Hồ Tiểu Ngư hoàn toàn không hay biết Úc Đàn đang phải khổ sở tính toán xem nên dùng lý do gì để có thể ở lại đoàn phim thêm hai ngày nữa.

​Cậu đem khối thanh ngọc mới tới đưa cho Liễu Loan Châu, đồng thời không quên nói lời xin lỗi chân thành.

​Liễu Loan Châu nhận lấy khối ngọc, vẫn giữ phong độ như mọi khi, khẽ mỉm cười với cậu. Thế nhưng, cuối cùng anh vẫn không kìm được mà hỏi: “Tiểu Ngư, tại sao em lại phải xin lỗi anh?”

​Hồ Tiểu Ngư nhìn vào vết bầm tím nơi khóe miệng của Liễu Loan Châu, áy náy đáp: “Ngọc bị nát, mà anh còn bị thương nữa.”

​Trong lòng cậu cảm thấy vô cùng hối lỗi. Đáng lẽ tối qua cậu nên dùng linh lực để giúp Liễu Loan Châu giảm bớt đau đớn, nhưng ngặt nỗi lúc đầu thì cậu hôn mê, sau đó lại bị Úc Đàn làm phiền đến mức rối loạn, kết quả là cậu chẳng hề nhớ ra việc Liễu Loan Châu cũng đang bị thương.

Nhưng cũng may là Liễu Loan Châu đã nhận lấy khối ngọc. Có thanh ngọc bên mình, vết thương sẽ phục hồi nhanh hơn bình thường gấp bội.

​Liễu Loan Châu nhìn Hồ Tiểu Ngư vẫn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, anh không nhịn được mà lắc đầu cười khổ: “Anh hiểu rồi, hiện tại anh... thực sự không có lấy một chút cơ hội nào, đúng không?”

​Sự việc rành rành ngay trước mắt: kẻ ném vỡ ngọc là Úc Đàn, kẻ đánh anh bị thương cũng là Úc Đàn. Thế nhưng, thiếu niên trước mặt này lại mặc nhiên vơ hết mọi trách nhiệm về phía mình, thậm chí trong lời xin lỗi còn không buồn nhắc tới cái tên Úc Đàn.

Trong tiềm thức của Hồ Tiểu Ngư, cậu và Úc Đàn vốn dĩ là một thể thống nhất.

​Vì thế, Hồ Tiểu Ngư vẫn ngơ ngác không hiểu ẩn ý của đối phương. Trong nhận thức của cậu, một khi đã từ chối lời tỏ tình của Liễu Loan Châu thì cậu sẽ không bao giờ để tâm trí mình vướng bận vào chuyện đó nữa.

​Liễu Loan Châu cũng chẳng muốn nói thêm điều gì. Với tư cách là một người chưa bao giờ thực sự vào cuộc, anh hiểu rằng mình nên giữ lại cho bản thân một chút thể diện cuối cùng.

​Tuy nhiên, sự thể hiện của Úc Đàn thực sự đã khiến anh phải mở mang tầm mắt. Một Úc Đàn mất kiểm soát và ghen tuông điên cuồng như thế là điều mà anh chưa từng bắt gặp trên thương trường. Rõ ràng, hắn thực sự coi trọng Hồ Tiểu Ngư đến mức cực đoan.

Dù trong lòng thực sự chán ghét và kiêng dè Úc Đàn nhất là hơn một tháng trở lại đây, không biết Úc Đàn chập mạch dây thần kinh nào mà đã ra tay phá hỏng vài vụ làm ăn lớn của Liễu gia nhưng Liễu Loan Châu nghĩ, nếu Tiểu Ngư tốt đẹp như thế đã lựa chọn Úc Đàn, thì đến ngày hai người họ tu thành chính quả, anh cũng chẳng ngại gì mà không hào phóng đi một phong bao lì xì thật lớn để chúc phúc.

​Liễu Loan Châu rời khỏi thị trấn nhỏ để quay về Thân Thành không lâu sau khi Hồ Tiểu Ngư rời đi. Anh đến đây vốn dĩ là vì ý định riêng, nay hy vọng đã tắt, việc trở về là điều tất yếu.

​...

​Hồ Tiểu Ngư sau khi đưa ngọc cho Liễu Loan Châu xong cũng không quay về khách sạn ngay lập tức.

Nếu quay về, cậu sẽ lại phải đối mặt với Úc Đàn. Một người có sự hiện diện mạnh mẽ đến thế, dù cho bây giờ hắn có ít nói vì sợ bị đuổi đi chăng nữa, thì chỉ cần cậu tình cờ quay đầu lại, vẫn sẽ bắt gặp đối phương đang nhìn mình chằm chằm.

​Cảm giác thật sự rất không tự nhiên.

​Nếu là trước kia, Hồ Tiểu Ngư chỉ ước gì Úc Đàn nhìn mình nhiều hơn một chút.

​Không chỉ là nhìn, mà còn là trò chuyện, ôm ấp, thậm chí là làm những chuyện thân mật, gắn bó hơn nữa. Dù sao thì đối với cậu lúc đó, có gần gũi đến thế nào đi chăng nữa cũng vẫn thấy chưa đủ.

​Thế nhưng, cậu không tài nào quên được những lời mình đã nghe thấy trong đêm tối ngày hôm ấy. Thậm chí, cậu còn có thể nhớ rõ mồn một cái tông giọng giễu cợt đầy vẻ khinh thường đó của Úc Đàn.

Chỉ là một câu nói ngắn ngủi thôi, vậy mà dường như còn khiến người ta khó lòng chấp nhận hơn cả chuyện của Hứa Phong.

​Đó là một phương diện mà Hồ Tiểu Ngư chưa từng biết tới, một Úc Đàn chán ghét cậu đến cực điểm.

​Cậu thậm chí còn chẳng đủ dũng khí để hỏi cho ra lẽ, chỉ thầm mong thời gian có thể trôi nhanh thêm một chút.

​Nghe yêu tộc nói, thứ vô địch nhất trên thế gian này không phải Thiên Đạo hay linh lực vô biên, mà chính là thời gian.

​Vật đổi sao dời, chỉ cần đủ thời gian, nó sẽ cuốn trôi đi tất cả những điều tồi tệ, chỉ để lại những ký ức tốt đẹp để con người ta hoài niệm và ghi nhớ.

Hồ Tiểu Ngư đi vòng quanh khách sạn thêm một vòng nữa.

​Cậu thầm hy vọng rằng, vào một ngày nào đó khi mình đã biến thành một lão hồ ly to lớn, có lẽ là một trăm năm hay là năm trăm năm sau, khi đó nếu có tình cờ nhớ lại những chuyện liên quan đến Úc Đàn, thì hy vọng tất cả đều chỉ còn là những điều tốt đẹp.

​...

​Hồ Tiểu Ngư cuối cùng cũng không lang thang ở bên ngoài quá lâu.

​Tin nhắn và điện thoại của Úc Đàn cứ liên tục gửi đến và gọi tới, dồn dập như thể đang đòi mạng.

​Vừa bước chân vào cửa, cậu đã lập tức bị Úc Đàn kéo mạnh vào lòng, ôm chặt lấy.

Hồ Tiểu Ngư cố sức đẩy nhưng đối phương vẫn bất động như núi, cho đến khi vòng tay của Úc Đàn bắt đầu trở nên không còn thành thật nữa. Luồng hơi thở ấm nóng của hắn cứ thế m*n tr*n, rót thẳng vào bên tai của chú hồ ly nhỏ.

​Cậu vốn đã quá quen thuộc với điều này. Trước kia, vào những ngày hai người còn mặn nồng, chỉ cần Úc Đàn chạm khẽ vào tai là sẽ hôn lên ngay lập tức, rồi bàn tay hắn sẽ luồn vào trong lớp áo, và nơi đó cũng sẽ bắt đầu...

​Hồ Tiểu Ngư không dám nghĩ tiếp nữa. Cậu dứt khoát giẫm mạnh một chân lên mu bàn chân Úc Đàn, nhân lúc hắn đang đau đến ngây người mà nhanh chóng thoát ra khỏi vòng vây.

​Đôi mắt cậu vừa sáng vừa to, hơi thở có chút dồn dập, hoàn toàn là vì đang tức giận.

​Có lẽ là bảy phần tức giận, ba phần chợt nhận ra.

​Đôi mắt hồ ly lấp lánh liếc qua vị trí hiểm hóc giữa đôi chân dài của Úc Đàn, nơi mà ban nãy vừa mới cộm trúng người cậu.

Thì ra là vì muốn ngủ cùng cậu, cho nên mới lặn lội truy đuổi đến tận đây...

​Chuyện này cũng không phải là không thể.

​Hồ Tiểu Ngư cảm thấy cuối cùng mình đã tìm ra được nút thắt của vấn đề.

​Cậu lùi lại một bước, ra hiệu cho Úc Đàn đừng tiến tới, ngay sau đó vô cùng dứt khoát và nhanh gọn cởi bỏ chiếc áo ngắn tay màu trắng trên người mình ra.

​Thân thể cậu trắng mịn như ngọc, là sự giao thoa giữa nét thanh tân của thiếu niên và sự dẻo dai của thanh niên với những đường gân cốt thon dài, mềm mại. Dưới vệt nắng lười biếng đậu bên khung cửa sổ, vẻ đẹp ấy rạng rỡ đến mức không thể tin nổi.

​Úc Đàn sững sờ trong giây lát, rồi lập tức sải bước tới kéo rèm cửa lại.

​Dẫu vậy, hắn vẫn không dám tiến lại gần Hồ Tiểu Ngư, vì thần sắc của đối phương có gì đó không đúng. Hắn chỉ có thể thận trọng lên tiếng: “Tiểu Ngư?”

​Hồ Tiểu Ngư leo lên giường nằm xuống, tứ chi thư giãn thả lỏng theo hình chữ đại (大).

​Cậu nhìn về phía Úc Đàn, ánh mắt ấy giống như một người đầu bếp trong nhà hàng đang vội vã đóng cửa, nên liên tục thúc giục vị khách cuối cùng hãy mau chóng ăn cho xong vậy.

​Tất nhiên, bữa tiệc lớn này hoàn toàn không miễn phí.

Hồ Tiểu Ngư nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Đạo diễn cho tôi nghỉ hai ngày, hôm nay có thể làm hai lần, ngày mai chỉ có thể làm một lần, ngày mốt tôi phải đi quay phim rồi, anh không được quấy rầy tôi, phải về Thân Thành đi.”

​Úc Đàn không nói lời nào, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy cơ mặt hai bên gò má hắn giật mạnh hai cái, chẳng rõ là vì giận hay vì cảm xúc gì khác.

​Hồ Tiểu Ngư không nhận ra sự bất thường của Úc Đàn, vẫn tiếp tục: “Lần sau anh muốn làm chuyện này, có thể gọi điện thoại trước, đạo diễn là người rất tốt, tôi có thể xin nghỉ, anh đừng có đến gây sự. Còn nữa... trong vòng một tháng trước và sau khi làm với tôi, anh không được lên giường với kẻ khác, nếu có... phiền anh đừng để tôi biết.”

​Khi nói đến câu cuối cùng, lông mày Hồ Tiểu Ngư nhíu chặt lại.

​Báo ơn sao mà khó quá, cậu thực sự không thể nhượng bộ thêm nữa, nếu không... thì ghê tởm biết bao.

​Thấy Úc Đàn cứ đứng trơ ra đó, Hồ Tiểu Ngư lên tiếng thúc giục: “Nói gì đi chứ, đồng ý hay không đồng ý?”

​Cậu chợt liếc nhìn xuống chỗ đó của Úc Đàn, vừa nãy rõ ràng còn đang hùng dũng lắm, vậy mà hiện tại hình như... đã trở về trạng thái bình thường mất rồi...

Úc Đàn lắng nghe người đang nằm trên giường kia, cứ mở miệng ra là lại "quấy nhiễu", "gây chuyện", "phiền toái", hắn chỉ cảm thấy như có một dòng máu nóng xối thẳng vào khối băng, vừa lạnh lẽo lại vừa đau đớn đến tận cùng.

​Hắn là một người đàn ông bình thường, ôm người mình thích trong lòng, đương nhiên sẽ có phản ứng sinh lý. Thế nhưng, loại phản ứng tự nhiên ấy dưới con mắt của Hồ Tiểu Ngư, cư nhiên lại... cư nhiên lại thành ra như thế...

​Trong lòng cậu, hóa ra giờ đây hắn chỉ là một tên khốn nạn lưu manh, kẻ chỉ quan tâm đến mấy chuyện giường chiếu vận động mà thôi!

​Hai người bốn mắt nhìn nhau, Hồ Tiểu Ngư chờ đợi đến mức vừa nhàm chán vừa nghi hoặc, còn Úc Đàn thì cảm thấy cả cơ thể mình đang đau đớn đến mức tê dại.

​Sau một hồi lặng thinh, Úc Đàn cuối cùng cũng cử động.

​Hắn nhặt chiếc áo ngắn tay dưới đất lên đặt gọn gàng trên ghế sofa, rồi kéo chăn bao bọc lấy chú cá nhỏ trên giường một cách kín mít, cuối cùng mới lặng lẽ ngồi xổm bên mép giường. Chiếc giường quá thấp, hắn phải quỳ một gối xuống mới miễn cưỡng giữ vững được thân hình.

​Hồ Tiểu Ngư chỉ ló mỗi cái đầu ra khỏi chăn, nghiêng đầu nhìn Úc Đàn, trong ánh mắt ngoài sự thắc mắc ra thì chẳng còn chút cảm xúc nào khác.

​Úc Đàn nhìn mà lòng thắt lại, hắn đưa lòng bàn tay che khuất đôi mắt đen trắng phân minh nhưng đầy vô tình ấy: “Em không sai, anh đúng là muốn làm chuyện đó với em, nhưng không phải lúc này, và cũng không nên... không nên là theo cách như thế này. Anh thích em... Tiểu Ngư, anh yêu em. Em không tin cũng được, anh có thể chứng minh cho em thấy, bao lâu cũng được, chỉ là về sau... về sau em đừng làm như vậy nữa.”

​Việc này đối với hắn còn nhục nhã và đau đớn hơn cả việc bị cậu tát một cái thật mạnh vào mặt.

Một con người tốt đẹp như vậy, với một tình cảm nồng nhiệt và chân thành đến thế, vốn dĩ nên được nâng niu trong lòng bàn tay, vậy mà lại bị chính sự ngu xuẩn và hèn nhát của hắn mài mòn không còn sót lại chút gì.

​Tất cả là lỗi của hắn.

​Úc Đàn cuối cùng cũng mở cửa bước ra ngoài, rồi lặng lẽ, không một tiếng động mà khép cửa lại.

​Hồ Tiểu Ngư đưa tay sờ sờ lên trán, ban nãy hình như Úc Đàn đã đặt vào đó một nụ hôn, lại còn nói rằng thích cậu.

​Cậu không biết mình có nên tin hay không, nhưng có lẽ, việc giữ lấy sự hoài nghi vẫn là lựa chọn an toàn nhất lúc này.

Tình cảm của con người là thứ không vững bền nhất trên đời này, đến kết hôn rồi còn muốn ly hôn, huống chi Úc Đàn lại là kẻ xấu xa như thế, biết đâu hắn lại đang tìm cách lừa gạt cậu thêm lần nữa.

​Hồ Tiểu Ngư xoay người một cái, đưa tay với lấy chiếc điện thoại, định bụng sẽ tiếp tục chơi tựa game mới tải về mấy hôm trước.

​Thứ này thực sự rất tốt, chơi vào là thời gian trôi nhanh như bay. Cứ thế này, cậu sẽ sớm vượt qua được quãng thời gian Úc Đàn còn lưu lại đoàn phim.

​...

​Khi Úc Đàn quay trở lại thì trời đã gần đến giờ cơm tối.

​Hắn mang theo đồ ăn đã được đóng gói từ nhà hàng, lần lượt bày biện ngay ngắn rồi mới gọi Hồ Tiểu Ngư lại ăn cơm. Hắn hoàn toàn không hé môi nhắc lại một chữ nào về chuyện đã xảy ra trước đó.

Hồ Tiểu Ngư thông báo với hắn rằng mình đã thương lượng xong với đạo diễn, cậu sẽ dọn ra ngoài ở.

​Úc Đàn chỉ gật đầu, gương mặt gợn sóng bất kinh, bình thản đến lạ thường: “Em không cần phải đi... Đây là phòng của em, người đi sẽ là anh.”

​Thực chất, hắn đã biết chuyện này từ sớm, chính đạo diễn Nhậm đã chủ động báo cho hắn.

​Nhậm đạo diễn đúng là có tiếng nói rất trọng lượng trong giới điện ảnh, nhưng đứng trước gia tộc họ Úc thì chẳng là gì cả. Sau khi điều tra rõ thân phận của Úc Đàn, ông ta đã ngoan ngoãn thương lượng với hắn về việc sắp xếp chỗ ở buổi tối. Ông cũng sợ nếu chẳng may chọc lông nhím Úc Đàn, quá trình kiểm duyệt và phát hành bộ phim sẽ gặp vô vàn trắc trở.

Úc Đàn của hiện tại nào dám can thiệp vào việc quay phim của Hồ Tiểu Ngư, hắn hỗ trợ còn chẳng kịp. Những thứ như giới hạn cuối cùng hay cảm xúc không vui của bản thân, đều phải nhường bước trước cậu.

​Hắn từ chối lời đề nghị đổi phòng của đạo diễn, chỉ nói rằng chuyện chỗ ở mình sẽ tự giải quyết.

​Hồ Tiểu Ngư hoàn toàn không hay biết những chuyện hậu trường này, cậu chỉ cần biết Úc Đàn không còn ở chung phòng với mình nữa là đã thấy nhẹ nhõm hẳn.

​Tuy nhiên, nghĩ đến việc trên người Úc Đàn giờ không còn thanh ngọc bảo vệ, cậu vẫn không yên tâm lắm, nên đã lặng lẽ dùng linh lực kết một hộ thân pháp trận cho hắn.

​Hơn mười giờ đêm, Hồ Tiểu Ngư vẫn còn đang mải mê chơi game.

Có nhân viên trong đoàn phim gõ cửa, tốt bụng báo cho Hồ Tiểu Ngư rằng bạn của cậu hình như đang ngủ trong xe, không biết có phải đang gặp khó khăn gì không.

​Bạn bè?

​Hồ Tiểu Ngư hỏi thêm vài câu, cảm thấy người bạn đó chắc chắn là Úc Đàn rồi.

​Chỉ là, Úc Đàn nói tự mình giải quyết chuyện chỗ ở, hóa ra là ngủ trong xe sao?

​Bây giờ đã là giữa tháng chín, ban ngày thời tiết không nóng không lạnh rất dễ chịu, nhưng về đêm thì trời lại trở lạnh, ngủ trong xe như vậy e là sẽ đổ bệnh mất.

​Với tâm trạng bực bội không rõ lý do, Hồ Tiểu Ngư đành phải đưa Úc Đàn quay trở lại phòng.

​Úc Đàn chỉ giải thích rằng mình không quen ngủ lều bạt, hơn nữa việc ngủ lại trong căn phòng từng có người khác ở khiến hắn dễ bị mất ngủ, vậy nên mới dứt khoát ngủ luôn ở trong xe.

​Những lời này đều là sự thật. Từ nhỏ đã phải sống kiếp phiêu bạt, chịu đủ mọi nhục nhã, nên khi trưởng thành, hắn cực kỳ khắt khe đối với không gian riêng tư và chỉ số an toàn xung quanh mình. Lều trại thì quá mỏng manh lại dễ lọt sáng, còn phòng của người lạ thì ám mùi khó chịu, tất cả đều khiến hắn chán ghét tột cùng.

​Thế nhưng, nếu phải để Hồ Tiểu Ngư nhường phòng ra, thì đó lại là điều tuyệt đối không thể xảy ra.

​Dĩ nhiên, Úc Đàn sẽ chẳng bao giờ nói cho Hồ Tiểu Ngư biết rằng, cái gọi là "nhân viên công tác tốt bụng" kia thực chất đã được hắn chi ra mười vạn tệ để mua chuộc.

(*Mười vạn tệ (100.000 Nhân dân tệ) khoảng 350 triệu VNĐ)

​Mua người nọ nói giúp hắn một câu.

Chỉ cần có thể ở bên cạnh Tiểu Ngư thêm dù chỉ một phút, hắn cũng sẵn lòng trả bất cứ giá nào. Với Úc Đàn, tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ nhặt nhất.

​Đêm nay, Úc Đàn đã toại nguyện khi được nằm cùng giường với Hồ Tiểu Ngư một lần nữa.

​Giữa những âm thanh lách cách từ trò chơi của Tiểu Ngư, hắn rụt rè thăm dò ý kiến của đối phương, hỏi xem liệu mình có thể ở lại cho đến khi qua sinh nhật rồi mới quay về Thân Thành hay không.

​Sinh nhật?

​Hồ Tiểu Ngư dừng lại nhìn Úc Đàn. Cậu nhớ rất rõ lúc trước khi hỏi quản gia Hồng về ngày sinh của hắn, ông không những không nói mà còn cảnh báo rằng Úc Đàn cực kỳ ghét ai hỏi đến chuyện này, và hắn cũng chưa bao giờ tổ chức sinh nhật.

​Thế nhưng lúc này đây, ánh mắt Úc Đàn rõ ràng đang tràn đầy sự mong đợi đối với ngày ấy.

Hồ Tiểu Ngư nhớ lại thân thế đầy trắc trở của Úc Đàn, lòng cậu khẽ dao động. Sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng cậu cũng lên tiếng: “Tùy anh.”

​Nghĩ bụng nếu đã là sinh nhật thì chắc hẳn phải nhận được quà mới đúng nghĩa.

​Đã đồng ý cho người ta ở lại rồi, cậu cũng chẳng buồn giữ kẽ làm gì. Hồ Tiểu Ngư tiến đến bên chiếc tủ gỗ kê sẵn trong phòng, kéo vali của mình ra, rồi lần tìm từ tận đáy vali một chiếc hộp gỗ dáng dài và hẹp.

​Hồ Tiểu Ngư đưa chiếc hộp tới trước mặt Úc Đàn: “Quà sinh nhật của anh đấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 49 | Đọc truyện chữ