tên của cậu, nghe vừa sến vừa ngốc.
Kim Bảo cảm thấy mình đã vớ được món hời, trong lòng vừa mừng rỡ lại vừa sợ mình làm vẩn đục đối phương.
Cảm giác này trước đây chưa từng có. Quy tắc trò chơi vốn là một bên bỏ tiền một bên bỏ người, cậu dựa vào sức mình kiếm tiền, chẳng có gì là đáng hổ thẹn, dù cho người đời đa phần đều khinh khi hạng người như cậu.
Đêm đó, Kim Bảo đã trôi qua rất vui vẻ.
Ngoại trừ việc sau khi xong chuyện, Thạch Cảnh Dương uể oải hỏi có phải vì gia cảnh thảm thương nên cậu mới ra ngoài "bán" không, khi cậu gật đầu thì hắn lại tưởng cậu đang đùa rồi cười ha hả, còn lại mọi thứ đều rất tốt.
Tốt đến mức cậu thậm chí còn muốn đưa ngược tiền cho Thạch Cảnh Dương.
Sau đó Thạch Cảnh Dương lại đè cậu ra làm thêm một lần nữa rồi mới lăn ra ngủ.
Kim Bảo lết thân thể rã rời vào phòng tắm tắm rửa, vô tình ngẩng đầu lên thấy thanh niên thanh tú trắng trẻo trong gương có đôi mắt ướt át lại sáng ngời, đang mỉm cười.
Vui vẻ một chút cũng tốt.
Cậu bán thân ở Dạ Sắc đã hai năm, tuy chẳng còn là trai tân, nhưng đêm nay dường như mới là đêm đầu tiên đúng nghĩa, một niềm vui đơn thuần và đầy hân hoan.
Kim Bảo không ngờ, niềm vui đêm đó chỉ là khởi đầu.
Thạch Cảnh Dương rất thích cậu, không chỉ chuộc thân cho cậu mà còn đưa cậu vào giới giải trí, điều kiện là chỉ được ở bên một mình hắn.
Chỉ ở bên một mình hắn thôi, nếu không thì rất bẩn.
Kim Bảo thích sự yêu thích thẳng thắn mà Thạch Cảnh Dương dành cho mình, dù cho đó chỉ là vì sự hòa hợp cực độ trên giường.
Đối với chữ "bẩn" thẳng thừng kia, cậu có thoáng qua một chút đau lòng.
Nhưng có thể chỉ làm những chuyện đó với một mình Thạch Cảnh Dương, giống như một đôi tình nhân thực sự, niềm vui này quá lớn, lớn đến mức chút đau lòng nhỏ nhoi kia bị đẩy vào một góc không còn nhìn thấy nữa.
Về sau ở bên nhau lâu rồi, Kim Bảo biết được rất nhiều thói quen nhỏ của Thạch Cảnh Dương, cũng biết được vị công tử đẹp trai tính tình tốt này hóa ra nhà lại giàu đến thế.
Giàu có đến mức khiến cậu cảm thấy bản thân mình ngay cả một con kiến nhỏ cũng không bằng, chỉ như một hạt bụi trần ai.
Thế nhưng, sâu trong lòng hạt bụi ấy lại nảy sinh tình yêu.
Cậu chắc chắn rằng mình đã yêu người đàn ông đó, dù cho người ấy từng nói rõ rằng giữa họ chỉ là quan hệ bao nuôi.
Kim Bảo trước đây đã rất nỗ lực, nhưng bây giờ là nỗ lực đến liều mạng.
Cậu dốc sức tập gym, đọc sách, đóng phim. Cậu chẳng dám mơ có ngày mình sẽ xứng đôi với vị công tử được nuôi dưỡng trong nhung lụa vàng ngọc kia, nhưng ít nhất, cậu muốn mình có thể đứng gần người đó thêm một chút.
Kim Bảo cảm thấy mình đang tiến bộ, bởi vì Thạch Cảnh Dương dần dần thích những món cậu nấu, quen với việc có cậu ở bên cạnh, và số lần ngủ lại căn hộ chung của hai người ngày càng nhiều hơn, giống như một đôi tình nhân đang sống chung vậy.
Cuộc sống này tuy rất đủ đầy nhưng cũng đầy rẫy lo âu. Nơi duy nhất khiến cậu có thể thả lỏng chính là khung cửa sổ trò chuyện.
Trò chuyện cùng người bạn tốt Hồ Tiểu Ngư.
Hồ Tiểu Ngư là một tồn tại vô cùng kỳ lạ. Bất cứ ai gặp cậu đều sẽ nhớ mãi không quên, không chỉ vì gương mặt xinh đẹp mà còn vì khí chất khó tả khiến người ta vô thức muốn gần gũi.
Một người gần như hoàn hảo như vậy, hèn chi người đàn ông thâm trầm đáng sợ mà ngay cả các công tử nhà giàu cũng phải gọi một tiếng “anh” kia lại nâng niu cậu trong lòng bàn tay.
Gia thế của Tiểu Ngư rất tốt, là một cậu thiếu gia cùng đẳng cấp với Thạch Cảnh Dương.
Lúc mới biết thân phận của cậu, Kim Bảo còn có chút tự ti. Thế nhưng Tiểu Ngư lại thực sự coi cậu là bạn, còn dùng ánh mắt đầy lo lắng nhìn cậu, quan tâm và để tâm đến cậu đến thế.
Kim Bảo tin tưởng một Tiểu Ngư tuyệt vời như vậy, nên đã thú nhận rằng mình đang yêu, đã phải lòng một người.
Hồ Tiểu Ngư lúc đó trông khổ sở lắm, cậu ấy nhíu mày hỏi: “Cậu chắc chắn đó là thích không? Có muốn đổi người khác thử xem sao không?”
Kim Bảo nghe thấy giọng nói ngọt ngào nhưng đầy kiên định của chính mình: “Tớ yêu anh ấy.”
Cậu cảm thấy mình chưa bao giờ hạnh phúc đến thế. Có thể ngủ cùng giường với người mình thích, lại có một người bạn như Hồ Tiểu Ngư kiên nhận nghe mình lảm nhảm và toàn tâm toàn ý quan tâm đến mình.
Vào tháng thứ mười hai kể từ khi quen biết Tiểu Ngư, Kim Bảo từ một người làm nghề tiếp khách đã trở thành một ngôi sao nhỏ tuyến năm, tuyến sáu được công chúng mặt quen tên.
Tốc độ nổi tiếng như vậy được coi là nhanh. Sau đó, cậu nghe tin Tiểu Ngư bị bệnh và tạm thời rời khỏi giới giải trí.
Kim Bảo thấy Úc Đàn rất đáng sợ, một nỗi sợ không sao tả xiết. Đứng trước mặt Úc Đàn, chân cậu sẽ không tự chủ được mà run rẩy.
Phải rồi, Úc Đàn chính là người mà Hồ Tiểu Ngư thích, trông vô cùng khó gần. Thế nhưng dù sợ đến đâu, Kim Bảo vẫn lấy hết can đảm đến biệt thự họ Úc, vì cậu nghe tin đồn rằng Tiểu Ngư đang bị Úc Đàn giam lỏng.
Tiểu Ngư tốt đẹp như thế, sao có thể bị đối xử như vậy được!
Kim Bảo không biết mình có thể làm gì, nhưng cậu nhất định phải gặp được Tiểu Ngư. Đáng tiếc là ngay cả cửa nhà họ Úc cậu cũng không vào được, chỉ có thể đứng từ xa nhìn thấy một bóng người bên cửa sổ tầng hai, dường như đang hút thuốc.
Người đó có vẻ là Úc Đàn, hắn ho đến kinh thiên động địa, ho xong lại tiếp tục hút thuốc, trông giống như một kẻ điên.
Buổi tối, Thạch Cảnh Dương đến.
Kim Bảo kể lại tất cả những gì mình thấy, muốn nhờ hắn đi thăm Tiểu Ngư.
Thạch Cảnh Dương không chịu, hắn bảo anh Úc đã ra lệnh rồi, chuyện của Tiểu Ngư ai dám hỏi thêm một câu hay làm chuyện gì dư thừa thì đừng trách hắn không nể tình.
Kim Bảo rất lo lắng, nhưng hoàn toàn bất lực.
Thạch Cảnh Dương muốn làm chuyện ấy, nhưng cậu chẳng còn tâm trạng nào cả, không kìm được mà ôm lấy hắn bảo: “A Dương, chúng mình ở bên nhau thực sự có được không?”
Kim Bảo không biết Tiểu Ngư thế nào rồi, nhưng trực giác bảo cậu rằng cậu ấy và Úc Đàn có lẽ đang chung sống không tốt. Cậu sợ mình và Thạch Cảnh Dương sau này cũng sẽ...
Thạch Cảnh Dương cười hôn cậu: “Bây giờ chẳng phải đang ở bên nhau sao?”
Kim Bảo lấy hết can đảm: “Không phải kiểu ở bên nhau này, em muốn... em muốn có một người bạn trai.”
Cậu thấy nụ cười trên mặt Thạch Cảnh Dương nhạt đi, lồng ngực bỗng chốc nghẹn đắng.
Khi Thạch Cảnh Dương không cười, hắn mang lại một loại áp lực bề trên, cái khí chất mà những người có quyền có thế đều có, thứ khí chất đáng sợ và không thể làm trái.
Kim Bảo không nói thêm gì nữa. Cậu biết mình không xứng, và đây cũng là lần đầu tiên cậu nhận ra, có lẽ sự hiểu biết của cậu về Thạch Cảnh Dương chỉ là bề nổi.
Nghe nói nhà họ Thạch là một gia tộc lớn, có rất nhiều con cháu, nhưng chỉ có Thạch Cảnh Dương là được ông cụ trong nhà yêu quý nhất, còn trấn áp được cả đám con cháu dưới quyền, là người thừa kế đã được định sẵn.
Một người như vậy, sao có thể không có chút tính khí nào chứ.
Chỉ là cậu vẫn thấy rất buồn, bèn nói muốn đi rửa mặt. Vừa quay lưng đi nước mắt đã rơi xuống, rất nhanh sau đó có tiếng bước chân vang lên từ phía sau, là Thạch Cảnh Dương.
Vẻ lạnh lùng kiêu ngạo ban nãy cứ như là ảo giác, Thạch Cảnh Dương cười lên trông đẹp biết bao, hắn hôn đi giọt lệ nơi khóe mắt cậu, dỗ dành: “Bạn trai à, có muốn đi tắm cùng nhau không?”
Kim Bảo sụt sịt mũi: “Anh nói gì cơ?”
Cậu nghe thấy Thạch Cảnh Dương lặp lại: “Bạn trai, đã vui chưa?”
Kim Bảo cảm thấy sức lực bị rút cạn ban nãy đã quay trở lại. Cậu ôm lấy Thạch Cảnh Dương mà hôn, ở trong phòng tắm quấn lấy hắn hết lần này đến lần khác, rồi lại ra đến giường, dùng hết sức bình sinh để lấy lòng hắn.
Về sau, hai người thực sự đã xác định quan hệ như vậy.
Dù Thạch Cảnh Dương nói người trong nhà để mắt đến hắn rất nhiều, chuyện hẹn hò không thể công khai, nhưng Kim Bảo vẫn thấy rất vui.
Cậu càng nỗ lực đóng phim hơn, không sợ chịu khổ, không sợ bị mỉa mai, thuê người dạy mình từ hình thể đến diễn xuất, cái gì học được là học, chỉ cần bản thân trở nên tốt hơn.
Cũng may chỉ số thông minh đủ dùng, gương mặt cũng ưa nhìn, danh tiếng của cậu tăng lên đều đặn. Chẳng phải trong giới vẫn luôn có những ngôi sao đang nổi gả vào hào môn đó sao? Kim Bảo cũng muốn thử một lần.
Tình yêu có thể đem lại cho con người nhiệt huyết và năng lượng vô hạn, biến người ta thành siêu nhân cũng không thành vấn đề.
Giới giải trí quá phức tạp, nổi tiếng quá nhanh sẽ cản đường kẻ khác, Kim Bảo bị người ta “bôi đen” rất nhiều lần. Cậu vốn không quan tâm, cậu chỉ quan tâm đến Thạch Cảnh Dương.
Chỉ là có một nghệ sĩ vừa cướp mất một tài nguyên phim truyền hình của cậu đã giễu cợt cậu, thậm chí còn tiên đoán rằng sớm muộn gì cậu cũng bị thái tử gia nhà họ Thạch đá đít, bởi vì vị thái tử gia đó trước đây vốn là kẻ vô cùng đào hoa.
Kim Bảo rất muốn nói với nghệ sĩ đó rằng, cậu và Thạch Cảnh Dương đã bên nhau hơn một năm rồi, là bạn trai được đích thân Thạch Cảnh Dương thừa nhận.
Thế nhưng cậu đã không làm vậy. Có lẽ vì cậu đã hứa sẽ không công khai chuyện tình cảm, hoặc có lẽ là... vì chột dạ.
Lời hứa về danh phận “bạn trai” kia mong manh đến nhường nào, trong lòng cậu đại khái cũng tự hiểu rõ, chỉ là cậu chưa từng dám nghĩ sâu xa. May mắn là cũng có tin tốt, bệnh của Tiểu Ngư đã khỏi, hơn nữa trông Tiểu Ngư và Úc Đàn vô cùng ân ái. Kim Bảo rất ngưỡng mộ, rồi lại càng thêm nỗ lực.
Thế nhưng càng sợ cái gì thì cái đó lại đến, Kim Bảo phát hiện Thạch Cảnh Dương đi ăn cơm cùng một người đàn ông khác. Sự tương tác thân mật đó rõ ràng không phải là quan hệ công việc. Cậu mất kiểm soát xông tới để khẳng định chủ quyền, nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt phiền muộn của Thạch Cảnh Dương.
Ánh mắt đó Kim Bảo rất quen thuộc, đó là sự chê bai. Trước đây cậu đã từng thấy rất nhiều ánh mắt chê bai, lúc bị chửi là đồ con hoang, là thứ rẻ mạt, khi đó cậu cảm thấy chẳng hề hấn gì, nhưng lúc này đây lại đau đến mức không thể thở nổi. Bởi vì người nhìn cậu bằng ánh mắt đó chính là Thạch Cảnh Dương mà!
Rõ ràng mới mấy ngày trước, hắn còn ôm lấy cậu, gọi hết tiếng này đến tiếng khác: “Tiểu Bảo.”
Thạch Cảnh Dương của hiện tại giống như một người xa lạ, giới thiệu với người đàn ông bên cạnh: “Vương Hy, đây là Kim Bảo, nghệ sĩ thuộc công ty tôi — Kim Bảo, đây là Vương Hy, bạn của tôi.”
Kim Bảo hít sâu một hơi: “Em chỉ là nghệ sĩ trong công ty anh thôi sao?”
Cậu cứ ngỡ điều này sẽ khiến Thạch Cảnh Dương hoảng loạn, hoặc nổi giận, hay bất cứ một cảm xúc khác biệt nào đó, nhưng Thạch Cảnh Dương không nói gì, còn người tên Vương Hy kia lại lên tiếng: “Kim Bảo chào cậu, tôi và Thạch Cảnh Dương đang hẹn hò, trong năm nay sẽ đính hôn, đến lúc đó nhớ nể mặt tới dự nhé.”
Kim Bảo nhìn thấy sự mỉa mai và khinh bỉ trong mắt Vương Hy. Trực giác mách bảo Vương Hy cái gì cũng biết, biết rõ Kim Bảo và Thạch Cảnh Dương rốt cuộc là quan hệ gì. Kim Bảo nghe thấy giọng nói của chính mình, sự lạnh lùng và mạnh mẽ chưa từng xuất hiện: “Vậy sao? Nhưng tôi mới là bạn trai của Thạch Cảnh Dương.”
Về sau, chút dũng khí ít ỏi cậu gom góp được đã bị Thạch Cảnh Dương đập tan tành. Thạch Cảnh Dương nói: “Kim Bảo, đừng có ăn nói lung tung.”
Đêm đó, cậu nhận được tin nhắn của Thạch Cảnh Dương: “Cậu quá không biết nặng nhẹ rồi, chúng ta chia tay đi.”
Kim Bảo nghĩ, có lẽ Tiểu Ngư đã đúng. Tiểu Ngư từ sớm đã nói rằng Thạch Cảnh Dương không đáng tin cậy. Thế nhưng hắn đã từng đối xử với cậu tốt đến thế, chưa từng có ai đối xử tốt với cậu như vậy cả, sao có thể không yêu cho được...
Kim Bảo đứng trước cửa sổ suốt ba tiếng đồng hồ. Trước đây cậu cũng thường đứng ở đây nhìn xuống, tìm kiếm chính xác xem chiếc xe nào đi ngang qua là của Thạch Cảnh Dương. Đêm nay hắn sẽ không tới nữa. Kim Bảo không nhớ mình đã trả lời tin nhắn như thế nào, đại khái là một chữ “Được”, sau đó nhanh tay xóa sạch mọi lịch sử trò chuyện của hai người.
Cậu tắt điện thoại, nằm trên giường, rồi chìm vào giấc ngủ trong sự mệt mỏi xen lẫn nhẹ nhõm. Yêu một người mệt thật đấy, ngủ đi thôi, tốt nhất là mãi mãi đừng tỉnh lại nữa.
Khi Kim Bảo tỉnh lại lần nữa, cậu ngửi thấy mùi thuốc sát trùng. Thạch Cảnh Dương đang gục bên giường cậu, đôi lông mày trông có vẻ rất mệt mỏi, mà mệt mỏi rồi trông vẫn rất đẹp trai. Kim Bảo kiềm chế thôi thúc muốn chạm vào người trước mắt, lặng lẽ nằm đó. Nếu cậu cứ im lặng thế này, không quấy rầy cũng không cử động, liệu Thạch Cảnh Dương có luôn ở lại đây không?
Nửa tiếng sau, y tá đến tiêm thuốc làm Thạch Cảnh Dương giật mình tỉnh giấc. Sau khi y tá đi khỏi, Kim Bảo nhìn Thạch Cảnh Dương, cố gắng bình ổn tâm trạng. Khi cất tiếng cậu mới phát hiện cổ họng đau rát kinh khủng, rốt cuộc vẫn hỏi ra lời: “Anh đến đây làm gì?”
Thạch Cảnh Dương rất tức giận. Kim Bảo mới biết hóa ra mình đã sốt cao, nếu phát hiện muộn một chút nữa thôi thì não cũng cháy hỏng mất rồi. Cậu rất vui vì Thạch Cảnh Dương vẫn còn quan tâm đến mình, kiềm chế sự xúc động, cậu khàn giọng nói: “Chúng ta chia tay rồi, không cần anh quản.”
Thạch Cảnh Dương trông có vẻ bối rối và phiền lòng, một lát sau như đã hạ quyết tâm: “Cứ như trước đây không tốt sao, bất kể anh có kết hôn hay không, người anh thích vẫn là em. Em muốn tiền hay tài nguyên, hoặc là nhà cửa hay muốn làm kinh doanh, anh đều có thể...”
Tiếp đó, Thạch Cảnh Dương giận dữ rời đi, bởi vì Kim Bảo đã tặng hắn một cái tát.
Cậu từng làm trai bao, lẽ nào cả đời này đều phải là trai bao, không xứng đáng có được một tình cảm bình thường, chỉ có thể làm một người tình không được lộ diện sao? Làm trai bao cũng được, ít nhất là tiền trao cháo múc. Ít nhất cậu đã dựa vào chính mình để sống sót, chẳng phải sao? Nhưng làm kẻ thứ ba, sau khi đã nếm trải hương vị của tình yêu mà lại phải làm một người tình trong bóng tối, tuyệt đối không!
Vào ngày cuối cùng nằm viện, Kim Bảo gặp được Vương Hy. Sự khinh bỉ của Vương Hy còn nặng nề hơn cả hôm trước, anh ta cảnh cáo Kim Bảo hãy rút lui khỏi giới giải trí và rời khỏi Thân Thành.
Kim Bảo vô cùng ngưỡng mộ sự tự tin và quả quyết của Vương Hy, đó là lòng tự trọng được bồi đắp bằng tiền bạc và sự yêu thương, thứ mà cậu không có. Thế nhưng dù không có, cũng phải giả vờ cho bằng được. Cậu bình thản và kiên định bảo Vương Hy: “Giữa tôi và Thạch Cảnh Dương, anh mới là kẻ thứ ba, người nên rời đi là anh. Muốn tôi rời khỏi Thân Thành, có giỏi thì anh mua đứt cả cái Thân Thành này đi, đến lúc đó tôi nhất định sẽ cút thật xa!”
Ánh mắt Vương Hy lúc rời đi rất hung dữ, nhưng Kim Bảo không sợ anh ta. Tình yêu cậu trân trọng nhất đã bị giẫm đạp đến mức không đáng một xu, một Vương Hy thì có thể làm gì được cậu chứ?
Hai giờ sau, Kim Bảo nhận được điện thoại của người quản lý. Cậu đã lên hot search rồi, theo cách tồi tệ nhất, với tiêu đề thu hút sự chú ý nhất: “Tiểu thịt tươi mới nổi từng lấy thân xác phục vụ người đời.”
Những dấu vết nỗ lực để sống sót, những sự vật lộn trong vũng bùn lầy lội đó, đã bị phơi bày ra giữa thanh thiên bạch nhật, trở thành nội dung cho tất cả mọi người tò mò và bàn tán.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận