Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 55: Em ấy còn sống
Hồ Tiểu Ngư không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng theo bản năng thiên bẩm của linh vật, cậu cảm nhận được chắc chắn chưa quá một năm.
Cậu đứng dậy, rũ rũ bộ lông trắng tuyết mềm mại, tám cái đuôi phía sau cũng theo đó mà đung đưa nhịp nhàng.
Đã lâu lắm rồi mới lại có cảm giác thoải mái đến thế, linh lực dồi dào thực sự rất tuyệt vời.
Ơ kìa?
Hồ Tiểu Ngư quay đầu nhìn lại phía sau, phát hiện chóp của một trong tám cái đuôi đang hơi tỏa ra ánh sáng nhạt.
Đây là dấu hiệu cho thấy linh lực đang bị tiêu hao liên tục.
Tiêu hao sao...
Hồ Tiểu Ngư chợt nghĩ đến một khả năng, nhưng không lẽ nào... chẳng phải thi thể của con người sẽ bị hỏa táng trong vòng vài ngày sao?
Nhắc tới chuyện này, cậu lại nhớ lại khoảnh khắc khi "chính mình" ngã xuống mà chết, Úc Đàn đã rơi giọt lệ ấy, thậm chí còn gieo mình nhảy xuống theo cậu.
Cái chân hồ ly không nhịn được mà đưa lên xoa xoa mặt, như muốn xua đi những ý nghĩ rối rắm trong đầu.
Nghĩ nhiều như vậy làm gì cơ chứ, cứ đi xem một chút là rõ ngay mà.
Sẵn tiện, cậu cũng phải thu hồi cái đuôi thứ chín về.
Khi Hồ Tiểu Ngư rời khỏi Thân Thành để đến nơi này, cậu đi dưới dạng thần hồn phiêu dạt, việc đi mây về gió, vượt trăm dặm trong nháy mắt vốn chẳng phải chuyện viển vông.
Hiện tại phải dùng bản thể để di chuyển, cho dù linh lực có dồi dào thì cũng phải mất hơn một giờ đồng hồ.
Khi lần nữa đứng trước sân dinh thự của Úc gia, cậu không kìm được mà có chút do dự, chẳng rõ có phải là cảm giác gần nhà thì sợ hãi hay không.
Nhưng mà, đối với cậu thì Yêu tộc mới là nhà thật sự.
Cũng may là đang trong trạng thái ẩn thân, nên dù cậu có đứng đó do dự bao lâu cũng chẳng ai nhìn thấy.
Lên lầu, Hồ Tiểu Ngư đi thẳng tới phòng của Úc Đàn.
Mở cửa sẽ làm kinh động đến người bên trong, thế là cậu liền từ kẽ cửa chen vào, và rồi, cậu nhìn thấy chiếc quan tài băng đang đặt giữa phòng.
Cùng với người đang nằm trong chiếc quan tài ấy.
Đó là... Đó chính là cậu sao?!
Hồ Tiểu Ngư run bắn lên một cái, cậu tự nhủ chắc là do trong phòng này lạnh quá thôi.
Đến khi tiến lại gần quan tài băng, cậu phát hiện trên ngón tay của người nằm bên trong xuất hiện thêm một thứ, một chiếc nhẫn vô cùng xinh đẹp.
Hồi trước khi đi quay quảng cáo, Hồ Tiểu Ngư từng nghe người ta nói về ý nghĩa của các cách đeo nhẫn.
Đeo ở ngón áp út, nghĩa là đã kết hôn hoặc đã đính hôn.
Thế nhưng cậu, rõ ràng là không có đính hôn, cũng chẳng hề kết hôn...
Cả căn phòng ngập tràn hơi thở quen thuộc. Nơi này lạnh lẽo đến thế, vậy mà vẫn nồng đậm mùi hương của Úc Đàn. Điều này có nghĩa là: Úc Đàn đã đặt thi thể của cậu ngay giữa phòng ngủ, đeo nhẫn vào tay thi thể, hơn nữa còn thường xuyên ở lại đây bầu bạn với cái xác này?
Hồ Tiểu Ngư không nhịn được mà lùi lại một bước, trong lòng dâng lên nỗi khiếp sợ cùng sự hoang mang không tên.
Chẳng lẽ Úc Đàn thực sự đối với cậu... là nghiêm túc sao?
Bất kể thế nào, Hồ Tiểu Ngư cũng không thể đứng lại trong căn phòng này thêm giây phút nào nữa.
Yêu tộc không phải ai cũng có dây thần kinh thép hay lá gan lớn, việc phải đối diện với chính mình đã chết thực sự là một trải nghiệm vô cùng kinh dị.
Cậu chạy ra khỏi phòng, muốn tìm về căn phòng ngủ cũ của mình để trấn tĩnh lại đôi chút.
Được rồi, hóa ra Úc Đàn đang ở đây.
Hồ Tiểu Ngư chậm rãi tiến lại gần. Vì sợ làm đánh thức người đang ngủ trên chiếc giường vốn thuộc về mình, cậu bước đi vô cùng khẽ khàng, không một tiếng động. Trong lúc vô tình, thuật ẩn thân cũng dần dần biến mất.
Bất luận loại thuật pháp nào, một khi đã sử dụng là sẽ tiêu hao linh lực, không thể duy trì mãi mãi được.
Hồ Tiểu Ngư vốn có thói quen tiết kiệm linh lực, lại thêm một cảm giác an toàn không tên nào đó bao quanh, nên cậu đã không tiếp tục duy trì thuật ẩn thân nữa.
Hiện tại, nơi duy nhất trên cơ thể vẫn đang tiêu hao linh lực chính là thân xác ở phòng cách vách để duy trì trạng thái không hư nát, và bộ quần đùi cùng áo ba lỗ đang biến ảo trên người cậu, dù sao thì khỏa thân chạy rông cũng thật chẳng ra thể thống gì.
Hồ Tiểu Ngư đi đến bên giường, nhìn từ gò má gầy gò đến đôi môi nhợt nhạt, rồi lại nhìn đến những vết nứt nẻ trên đầu ngón tay của Úc Đàn, càng nhìn càng thấy giận.
Linh lực của cậu đổ hết xuống sông xuống biển rồi!
Rõ ràng lúc cậu đi đã chăm sóc hắn khỏe mạnh như thế...
Vừa xót xa, vừa đau đầu lại vừa phẫn nộ, Hồ Tiểu Ngư nhe răng làm mặt hung dữ, nhưng rồi lại khẽ thở dài.
Cứ biết dày vò thân xác mình thôi!
Lười chẳng thèm quản anh nữa nhé!
Cầm đuôi hồ ly rồi đi thẳng luôn, chắc chắn đấy!!!
Cậu ngồi xổm trên sàn nhà niệm vài lần Thanh Tâm Chú, sau đó hóa lại nguyên hình bản thể rồi nhảy lên giường.
Chính xác là cậu nhảy lên giường, sau đó nhảy phóc lên ngực Úc Đàn.
Chú hồ ly nhỏ chỉ bằng bàn tay đàn ông trưởng thành, ngay khoảnh khắc đáp xuống lồng ngực người đàn ông, lập tức rót linh lực vào chiếc đuôi hồ ly đang quấn quanh thần hồn nơi tim đối phương.
Một hồ một đuôi tương ứng hòa quyện vào nhau. Úc Đàn vốn dĩ suýt chút nữa đã bị đánh thức, nay lại một lần nữa chìm sâu vào trạng thái hôn mê.
Không biết nên nói là do Hồ Tiểu Ngư hành động quá nhanh, hay do Úc Đàn vốn dĩ đã nản lòng thoái chí, chẳng còn thiết tha giãy giụa với sự sống, mà tóm lại là cậu đã thuận lợi kết nối lại được với chiếc đuôi hồ ly vốn đã lìa khỏi bản thể suốt một trăm năm qua.
Nhân quả đã xong, chỉ cần dùng linh lực để bóc tách sự giao thoa giữa đuôi hồ ly và thần hồn của Úc Đàn ra, thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn kết thúc.
Đó lẽ ra là một việc thuận theo lẽ tự nhiên, nước chảy thành sông.
Thế nhưng, sau khi dùng móng vuốt nhỏ khều mở vạt áo ngủ của Úc Đàn, Hồ Tiểu Ngư lại một lần nữa do dự.
Khi chiếc đuôi hồ ly còn nằm trong cơ thể Úc Đàn, nó giống như một trạm trung chuyển linh lực quan trọng, giúp hắn nhanh chóng chữa lành những tổn thương trên cơ thể.
Thế nhưng một khi lấy đuôi hồ ly đi, nếu chỉ dùng linh lực thông thường để chữa trị vết thương thì tốc độ sẽ chậm đi không chỉ là một chút.
Chú hồ ly nhỏ vốn đang ngồi xổm trên ngực Úc Đàn, bỗng nhiên bốn cái chân bé xíu xoạc ra hai bên, cả thân hình mềm nhũn nằm bẹp xuống đó không nhúc nhích.
Mệt mỏi quá đi mất!
Cái con người này chẳng biết tôn trọng thành quả lao động của hồ ly một chút nào cả!
Nhưng mà anh... Anh ấy cư nhiên lại đeo một chiếc nhẫn y hệt như chiếc nhẫn trên tay của phân thân ở phòng cách vách.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi đứng bên mép giường, Hồ Tiểu Ngư đã nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út bàn tay trái của Úc Đàn.
Cậu đã nỗ lực ngó lơ nó đi, nhưng lại phát hiện bản thân cư nhiên ghi nhớ rõ mồn một.
Thật là...
Lần cuối cùng thôi đấy!
Tuyệt đối không có lần sau nữa đâu!
Đây sẽ là lần cuối cùng cậu chữa trị thân thể cho Úc Đàn, sau đó cậu sẽ cầm đuôi cáo chạy trốn ngay lập tức, mang theo cả thân xác kia đi luôn.
Còn nữa... Đợi sau khi lấy được đuôi hồ ly về, cậu đã có thể thi triển thuật pháp lên người Úc Đàn rồi.
Để Úc Đàn quên đi mình, có lẽ là một việc đáng để cân nhắc đấy chứ.
Những chiếc camera giấu kín ở góc khuất từ lâu đã ghi lại không sót một chi tiết nào.
Bao gồm, nhưng không chỉ giới hạn ở việc: một chú hồ ly nhỏ trắng muốt lăn qua lăn lại trên ngực Úc Đàn, dùng móng vuốt xoa xoa cái mặt đầy lông nhỏ xíu, cho đến cuối cùng là đặt đôi móng vuốt nhỏ lên tim của hắn.
Hồ Tiểu Ngư càng truyền linh lực vào cơ thể Úc Đàn, lại càng phát hiện ra người đàn ông này thực sự quá biết cách hành hạ bản thân. Cậu tức đến mức đôi mắt trợn tròn, ánh lên sắc xanh lục u u như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Hù... Lần cuối cùng thôi đấy!
Hồ Tiểu Ngư tự thôi miên chính mình, sau đó tăng tốc độ truyền linh lực mạnh hơn nữa.
May mà lần này Úc Đàn chỉ mới phát bệnh trong thời gian ngắn nên không quá rắc rối, sức khỏe phục hồi rất nhanh, sắc môi cũng đã bắt đầu hồng hào trở lại.
Thế nhưng, đợt trị liệu này đã ngốn sạch gần năm thành linh lực của cậu.
Hồ Tiểu Ngư: “.....”
Giờ tính kỹ lại, việc thu hồi đuôi hồ ly cũng cần tiêu tốn xấp xỉ năm thành linh lực nữa.
Gương mặt hồ ly đờ đẫn ra một lúc, rồi cậu chậm rãi tự an ủi chính mình: tốc độ hấp thu linh lực hiện tại dường như cũng khá ổn, ba ngày... nhiều nhất là ba ngày nữa cậu sẽ tích lũy lại được bảy thành linh lực.
Đúng lúc này, cửa phòng đột ngột bị đẩy ra.
A Cửu bắt đầu hoài nghi không biết có phải mắt mình đã xảy ra vấn đề gì rồi không, nếu không thì tại sao anh lại nhìn thấy trên ngực ông chủ cư nhiên có một cục bông trắng muốt mềm mại... Đó là mèo... hay là hồ ly?
Hồ Tiểu Ngư và A Cửu bốn mắt nhìn nhau.
Từ từ, dường như có gì đó không đúng, hình như vừa rồi cậu đã lỡ tay cắt đứt sợi dây liên kết với đuôi hồ ly mất rồi.
Chú hồ ly nhỏ chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt xanh lục trợn tròn xoe, đối diện ngay với Úc Đàn, người vừa bị tiếng mở cửa làm cho bừng tỉnh trên giường.
Hai người một hồ rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối trong vòng hai giây.
Hồ Tiểu Ngư nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Úc Đàn. Vẫn là đôi đồng tử đen sâu thẳm như trước kia, nhưng giờ đây lại mang đến cho người ta một cảm giác xám xịt, u ám lạ thường.
Anh ấy không nhìn thấy mình sao? Tại sao một chút cảm xúc cũng không có?
Kinh ngạc, hoảng hốt hay bất cứ thứ gì khác... đều hoàn toàn trống rỗng.
A Cửu không biết cái con... tạm gọi là hồ ly nhỏ kia định làm gì, sợ nó sẽ cắn người nên vội vàng lên tiếng nhắc nhở: “Ông chủ, cẩn thận!”
Thế rồi, hắn liền thấy chú hồ ly nhỏ kia dường như bị tiếng hét làm cho hoảng sợ.
Nó chúi đầu, chui tọt vào khoảng trống giữa cánh tay và cơ thể của ông chủ, giống như đang tìm kiếm sự che chở vậy.
Hơn nữa, cái động tác ấy trông mới quen cửa quen nẻo làm sao...
Thế nhưng trạng thái đó chưa duy trì nổi một giây, chú hồ ly nhỏ dường như cũng nhận ra có gì đó sai sai, động tác nhanh như chớp giật, vèo một nhát đã lao xuống gầm giường.
A Cửu theo bản năng vừa bước vào đã tiện tay đóng chặt cửa lại, toàn bộ quá trình diễn ra nhanh đến lạ thường.
Xong xuôi, anh mới hỏi: “Ông chủ, bắt lấy nó hay là thả đi ạ?”
Con vật đó đang ở ngay dưới gầm giường, cửa sổ đều đã đóng chặt, chắc chắn là rất dễ bắt. Mà khoan đã, cửa sổ trước đó vốn đã đóng rồi, vậy thì... con hồ ly nhỏ đó lẻn vào bằng đường nào?
Úc Đàn mở mắt, thẩn thờ mất vài giây rồi mới ngồi dậy.
Những gì diễn ra trước đó, hắn thực sự đã không kịp phản ứng. Một người đã đặt một chân vào cửa tử thì tư duy sẽ trì trệ, hành động lại càng chậm chạp, trên đời này vốn đã chẳng còn chuyện gì có thể khiến hắn bận tâm nữa.
Dĩ nhiên, cũng chẳng có gì đáng để để tâm.
Hắn ngẫm nghĩ một lát, sinh vật trắng muốt vừa rồi hình như là một con hồ ly.
Một chú hồ ly nhỏ...
Úc Đàn bước xuống giường, thuận miệng nói: “Không cần quản nó đâu.”
Mùa đông ở Thân Thành rất hiếm khi có tuyết rơi, nhưng cái lạnh thì vẫn hiện hữu, một cái lạnh ẩm ướt thấm thía tận xương tủy. Chắc là con vật nhỏ này chạy vào đây để sưởi ấm thôi.
Nếu là loài vật khác, chắc chắn hắn đã xua đuổi đi rồi.
Thế nhưng chỉ riêng đó là một chú hồ ly nhỏ, hắn nghĩ ngợi một chút rồi dặn thêm: “Để lại chút đồ ăn đi.”
A Cửu vâng lời, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán đến việc nuôi chú hồ ly này luôn.
Nếu nuôi nó, mỗi ngày đều ôm đến cho ông chủ ngắm, biết đâu ông chủ có thể giống như hôm nay, nói thêm được vài lời, người cũng linh hoạt lên đôi chút.
Úc Đàn không quan tâm A Cửu đang nghĩ gì, hắn mở cửa bước ra ngoài, rồi rẽ trái.
Căn phòng bên cạnh là nơi hắn đặt Tiểu Ngư của mình.
A Cửu thở dài, cũng không ngăn cản.
Anh lên đây vốn là để gọi ông chủ dậy ăn cơm tối. Tuy bữa tối của ông chủ chỉ có một bát cháo loãng, nhưng có ăn vẫn tốt hơn là không.
Đợi nửa tiếng nữa rồi trực tiếp sang phòng bên cạnh gọi người là được, chuyện này đã thành thói quen rồi.
Hồ Tiểu Ngư ngồi xổm dưới gầm giường, nghe rõ mồn một cuộc đối thoại giữa A Cửu và Úc Đàn.
Giọng A Cửu thì uể oải thiếu sức sống, còn Úc Đàn nói chuyện lại càng hữu khí vô lực, cảm tưởng như chỉ cần một cơn gió thổi qua thôi là sẽ chẳng còn nghe thấy hắn đang nói gì nữa.
Cậu ló đầu ra khỏi gầm giường, đúng lúc chạm mặt ngay với A Cửu.
A Cửu vốn có tướng mạo thanh tú, nhưng hiện giờ Hồ Tiểu Ngư chỉ là một sinh vật nhỏ xíu, đối mặt với khuôn mặt to đùng đang ghé sát vào mép giường này, cậu vẫn không tránh khỏi giật mình một cái.
Thế nhưng cuối cùng, cậu vẫn chui ra khỏi gầm giường, men theo cánh tay A Cửu mà nhảy phóc lên vai anh.
Ăn một chút gì đó cũng tốt, dù sao cậu cũng định ở lại đây thêm ba ngày.
Một phần là để tích cóp linh lực lấy lại cái đuôi, phần khác là Hồ Tiểu Ngư cũng muốn ở lại canh chừng xem Úc Đàn rốt cuộc bị làm sao.
Kỳ thật, trong lòng cậu cũng đã lờ mờ đoán được nguyên nhân rồi.
Úc Đàn đại khái là đang đau lòng vì cái chết của cậu. Nếu có thể, cậu cũng muốn được đường hoàng nói lời từ biệt với hắn một lần.
A Cửu hoàn toàn không biết chú hồ ly nhỏ trên vai mình đang suy tính điều gì.
Anh căn bản không hề nghĩ theo hướng đó, chỉ cảm thấy cái sinh vật nhỏ bé này không những trông khả ái, đáng yêu mà còn cực kỳ có linh khí.
Chỉ là trong nhà căn bản chẳng có chút thức ăn nào dành cho động vật nhỏ cả.
Anh dùng một chiếc đĩa đựng gia vị múc một ít cháo, lại cẩn thận thổi cho nguội bớt, thậm chí còn dùng miệng mình thử lại nhiệt độ, sau đó mới đặt lên bàn ăn.
Cuối cùng, anh nhẹ nhàng nâng chú hồ ly nhỏ từ nãy đến giờ vẫn cứ bám chặt trên vai mình, đặt xuống trước mặt chiếc đĩa nhỏ ấy.
Hồ Tiểu Ngư: “......”
Tuy không phải cháo tôm bóc vỏ, nhưng cháo trắng thì cũng tạm chấp nhận được đi.
Chỉ là cái đĩa này vừa bị cái miệng rộng của A Cửu l**m qua để thử nhiệt độ, làm cậu cảm thấy hơi mất cả hứng ăn.
A Cửu thấy chú hồ ly nhỏ cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa gia vị mà chẳng nhúc nhích, trông cứ ngơ ngơ ngác ngác, bèn lên tiếng thúc giục: “Nếm thử xem nào?”
Hồ Tiểu Ngư: “......”
Thật là phiền chết đi được!
Cậu nhanh như chớp nhảy phắt lên kệ để đồ cao nhất trong phòng bếp. Chỗ này còn cao hơn cả đầu A Cửu, anh chắc chắn không với tới được.
......
Trên lầu,
Úc Đàn tuy rằng đối với bất cứ chuyện gì cũng chẳng thể vực dậy nổi hứng thú, nhưng bộ não của hắn vẫn còn rất nhạy bén.
Hắn bất tri bất giác nhận ra rằng, cơ thể mình dường như đã hồi phục rất nhiều. Trên tay lẽ ra phải có những vết nứt da do thời tiết, nhưng hiện tại chúng đã biến mất không dấu vết.
Cảm giác này... loại cảm giác này từ rất lâu về trước cũng từng xuất hiện.
Khi đó hắn thường xuyên bị tim đập nhanh, mất ngủ, những vết thương cũ từ thời trẻ cũng thỉnh thoảng đau âm ỉ.
Thế nhưng dần dần, những thương tổn đó giống như chưa từng tồn tại, tất cả đều như bị một luồng sức mạnh vô hình xoa dịu và xóa sạch.
Mọi sự thay đổi này... đều bắt đầu kể từ sau khi Hồ Tiểu Ngư xuất hiện.
Hiện tại... chuyện đó lại xảy ra một lần nữa, ngay sau khi chú hồ ly nhỏ kia đột nhiên xuất hiện.
Có lẽ chỉ là ảo giác thôi, Úc Đàn tự nhủ.
Thế nhưng, có một sự thôi thúc mãnh liệt nào đó cứ thúc giục hắn phải hành động, phải đi tìm kiếm những dấu vết để lại dù là không tưởng nhất.
Thời tiết bây giờ rất lạnh, cửa sổ đều đóng kín, lại còn là tầng hai, vậy chú hồ ly kia làm sao có thể leo lên đây, rồi làm cách nào vào được trong phòng?
Úc Đàn nhìn thiếu niên nằm trong băng quan, khẽ nói: “Em ngoan nhé, anh sẽ quay lại ngay.”
Để đặt được khối băng quan này, một số đồ đạc trong phòng trước đó đã bị dịch chuyển hoặc vứt bỏ, duy chỉ có hệ thống camera từng dùng để giám sát hoạt động hằng ngày của Hồ Tiểu Ngư là vẫn còn đó. Giờ đây, những thước phim ấy đã trở thành thứ mà Úc Đàn phải xem mỗi đêm mới có thể yên giấc.
Hệ thống đó được đặt ở phòng bên cạnh, kết nối trực tiếp với máy tính.
Hắn mở máy tính lên, điều chỉnh đến đoạn video giám sát của ngày hôm nay, đúng vào khoảng thời gian hắn vừa ngủ.
Hình ảnh hiện lên rất rõ nét: căn phòng trống trải, bản thân hắn đang ngủ say, và rồi... một thiếu niên mặc quần đùi và áo ba lỗ trắng muốt đột ngột hiện ra giữa hư không.
Sắc mặt tái nhợt của Úc Đàn chợt đỏ bừng lên một cách dị thường, hắn gần như phát điên mà chộp lấy chiếc máy tính, hận không thể đem cả người chui tọt vào trong màn hình để nắm chặt lấy bóng hình tựa ảo mộng kia vào lòng bàn tay.
Em ấy còn sống!
Lồng ngực đau thắt lại dữ dội, có lẽ là vì quá đỗi vui mừng, nhưng cả người hắn lại quỵ xuống sàn nhà, dần dần co quắp lại thành một khối. Hắn đang cười, nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng lại là những tiếng nấc nghẹn ngào.
Vài phút sau, Úc Đàn mới chậm rãi ngồi dậy.
Hắn vã mồ hôi đầm đìa, chiếc áo ngủ mỏng manh ướt sũng như vừa mới vớt từ dưới nước lên, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách lạ kỳ.
Trong đoạn video giám sát, ngay khoảnh khắc nhìn thấy thiếu niên kia biến thành một chú hồ ly nhỏ, những mảnh ký ức xa xăm bỗng chốc cuồn cuộn trào dâng trong tâm trí hắn.
Hóa ra em ấy đã sớm ám chỉ với anh:
“Em đã mơ một giấc mơ, mơ thấy mình biến thành yêu quái.”
“Ừm, là yêu quái gì?”
“Một con... hồ yêu, chẳng phải anh vẫn thường gọi em là tiểu hồ ly sao...”
“Vậy sau khi biến thành yêu rồi, em đã làm gì?”
“Đến tìm anh chứ sao. Trong sách chẳng phải đều viết, hồ ly biến thành người rồi xuống nhân gian báo ơn đó thôi...”
“Lấy thân báo đáp sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy, lấy thân báo đáp hình như là chuyện thường tình mà. Nếu em thực sự là con hồ ly đến báo ơn, thì cách báo ơn như vậy anh có thích không?”
“......”
Mọi chuyện giờ đây đều đã có lời giải đáp, Hồ Tiểu Ngư thực sự là một chú hồ ly nhỏ.
Một chú hồ ly nhỏ đến để báo ơn.
Vậy mà hắn lại hết lần này đến lần khác nghi ngờ và tổn thương cậu...
......
Dưới lầu,
A Cửu dùng đủ mọi cách để dụ dỗ chú hồ ly nhỏ trên kệ đồ, từ xúc xích cho đến khoai tây chiên đều đã thử qua cả rồi nhưng chẳng có chút tác dụng nào.
Thôi bỏ đi, chắc là nó nhát gan quá thôi.
Anh quay lại phòng bếp múc cháo, định bụng sau khi chuẩn bị xong xuôi sẽ lên lầu mời ông chủ xuống dùng bữa.
Vừa mới bưng bát cháo bước ra, anh đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ trên lầu truyền xuống.
A Cửu: “Ông chủ, ngài lại quên đi giày rồi…”
Úc Đàn nhìn quanh một lượt khắp phòng khách: “Người đâu?”
“Cái gì cơ ạ?”
“Con hồ ly nhỏ đó... đi rồi sao?” Thấy phòng khách trống không, Úc Đàn sải bước thật nhanh hướng ra phía cửa.
“Ở đây, ở đây, nó ở trong bếp!” A Cửu vội vàng kêu lên. Bên ngoài trời đã tối mịt, thời tiết lại lạnh giá, bệnh của ông chủ còn chưa khỏi hẳn, anh sợ hắn cứ thế lao ra ngoài thì nguy mất.
Hồ Tiểu Ngư vốn đang gật gù buồn ngủ, nghe thấy động tĩnh liền mở mắt ra, ngay lập tức nhìn thấy Úc Đàn đang lao vào như một cơn gió.
Úc Đàn cũng đã nhìn thấy cậu. Ngay khoảnh khắc đó, hắn giống như sợ làm cậu giật mình, nhịp hô hấp bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.
A Cửu đuổi theo sau, thấy ông chủ nhà mình đang đưa tay ra muốn đón lấy chú hồ ly nhỏ kia, liền lên tiếng nhắc nhở: “Ông chủ, nó nhát người lắm... Hình như nó cũng không đói, hay là chúng ta cứ...”
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một cú vả mặt ập đến nhanh như cơn lốc.
A Cửu trơ mắt nhìn chú hồ ly nhỏ, sinh vật mà anh đã dùng đủ mọi cách dụ dỗ mãi vẫn chẳng chịu xuống, giờ đây lại hành động trái ngược hoàn toàn. Ông chủ nhà mình thậm chí còn chẳng cầm lấy một mẩu xúc xích nào, chỉ đơn giản là ngước mặt lên, đưa bàn tay ra, vậy mà nó đã quen cửa quen nẻo đặt cái móng vuốt nhỏ xíu lên ngón tay của hắn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận