Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 60: Chính văn hoàn
Kết hợp với những gì Hồ Tiểu Ngư mô tả về tiền kiếp, Úc Đàn đoán rằng tiểu yêu trong miệng Phạm Ứng Kỳ chắc chắn chính là Hồ Tiểu Ngư.
Cứ như vậy, thông qua những suy đoán, hắn đại khái đã xâu chuỗi và làm sáng tỏ được mọi chuyện.
Hơn một trăm năm trước đúng vào thời loạn lạc, Úc Đàn của kiếp trước đã cảnh báo Tiểu Ngư không được tiết lộ việc mình có chín cái đuôi, tránh thu hút những kẻ có tâm địa bất chính.
Chính vì thế, những người trong giới đạo môn chỉ cho rằng bên cạnh Úc Đàn có nuôi một con tiểu hồ yêu bình thường mà thôi.
Vào thời điểm đó, mối quan hệ giữa yêu quái và giới đạo sĩ khá mơ hồ, không hẳn là hữu nghị nhưng cũng không tính là thù địch.
Trên địa giới của con người, việc các đạo tu thu phục sơn tinh yêu quái rồi nuôi dưỡng bên mình vốn không phải chuyện gì lạ lẫm. Nếu nuôi dạy tốt, khi ra ngoài diệt trừ yêu ma, chúng còn có thể trở thành trợ thủ đắc lực.
Nhưng cái khổ chính là ở chỗ, con tiểu hồ yêu bên cạnh Úc Đàn lại có thiên phú tu luyện quá đỗi kinh người.
Thế là, khi có một con đại yêu mà các đạo tu không thể chống lại xuất thế, kẻ không chỉ ăn thịt người mà còn ăn thịt cả những tiểu yêu có yêu lực yếu ớt, đã có người đề nghị thực hiện kế hoạch cá nằm trên thớt.
Cách thức cũng đơn giản, chỉ cần dàn trận pháp từ trước, sau đó dùng một con tiểu yêu lanh lợi để dẫn dụ con đại yêu đó vào trận, những việc phía sau sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Sau một hồi bàn ra tán vào, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Hồ Tiểu Ngư.
Khi đó Hồ Tiểu Ngư đã có thể hóa hình người, nhưng dù cậu có trông giống nhân loại đến nhường nào thì giới đạo tu cũng chẳng hề coi cậu là con người. Có tu vi tốt lại trông lanh lợi, dùng cậu làm mồi nhử là lựa chọn tốt nhất.
Những chuyện này Hồ Tiểu Ngư không hề hay biết, nhưng Úc Đàn của kiếp trước đã kịch liệt đấu tranh để bảo vệ cậu.
Không biết bằng cách nào, Úc Đàn đã tiễn được Hồ Tiểu Ngư rời đi. Cũng vì hành động đó mà hắn phải gánh chịu lôi phạt, tổn hại hơn nửa tu vi. Lại vì muốn đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho đạo môn, hắn đã lấy chính thân mình làm mồi nhử để tiêu diệt con đại yêu kia, nhưng bản thân cũng gần như trở thành một phế nhân.
Về sau, chỉ vài năm sau đó, hắn cũng qua đời.
Úc Đàn cảm thấy hài lòng trong lòng: Kiếp trước mình đã không để Tiểu Ngư phải chịu thiệt thòi, như vậy là tốt rồi.
Thế nhưng, chỉ vì ba cái thứ gọi là trách nhiệm, đạo nghĩa hay sự bàn giao mà lại khiến bản thân bị vắt kiệt đến chết, thì Úc Đàn của kiếp này tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện ngu xuẩn đó nữa.
Phạm Ứng Kỳ vẫn đang cảm thán về vị tiền bối khăng khăng làm theo ý mình ở kiếp trước, thì lại nghe thấy Úc Đàn hỏi: “Sư huynh, có cách nào để khôi phục ký ức tiền kiếp không?”
“Trước đây toàn gọi ta là lão già, giờ lại mở miệng một câu sư huynh, hai câu sư huynh, không lẽ cậu muốn…” Lão lùi lại hai bước, tỏ thái độ kiên quyết từ chối: “Cách thì chắc chắn là có, nhưng chưa từng có ai thành công cả, cậu đừng có mơ!”
“Tại sao không ai thành công?” Úc Đàn hỏi.
“Cái loại đau đớn đó... cậu nghe qua ngàn đao róc thịt rồi chứ? Vết thương trên da thịt đã đành, nhưng muốn có lại ký ức tiền kiếp, nỗi đau đớn ấy sẽ găm thẳng vào thần hồn, còn khó chịu hơn cả cái chết.”
“Vậy nghĩa là có cách.” Úc Đàn đã nhận được câu trả lời vừa ý, đôi chân mày cũng giãn ra đôi chút.
“......” Phạm Ứng Kỳ trong lòng có dự cảm chẳng lành, lại sợ nếu mình còn hỏi tiếp sẽ thật sự khơi dậy tính hiếu kỳ của cậu sư đệ này, bèn ngậm chặt miệng không nói thêm lời nào nữa.
Hồ Tiểu Ngư không biết Úc Đàn và Phạm Ứng Kỳ đã trò chuyện những gì, chỉ rất tâm huyết làm thêm mấy món ăn nữa.
Cậu hy vọng Úc Đàn sẽ thích.
Kể từ khi biết được những trải nghiệm của Úc Đàn sau khi mình chết ở kiếp trước, tâm trạng cậu cứ luôn suy sụp. Cái ý nghĩ muốn đối xử tốt với Úc Đàn lại bùng lên mãnh liệt, giống hệt như lần đầu tiên hai người gặp lại nhau ở kiếp này vậy.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hồ Tiểu Ngư vươn vai rồi mở mắt thức dậy.
Lúc ngủ cậu vẫn còn ở trong hình dạng hồ ly nhỏ, cái móng vuốt mới duỗi ra được một nửa đã bị Úc Đàn tóm chặt lấy.
Hồ ly nhỏ ngửa cái đầu nhỏ lên nhìn Úc Đàn, theo bản năng kêu lên một tiếng: “A?”
Úc Đàn nghe mà thấy buồn cười: “Đừng có quên những gì đã hứa với anh đấy.”
Hồ ly nhỏ lúc này mới chuyển đổi ngôn ngữ, ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếng người: “Em không quên mà.”
Chuyện duy nhất mà cậu hứa với Úc Đàn gần đây chính là: sẽ không đột ngột biến mất vô cớ, nếu muốn đi đâu thì phải báo trước với Úc Đàn một tiếng.
Đầu ngón tay Úc Đàn khẽ m*n tr*n phần đệm thịt mềm mại dưới lòng bàn chân hồ ly nhỏ: “Mấy ngày tới anh phải cùng sư huynh đi bái kiến một người bạn cũ, em ở nhà phải ngoan đấy.”
Trong ánh mắt hắn ẩn chứa một sự dịu dàng kỳ lạ, hồ ly nhỏ né tránh bằng cách quay đầu đi chỗ khác, nhưng rồi lại chẳng kìm lòng được mà lén lút nhìn trộm một chút.
......
Úc Đàn không nói rõ việc đi cùng Phạm Ứng Kỳ bái kiến người bạn kia cụ thể là mất mấy ngày.
Lúc đầu, Hồ Tiểu Ngư còn cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, vì cuối cùng cũng không phải vừa ngước mắt lên là đã thấy Úc Đàn đang nhìn mình chằm chằm nữa.
Chỉ là đến đêm, theo thói quen cậu lại biến thành hồ ly nhỏ lăn lộn trên chăn, nhưng cái móng nhỏ quờ quạng một hồi cũng chỉ chạm vào không khí, khiến trong lòng bỗng chốc thấy trống trải lạ thường.
Dù đã biến lại thành người nhưng vẫn không sao ngủ được, cậu dứt khoát giữ nguyên nguyên hình, cứ thế cuộn tròn trên chiếc gối mà Úc Đàn từng nằm để ngủ.
Ngày thứ tám, Úc Đàn trở về.
Hồ Tiểu Ngư lúc đó đang nằm phơi bụng nắng trên bệ cửa sổ tầng hai, ngay lập tức đã phát hiện ra.
Đến chính bản thân cũng không kịp nhận ra, hồ ly nhỏ đã từ trên bệ cửa sổ nhảy vọt xuống dưới.
Chỉ là sau khi nhảy xuống rồi phải làm gì tiếp theo thì trong lòng cậu cũng không rõ lắm, bèn trốn sau cây cột, ló đầu nhìn Úc Đàn đang chuẩn bị bước vào biệt thự.
Thế nhưng Úc Đàn lại vừa vặn nhìn về phía này, sau đó ngoắc tay gọi: “Tiểu Ngư?”
Hồ ly nhỏ không tiện trốn nữa, bèn lon ton chạy đến bên chân Úc Đàn, ngửa cái đầu nhỏ lên nhìn hắn.
Sau khi được Úc Đàn bế bổng lên, cậu phát hiện sắc mặt hắn nhợt nhạt đi rất nhiều, còn có cả quầng thâm mắt, liền hỏi: “Anh bị bệnh à?”
Úc Đàn xoa xoa đầu hồ ly nhỏ: “Tối qua lúc ngủ anh quên đóng cửa sổ nên hơi bị cảm lạnh, giờ đã khỏi rồi.”
Thực tế, đây chỉ là di chứng sau khi hắn khôi phục lại ký ức tiền kiếp mà thôi.
Nỗi đau đớn thấu xương kia hắn còn có thể cắn răng vượt qua, thì chút di chứng gây ra bởi sự hỗn loạn giữa ký ức kiếp trước và kiếp này cũng chỉ là hoa mắt chóng mặt, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ ổn.
Tuy nhiên, Úc Đàn không lập tức nói cho Hồ Tiểu Ngư biết chuyện mình đã khôi phục ký ức.
Sư huynh đã lên đường tới thành phố Kinh để liên lạc với người của bộ phận đặc biệt rồi. Chờ đến khi lo liệu xong xuôi mọi việc, hắn sẽ tìm cơ hội thích hợp để đề cập chuyện này với hồ ly nhỏ.
Đến tối, Hồ Tiểu Ngư dùng linh lực để dò xét cơ thể của Úc Đàn.
Cậu không phát hiện ra điều gì bất thường, nhưng trực giác lại mách bảo Úc Đàn dường như có chỗ nào đó không ổn, muốn hỏi nhưng cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Trong tuần sau đó, Úc Đàn bắt đầu đi làm trở lại.
Hồ Tiểu Ngư ở nhà cảm thấy buồn chán, bèn biến thành hồ ly nhỏ chui tọt vào túi trong của chiếc áo măng tô mà Úc Đàn đang mặc, cuối cùng cũng được ra ngoài đi dạo một chuyến.
Túi trong của chiếc áo khoác này đã được đặt làm riêng, kích thước lớn hơn bình thường một chút, chứa một chú hồ ly nhỏ thì vẫn còn dư dả chán.
......
Đến cuối tháng mười một, Úc Đàn có cuộc gặp gỡ với người của bộ phận đặc biệt.
Hắn vừa khôi phục lại ký ức, cơ thể lại từng được linh lực của Hồ Tiểu Ngư chữa trị triệt để, nên tu vi của kiếp trước cũng đang dần dần quay trở lại.
Cho dù hiện tại tu vi mới chỉ hồi phục được đôi chút, nhưng đó cũng là thứ mà bộ phận đặc biệt đang cực kỳ khao khát.
Sau khi vượt qua kỳ sát hạch, Úc Đàn đã trở thành một thành viên được bộ phận đặc biệt mời về. Trong khi chấp thuận một số điều kiện, hắn cũng đã đạt được mục đích của riêng mình: giúp cho hồ ly nhỏ ở nhà có thể đường đường chính chính xuất hiện trước mặt mọi người.
Đối với sự tò mò của bộ phận đặc biệt về việc Hồ Tiểu Ngư có thể tử biệt hồi sinh, Úc Đàn chỉ giải thích rằng khi ấy Hồ Tiểu Ngư đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, chính hắn đã dùng bí pháp của sư môn để nối lại sinh cơ cho cậu.
Hiện giờ hắn đã khôi phục ký ức, có thừa cách thức để đối phó với những kẻ thực lực nửa vời này, chuyện này coi như tạm thời khép lại.
Đến giữa tháng mười một, Hồ Tiểu Ngư khỏi bệnh “tái xuất”, vừa vặn bắt kịp đoàn làm phim của đạo diễn Nhậm tham gia hoạt động tuyên truyền.
Những người hâm mộ sau khi biết tin Hồ Tiểu Ngư bình phục đều vui mừng khôn xiết. Rất nhiều người đã để lại bình luận dưới bài đăng trên Weibo, nói rằng họ cảm thấy sau khi khỏi bệnh, nhìn Hồ Tiểu Ngư dường như càng thêm cuốn hút hơn.
Các fan trên mạng thì vui vẻ, nhưng người nhà họ Hồ lại kinh ngạc không thôi.
Tuy nhiên, việc xác nhận trước đó đều là dựa theo lời của Úc Đàn, thực tế bọn họ ngay cả thi thể của Hồ Tiểu Ngư cũng chưa từng nhìn thấy. Thế nên sự khẳng định chắc chắn lúc trước, đến tận bây giờ lại có chút lung lay.
Chỉ là định gọi điện thoại hỏi thăm, nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ phát điên của Úc Đàn thời gian trước, bọn họ lại không đủ can đảm.
Thôi bỏ đi, dù sao thì cũng đã đoạn tuyệt quan hệ rồi.
Ngay khi nhận được tin tức, Liễu Loan Châu đã lập tức tìm đến thẳng nhà họ Úc.
Anh ta rõ ràng đã nghe nhân viên điều tra nói rằng Hồ Tiểu Ngư đã...
Úc Đàn đưa Hồ Tiểu Ngư đi gặp Liễu Loan Châu, chỉ lạnh nhạt nói: “Cậu muốn biết điều gì thì tôi cũng không có gì để nói, nhưng Tiểu Ngư coi cậu là bạn, sau này tôi sẽ không phản đối việc hai người qua lại.”
Liễu Loan Châu nhìn Hồ Tiểu Ngư đang đứng bằng xương bằng thịt ngay trước mặt mình, vừa an lòng lại vừa kinh ngạc, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Em còn sống là tốt rồi.”
Sau khi Liễu Loan Châu rời đi, Hồ Tiểu Ngư hỏi Úc Đàn: “Sau này em muốn kết bạn với ai cũng được sao?”
Úc Đàn vỗ vỗ đầu hồ ly nhỏ: “Lòng người khó đoán, anh muốn thay em giám sát họ một chút, có được không?”
Bất kể có khôi phục ký ức tiền kiếp hay không, hắn cũng đã học được cách tôn trọng sinh linh nhỏ bé này, đồng thời cũng rất biết ơn vì có được cơ hội để làm lại từ đầu.
Làm lại từ đầu, không chỉ đơn thuần là nói về kiếp này.
Thực tế kiếp trước hắn không nhất thiết phải chết, chỉ là cuối cùng hắn đã gieo một quẻ bói, quẻ tượng chỉ ra rằng hắn và Hồ Tiểu Ngư có lẽ phải đợi đến kiếp sau mới có duyên gặp lại.
Vì người mà hắn muốn gặp đã ở kiếp sau, vậy thì chết sớm hay chết muộn cũng chẳng có gì khác biệt.
Hắn thậm chí còn tính toán được rằng, vì bản thân đã gánh thay nửa đạo thiên lôi nên kiếp sau chắc chắn sẽ phải chịu sự trừng phạt là người thân xa cách, tuổi trẻ cô độc khổ cực, thậm chí còn có nguy cơ đe dọa đến tính mạng. Vì vậy, hắn đã gửi gắm chuyện hậu sự của mình cho sư phụ của Phạm Ứng Kỳ, nhờ ông để mắt chăm sóc mình ở kiếp sau để có thể sống thêm được vài năm, cầu mong được gặp lại Tiểu Ngư thêm một lần nữa.
Cho nên, nói theo một cách nào đó, Tiểu Ngư thực sự chính là mạng sống của hắn.
Lại nói về hiện tại, Hồ Tiểu Ngư làm sao có thể không cảm nhận được sự thay đổi của Úc Đàn.
Cậu nhắm mắt gật đầu thật mạnh đầy vẻ nghiêm túc: “Vậy thì vất vả cho anh rồi.”
Ánh mắt Úc Đàn trở nên dịu dàng vô hạn: “Chỉ là lúc gặp mặt Liễu Loan Châu, em có thể mang anh theo cùng được không? Anh thích em, mà cậu ta đối với em cũng... chỉ cần nghĩ đến thôi là anh đã thấy ghen rồi.”
Hồ Tiểu Ngư nhìn vào ánh mắt tập trung thâm tình của Úc Đàn, mơ màng gật đầu.
......
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến Tết.
Trong mấy tháng này, ngoại trừ lúc đi tuyên truyền phim và đến văn phòng báo danh, Hồ Tiểu Ngư luôn ở tại biệt thự nhà họ Úc.
Cậu ăn cơm do chính tay Úc Đàn nấu, khi ngủ thì cuộn tròn trong vòng tay hoặc hõm cổ của hắn. Có đôi khi cậu biến thành hình người nằm chơi điện thoại rồi ngủ quên mất, đến lúc tỉnh dậy mới phát hiện mình đã rúc sâu vào trong chăn của Úc Đàn tự lúc nào.
Trong lòng cậu, một thứ cảm xúc gì đó không tên dường như cũng đang dần dần nảy mầm.
Ngày mùng một Tết, bộ phim của đạo diễn Nhậm chính thức công chiếu.
Úc Đàn và Hồ Tiểu Ngư ăn lẩu ở nhà xong thì cùng nhau đến rạp chiếu phim.
Trong nhà vốn có phòng chiếu phim riêng, nhưng những việc như xem phim, nhất là vào dịp lễ Tết thế này, dường như cứ phải chen chúc vào đám đông mới thấy đặc biệt thú vị.
Trên đường phố quả nhiên đâu đâu cũng náo nhiệt, còn có cả những người bán hoa dạo.
Úc Đàn bảo A Cửu dừng xe, hắn bước xuống mua một bó hoa hồng thật lớn, rồi ôm tới đưa cho Hồ Tiểu Ngư: “Năm mới, dành tặng cho Tiểu Ngư mà anh yêu nhất.”
Bây giờ hắn đã là tay chuyên trong việc mua hoa, dù là đón Hồ Tiểu Ngư tan làm, đón ở sân bay hay bất cứ lý do gì, hắn đều hận không thể mỗi ngày tặng quà vài lần để bày tỏ tình yêu của mình.
Hồ Tiểu Ngư ôm bó hoa, thấy A Cửu từ ghế lái quay người lại nhìn mình và Úc Đàn mỉm cười.
Cậu rút một cành hoa hồng đưa cho A Cửu: “Năm mới, vạn sự như ý.”
Cùng đi tới với cành hoa hồng là một luồng sáng xanh biếc huyền ảo. Luồng sáng ấy tinh nghịch lượn quanh A Cửu một vòng rồi thấm sâu vào giữa chân mày anh ta.
Đây chính là món quà năm mới mà Hồ Tiểu Ngư dành tặng cho A Cửu: Vận đào hoa.
Tuy vật dẫn là hoa hồng, nhưng ý nghĩa thì vẫn vậy. Cậu thầm nghĩ, chẳng bao lâu nữa A Cửu sẽ có được một người bạn đời thật tốt.
Sau khi tặng hoa cho A Cửu, Hồ Tiểu Ngư quay sang nhìn Úc Đàn.
Bàn tay đang ôm bó hoa của cậu bất giác siết chặt, rồi rất bình tĩnh rút ra một cành hoa hồng khác, bẻ ngắn cành đi và cài vào túi áo vest bên dưới lớp măng tô của Úc Đàn.
Ngay vị trí trái tim, đóa hoa nở rộ rực rỡ bên cạnh người đàn ông tuấn tú, càng tôn thêm vẻ đẹp của nhau.
Úc Đàn rất muốn véo nhẹ vào đôi gò má trắng nõn của cậu thiếu niên.
Ngón tay hắn khẽ động đậy, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế mà chỉ chạm vào những cánh hoa hồng.
Hắn có thể cảm nhận được hồ ly nhỏ đang từng chút một chấp nhận mình, không được vội vàng, phải kiên nhẫn chờ đợi.
......
Tại rạp chiếu phim,
Úc Đàn đã đặt ghế đôi dành cho tình nhân. Thấy Hồ Tiểu Ngư không có biểu hiện gì là kháng cự rõ rệt, lòng hắn mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Lúc đi vào, cả hai người đều có vóc dáng cao ráo, đôi chân dài cùng khí chất vô cùng nổi bật, đặc biệt là Hồ Tiểu Ngư còn ôm một bó hoa hồng nên càng thu hút không ít ánh nhìn. May mắn là họ đều đeo khẩu trang, lại vào đúng ngày mùng một Tết náo nhiệt nhất, nên cũng không gây ra sự náo động quá lớn.
Hồ Tiểu Ngư không thích ăn bắp rang bơ, cậu cứ ôm bó hoa hồng, che đi nửa khuôn mặt rồi chăm chú xem phim.
Đây không phải lần đầu tiên cậu thấy gương mặt mình trên màn ảnh rộng, lúc dự buổi ra mắt phim cậu đã thấy rồi, nhưng vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng. Về sau, nghe thấy những người xung quanh nhỏ to bàn tán rằng cậu trông rất đẹp, cậu lại thấy vô cùng vui sướng.
Úc Đàn vẫn chẳng thích việc Hồ Tiểu Ngư bị nhiều người bàn tán, đánh giá như vậy, ngay cả khi đó là những tiếng trầm trồ kinh ngạc vì nhan sắc, cũng khiến hắn không nén nổi cảm giác chua xót trong lòng.
Tuy nhiên, chua thì chua thật, nhưng hắn cũng có phần tự hào.
Hắn không kìm lòng được mà nhìn về phía sinh linh nhỏ bé đang ôm bó hoa hồng bên cạnh, lồng ngực tràn ngập một cảm giác thỏa mãn và vui sướng khôn tả.
Hồ Tiểu Ngư quay đầu lại nhìn Úc Đàn, liền phát hiện hắn cũng đang nhìn mình chăm chú.
Bốn mắt nhìn nhau, Úc Đàn thấy đôi mắt hồ ly lấp ló sau bó hoa khẽ chớp chớp, rồi cong lên thành một đường bán nguyệt.
Ngay sau đó, chủ nhân của đôi mắt hồ ly ấy tiến lại gần, đôi môi khẽ chạm lên má hắn.
Giọng nói của cậu thiếu niên chân thành mà tràn đầy mong đợi: “Úc Đàn, em thích anh. Em còn muốn học cách để yêu anh nữa, anh dạy em có được không?”
- Chính Văn Hoàn -
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận