Có lẽ vì đã nhìn thấu được cái nhìn chân thật nhất của Úc Đàn dành cho mình, nên giờ đây mỗi khi nhớ lại quãng thời gian sống tại Úc gia, Hồ Tiểu Ngư lại cảm thấy bản thân mình thật là tự đa tình.

​Hiện tại, có lẽ là do cậu lại suy nghĩ quá nhiều rồi.

​Không đợi Úc Đàn trả lời, cậu liền có chút cẩn thận hỏi lại: “Anh nói thu dọn đồ đạc, là thu dọn đồ của anh hay là của tôi?”

​Nếu là thu dọn đồ của Úc Đàn, nể tình hắn đã tìm cậu suốt cả một đêm, việc giặt sạch đống quần áo bẩn sau khi hắn tắm rồi trả lại cho hắn cũng chẳng vấn đề gì.

​Chỉ là, nếu bảo phải quay về Úc gia, Hồ Tiểu Ngư theo bản năng cảm thấy bài xích khả năng này vô cùng.

Đôi mắt hồ ly lộ rõ vẻ không xác định, nhìn Úc Đàn đầy xa cách khiến hắn cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

​Nếu là trước kia, đồ ngốc này chắc chắn sẽ nằm ườn trên sofa không chịu nhúc nhích, cái miệng nhỏ liên tục líu lo chỉ huy hắn làm cái này cái nọ. Nhưng hễ thấy hắn thật sự bận rộn định rời đi, cậu lại như một cái đuôi nhỏ, cứ lẩn quẩn bám theo sau lưng hắn không rời.

​Úc Đàn trả lời một cách dứt khoát: “Không cần thu dọn gì đâu, ở nhà cái gì cũng có sẵn rồi. Em còn muốn cái gì cứ nói với quản gia Hồng hoặc trực tiếp bảo anh, anh sẽ sai người mang tới. Hoặc nếu em muốn đi dạo phố, anh sẽ đi cùng em.”

​Hồ Tiểu Ngư đứng dậy, nhàn nhạt nói: “Đồ ăn sắp nguội rồi, anh ăn cho tử tế đi. Ăn xong thì về, tôi sẽ không quay về đó đâu, ở đây rất tốt.”

​Cậu không muốn nghe Úc Đàn nói thêm những lời đó nữa, liền định đi vào phòng nghỉ lánh mặt, định bụng chờ Úc Đàn đi hẳn rồi mới trở ra.

Vừa xoay người đi chưa được mấy bước, cổ tay cậu đã bị túm lấy, lực nắm vừa chặt vừa gắt như muốn bóp nát.

​Hồ Tiểu Ngư quay đầu lại nhìn Úc Đàn, gằn giọng: “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”

​Úc Đàn cũng lạnh mặt, tỏa ra vẻ cố chấp theo kiểu không đạt được mục đích thì thề không bỏ qua: “Đi về với anh, anh không phải đang trưng cầu ý kiến của em.”

​Hồ Tiểu Ngư giờ đây chẳng còn sợ hắn nữa, cậu trừng mắt đáp trả: “Anh đi ngay đi! Đây là địa bàn của tôi, hiện tại tôi không cần anh ở lại nơi này!”

​Úc Đàn cười nhạo một tiếng đầy mỉa mai: “Địa bàn của em? Chỉ cần em về với anh, nơi này vẫn sẽ là của em, thậm chí tặng thêm cho em mười cái tám cái như này nữa cũng được. Còn nếu không về, anh sẽ thu hồi nơi này lại, em tự mà cân nhắc đi.”

​Hồ Tiểu Ngư: “...”

Cậu rũ mắt suy nghĩ một lát, rồi bắt chước cái vẻ đàm phán hợp tác của Sở Ngâm, dùng giọng điệu hết sức thương lượng mà nói: “Vậy tôi có thể mua lại nơi này, anh bán cho tôi đi, tôi có thể trả giá cao hơn một chút.”

​Úc Đàn nhìn người trước mặt không còn lấy một chút ôn nhu của ngày xưa, tia mong đợi cuối cùng trong đáy mắt hắn cũng vỡ tan tành.

​Bàn chuyện làm ăn? Được lắm!

​Cơn giận cuộn trào trong đầu, nhưng trên mặt hắn lại đột ngột hiện lên vài phần nhu hòa giả tạo: “Thế sao? Có thể bán cho em, nhưng giá là mười triệu tệ trong vòng một tuần, tôi muốn thanh toán toàn bộ một lần. Nếu không làm được, em hãy ngoan ngoãn tự mình quay về.”

(* mười triệu tệ tương đương khoảng 35 tỷ VNĐ)

​Mười triệu tệ đối với Úc Đàn chẳng thấm vào đâu, nhưng trước đó hắn đã sắp xếp Tân Thi Bạch ở lại đây, nên hắn nắm rõ tình hình tài chính của văn phòng này hơn ai hết.

Khi đó, hắn tranh thủ lúc rảnh rỗi để chiếu cố văn phòng này thêm đôi phần, vốn dĩ là muốn giúp đồ ngốc kia không phải lo lắng gì về sau. Chẳng ngờ tới lúc thực sự dùng đến, cư nhiên lại là trong tình cảnh như thế này.

​Con số mười triệu tệ này, Hồ Tiểu Ngư tuyệt đối không thể nào lấy ra được.

​Úc Đàn thậm chí đã nghĩ, chỉ cần đồ ngốc này lúc này chịu thua, cho dù là cậu có ăn vạ nói không đưa tiền nữa, hắn cũng sẽ chẳng buồn so đo những chuyện trước kia.

​Nhưng ngay sau đó, hắn liền nghe thấy thiếu niên trịnh trọng đáp lời: “Mười triệu thì mười triệu.”

​Hồ Tiểu Ngư vốn chẳng có khái niệm gì về tiền bạc, cũng chẳng mấy tham luyến thứ đó.

Nhưng nếu không có văn phòng để duy trì công việc, việc hấp thu linh lực của cậu chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Trong tương lai, bất kể là thay Úc Đàn gánh nạn hay là để thu hồi cái đuôi, linh lực đều sẽ tiêu hao rất lớn, lúc đó cậu sợ rằng mình sẽ không gánh vác nổi.

​Cứ như vậy, hai bên tạm thời đạt thành một thỏa thuận thống nhất.

​Hồ Tiểu Ngư không có cách nào giải thích rằng sức khỏe của Úc Đàn tốt lên là nhờ có cậu, nên văn phòng này vốn dĩ là thứ cậu xứng đáng được nhận. Hơn nữa, sau này khi cậu rời khỏi thế giới này, văn phòng này rồi cũng sẽ để lại cho Úc Đàn mà thôi.

​Cậu trở về phòng nghỉ, khóa chặt cửa lại, ôm chăn bắt đầu tính toán xem phải kiếm mười triệu tệ kia ở đâu ra.

​Trong lòng Úc Đàn cũng đang bừng bừng lửa giận, nhưng ít nhất lần này đã có một thời hạn rõ ràng.

​Một tuần lễ, hắn có thể đợi được.

​Hắn thong thả ung dung dùng nốt bữa sáng, đợi cho đến khi A Cửu mang quần áo sạch đến thay. Lúc bước ra khỏi cửa, hắn lại trở về làm một người cầm quyền nhà họ Úc đầy kiêu hãnh và thâm trầm.

​Còn Hồ Tiểu Ngư cũng chẳng tốn quá nhiều công sức để nghĩ ra cách kiếm tiền.

Cậu khóa mục tiêu vào những người giàu có mà mình quen biết, cẩn thận hồi tưởng xem trong số đó ai có thể sẵn sàng bỏ ra mười triệu tệ, cuối cùng cậu quyết định gọi điện cho cha Hồ.

​Cha Hồ bắt máy: “Sao rồi? Chịu về nhà rồi à? Để ta bảo tài xế đi đón con.”

​Giọng điệu của ông ta không hẳn là tốt, cũng chẳng còn cách nào khác, bởi những lúc ông xuống nước thì Hồ Tiểu Ngư không phải là không nghe máy thì cũng lạnh nhạt như người dưng nước lã. Thế nên hiện tại, ông ta mang cái thái độ của kẻ bề trên, như thể đã giành lại được quyền chủ động.

​Cha con nhà này náo loạn đến mức này, cha Hồ cũng cảm thấy rất bất lực, nhưng so với bất lực thì phần lớn lại là sự phẫn uất.

Dựa vào cái gì chứ? Hồ gia chưa từng bạc đãi Hồ Tiểu Ngư bao giờ. Nếu không phải vì ông ta không thể sinh con được nữa, thì loại con ngỗ nghịch, bất hiếu lại chẳng có học vấn hay nghề nghiệp gì như Hồ Tiểu Ngư, dù có nuôi như một kẻ ăn bám trong nhà thì chỉ cần nhìn thêm một cái thôi ông cũng đã thấy nóng mắt rồi.

​Hơn nữa, ông đã sớm cảnh báo nó đừng có lại gần gũi quá mức với Úc thiếu.

​Giờ thì hay rồi, chuyện Hồ gia tiểu thiếu gia bị người ta vứt bỏ đã trở thành trò cười cho cả giới thượng lưu, khiến mặt mũi nhà họ Hồ cũng vì thế mà mất sạch!

​Hồ Tiểu Ngư hoàn toàn phớt lờ thái độ vênh mặt hất hàm sai khiến của cha Hồ. Cậu dùng thái độ nghiêm túc như đang bàn chuyện làm ăn để hẹn một địa điểm gặp mặt.

​Cậu vốn đã sớm nhìn ra vận con nối dõi của cha Hồ đang nằm ở ranh giới mong manh giữa có và không.

Tính mạng của nguyên chủ vốn đã mất không lâu sau khi được tìm về, điều này coi như vận con nối dõi cũ đã chấm dứt. Thế nhưng nếu một con yêu như cậu đã muốn ra tay tìm cách, thì không phải là không thể giúp ông ta có thêm một đứa con nối dõi khác.

​Cậu hoàn toàn có thể chữa khỏi căn bệnh của cha Hồ, nhưng điều kiện đi kèm là đối phương phải trả cho cậu mười triệu tệ phí trị liệu.

​Có điều, nói chuyện qua điện thoại không tiện, Hồ Tiểu Ngư cũng không nói rõ mục đích cuộc gặp mặt là gì.

​Thêm nữa, nhìn tướng mạo thì cha Hồ là người cực kỳ cố chấp và tự phụ, cậu cần phải tìm một người có đủ trọng lượng, đủ sức thuyết phục để hỗ trợ mình thì mới mong chuyện này thành công.

​Và người mà Hồ Tiểu Ngư chọn để chống lưng cho mình, không ai khác chính là Liễu Loan Châu.

Trước đó cậu đã tặng Liễu Loan Châu một cái bùa hộ mệnh, và vài ngày trước nó đã thực sự phát huy tác dụng.

​Lúc ấy, Liễu Loan Châu đã gọi điện tới với giọng điệu vô cùng kích động, nói với cậu rằng nếu không nhờ cái bùa hộ mệnh kia, có lẽ anh đã gặp tai nạn trên công trường rồi.

​Anh còn muốn hẹn Hồ Tiểu Ngư gặp mặt để trực tiếp cảm ơn.

​Hồ Tiểu Ngư lúc đó đã từ chối, giờ nghĩ lại thấy mình đang cần người ta giúp đỡ nên cũng có chút ngại ngùng. Vì thế, cậu chuẩn bị thêm một cái bùa hộ mệnh mới xem như quà đáp lễ.

​May mắn là Liễu Loan Châu đã rất sảng khoái đồng ý gặp mặt để trò chuyện.

Hồ Tiểu Ngư hẹn gặp Liễu Loan Châu vào một ngày trước khi cuộc gặp với cha Hồ diễn ra.

​Liễu Loan Châu đến từ rất sớm. Thấy Hồ Tiểu Ngư tới, anh còn chủ động tiến lên kéo ghế dựa cho cậu.

​Hồ Tiểu Ngư nói lời cảm ơn, sau khi ngồi định chỗ mới bắt đầu giải thích ý định của mình.

​Liễu Loan Châu nở nụ cười, khẳng định một cách ôn hòa: “Không thành vấn đề.”

​Hiện tại, mỗi khi nhớ lại cảm giác lúc đi thị sát công trường ngày hôm đó, khi thanh thép rơi xuống sượt sát ngay cạnh chân, anh vẫn còn thấy kinh hồn bạt vía.

​Đó là một nỗi sợ hãi khó có thể diễn tả bằng lời. Anh cảm nhận rõ ràng thanh thép kia đáng lẽ phải đâm trúng người mình, chẳng thể ngờ nó lại chệch đi vài tấc một cách kỳ diệu. Đúng là vận may đã đạt đến cực hạn.

Liễu Loan Châu vốn dĩ cứ ngỡ bản thân chỉ là gặp may, cho đến khi nghe công nhân nói túi áo vest của mình bốc khói, rồi anh mới sững sờ móc ra một chiếc bùa hộ mệnh đã cháy hóa thành tro bụi được một nửa.

​Giây phút đó anh tin chắc rằng, chính Hồ Tiểu Ngư đã cứu mạng mình.

​Chút ý niệm thầm thương trộm nhớ vốn có ban đầu nay lại càng thêm rõ rệt, Liễu Loan Châu thậm chí đã không thể đợi thêm mà gọi ngay cho Hồ Tiểu Ngư, muốn hẹn cậu gặp mặt.

​Nhưng không nằm ngoài dự đoán, anh đã bị từ chối.

Có lẽ Hồ Tiểu Ngư vẫn chưa thể buông bỏ được Úc Đàn, Liễu Loan Châu thất vọng nghĩ thầm, cho đến khi nhận được cuộc gọi ngày hôm nay.

​Sau khi bàn xong chính sự, Liễu Loan Châu nói với Hồ Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư, có thể ở lại ngồi với anh thêm một lát được không?”

​Anh nắm chặt chiếc bùa hộ mệnh mới mà Hồ Tiểu Ngư vừa tặng trong lòng bàn tay, lúc siết chặt lúc lại nới lỏng, chỉ cảm thấy chưa bao giờ căng thẳng đến thế, cũng chưa bao giờ khao khát đến thế.

​Hồ Tiểu Ngư gật đầu: “Liễu đại ca, có phải anh đang gặp khó khăn gì không? Anh cứ nói cho em biết, nếu giúp được nhất định em sẽ giúp.”

​Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của thiếu niên trước mặt, Liễu Loan Châu mỉm cười gật đầu: “Được.”

​Anh khựng lại một chút, lấy hết can đảm để hỏi một câu mà lòng đầy thấp thỏm: “Tiểu Ngư... em và Úc Đàn, em còn thích hắn ta không?”

Hồ Tiểu Ngư cúi gầm mặt xuống trong chốc lát, giờ đây cậu cứ nghe thấy cái tên Úc Đàn là lại cảm thấy không thoải mái. Cậu thấy mình thật mất mặt lại khổ sở vì đã làm những chuyện ngu xuẩn, tự cho mình là đúng trước kia.

​Cuối cùng, cậu lắc đầu: “Không thích nữa, anh ta cũng chẳng thích em.”

​Có lẽ không chỉ đơn giản là không thích, mà là thực sự chán ghét.

​Đôi mắt Liễu Loan Châu chợt sáng bừng lên: “Úc Đàn không thích em, đó là tổn thất của hắn ta. Anh thì thấy Tiểu Ngư rất tốt, em thấy anh thế nào?”

​“Cái gì cơ ạ?”

​“Anh thích em, Tiểu Ngư. Anh đã thích em từ rất lâu rồi, đến mức không kìm lòng được mà luôn quan tâm đến chuyện giữa em và Úc Đàn. Anh xem quảng cáo của em, xem cả những buổi phát sóng trực tiếp của em nữa... Anh từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để nói ra điều này, nhưng bây giờ anh đã có cơ hội rồi, đúng không?”

​“Anh nói... anh thích em sao?” Hồ Tiểu Ngư kinh ngạc tự chỉ vào chính mình.

“Đúng vậy, là thực lòng thích em, đã thương nhớ từ rất lâu rồi.”

​Hồ Tiểu Ngư vốn không cho rằng cái “thích” mà Liễu Loan Châu đang nói tới lại giống như loại tình cảm mà cậu dành cho Úc Đàn.

​Thế nhưng vì đã từng nếm trải đau thương, cậu thận trọng hỏi lại: “Anh nói thích, ý là muốn theo đuổi em để làm bạn trai của em sao?”

​Liễu Loan Châu khẳng định chắc nịch: “Đúng vậy.”

​Anh cũng biết quá khứ của mình vốn dĩ rất phong lưu, nhưng đó đều là chuyện đôi bên tình nguyện, gặp dịp thì chơi. Còn đối với Hồ Tiểu Ngư, đây là lần đầu tiên Liễu Loan Châu cảm nhận được thế nào là tha thiết ước mơ, thế nào là chung tình với một người.

Hồ Tiểu Ngư từ trước đến nay chưa từng được ai tỏ tình bao giờ, thế nên cậu vừa có chút kinh ngạc, lại vừa có chút vui mừng.

​Thì ra cậu cũng không đáng ghét đến thế, cũng chẳng phiền phức đến vậy.

​Chỉ là Hồ Tiểu Ngư vẫn quyết định từ chối: “Liễu đại ca, anh đừng theo đuổi em làm gì. Em cũng thích anh, nhưng đó là kiểu thích muốn coi anh như bạn bè, giống như cách mà Lý Ngư thích anh vậy.”

​Liễu Loan Châu kiên trì: “Không sao cả, anh có thể đợi.”

​Hồ Tiểu Ngư vội vàng lắc đầu: “Anh đừng đợi mà. Em sẽ không ở lại nơi này lâu đâu, em phải trở về một nơi rất xa, rất đẹp. Chỉ một mình em thôi, không mang theo ai cả.”

Liễu Loan Châu là một người cực kỳ có phong độ, dù bị cự tuyệt cũng không hề nổi giận: “Tiểu Ngư, em không cần phải căng thẳng, có đồng ý hay không là quyền tự do của em. Ít nhất chúng ta vẫn là bạn bè, đúng không?”

​Hồ Tiểu Ngư khẽ gật đầu.

​Tuy nhiên, đối với câu hỏi của Liễu Loan Châu về việc tương lai định đi đâu, cậu lại nói dối, chỉ bảo là muốn đi ra ngoài dạo chơi đây đó một chút.

​Lời tỏ tình vừa thốt ra, khiến cho việc nhắc lại những chuyện khác dường như đều có chút ngượng ngùng.

​Tầm mắt Liễu Loan Châu dán chặt vào chiếc ly thủy tinh trên bàn một lúc lâu, giống như đang hạ một quyết tâm nào đó.

​Một lát sau, anh rốt cuộc cũng mở lời: “Tiểu Ngư, em không thích anh cũng không sao, anh chỉ hy vọng sau này em sống tốt. Em và Úc Đàn... hai người không hợp nhau đâu. Có một số chuyện anh vẫn muốn nói cho em biết, hy vọng em đừng để bị hắn ta mê hoặc thêm nữa, em chơi không lại hắn đâu.”

​Chuyện mà Liễu Loan Châu nhắc đến chính là việc của Hứa Phong.

​Lúc đó, anh chỉ xuất phát từ thái độ cẩn thận của một người làm ăn nên mới đi điều tra, không ngờ rằng Úc Đàn cư nhiên lại có thể dùng đủ mọi thủ đoạn chỉ để ngăn cản Hồ Tiểu Ngư bước chân vào giới giải trí.

Liễu Loan Châu thở dài: “Anh vốn dĩ đã định nói cho em biết, nhưng sau đó thấy Úc Đàn mở văn phòng cho em, lại đứng ra bảo vệ, chống lưng cho em nên anh cứ ngỡ hắn ta chỉ là miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo. Thế nhưng gần đây có nhiều lời đồn đại không hay, nếu em đã tách khỏi hắn rồi thì sau này tốt nhất đừng quay lại với nhau nữa.”

​Hồ Tiểu Ngư trầm mặc hồi lâu.

​Cậu chẳng biết phải nói gì. Cậu cứ ngỡ mình chỉ là không hiểu hết về Úc Đàn, nhưng giờ đây cậu lại cảm thấy người đàn ông này thật đáng sợ.

​Lời nói đã thốt ra đến mức này, Liễu Loan Châu dường như cũng đã trút bỏ được gánh nặng tâm lý nào đó.

​Anh mở album ảnh trong điện thoại, tìm lại bức ảnh mà ngày trước mình từng ma xui quỷ khiến đã lưu lại. Trong tấm hình là một Hồ Tiểu Ngư đang hôn mê, được một cánh tay của người đàn ông khác ôm lấy.

Hồ Tiểu Ngư chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra chủ nhân của cánh tay kia là Úc Đàn, cậu khiếp sợ nhìn Liễu Loan Châu: “Sao anh lại có ảnh của em?”

​Liễu Loan Châu nhìn vào đôi mắt không thể tin nổi của thiếu niên trước mặt, thầm cảm thấy chính mình khi lén lút cất giữ bức ảnh này thật chẳng ra gì, mà kẻ đã gửi bức ảnh này để thị uy với mình là Úc Đàn, lại càng là hành vi ti tiện.

​Nếu thật sự là người yêu, ai lại nguyện ý đem ảnh chụp của đối phương gửi cho kẻ địch, chỉ đơn giản là để dằn mặt.

​Anh rũ mắt, né tránh ánh nhìn đen trắng phân minh của thiếu niên: “Là Úc Đàn gửi cho anh. Em từng thích anh, sau đó lại thuộc về hắn ta, bức ảnh này là... để khoe khoang.”

​Là khoe khoang, cũng là dằn mặt. Rõ ràng, người trong ảnh đã bị đặt vào một vị thế không hề được tôn trọng.

Hồ Tiểu Ngư không biết mình đã tạm biệt Liễu Loan Châu như thế nào.

​Đầu óc cậu rối bời thành một mảnh, dù có niệm một ngàn lần Tĩnh Tâm Chú cũng chẳng thể nào bình ổn lại được. Mọi cảm xúc lúc này đều hội tụ lại thành một ý niệm duy nhất: Úc Đàn thực sự, thực sự, thực sự, thực sự... quá đáng ghét!

​Điều mà Hồ Tiểu Ngư không biết chính là, ngay trong đêm đó, những bức ảnh chụp cảnh cậu gặp gỡ Liễu Loan Châu đã được gửi đến tay Úc Đàn.

​Úc Đàn lật xem những bức ảnh ấy suốt cả một đêm. Hắn nhìn thiếu niên từng đối với mình "gọi dạ bảo vâng", muốn gì được nấy, giờ đây lại đang trò chuyện vui vẻ với người đàn ông khác, còn tặng đồ cho người ta, thậm chí là kề sát lại gần để xem chung một cái điện thoại.

​Hóa ra là hắn đã sai rồi, sai hoàn toàn!

​Cái gì mà đồ ngốc nhỏ chứ? Rõ ràng là thông minh đến cực điểm. Khi không nhận được lợi lộc gì từ chỗ Liễu Loan Châu thì chạy đến dựa dẫm vào hắn, đến khi cảm thấy hắn không còn thú vị nữa, lại quay sang cấu kết với Liễu Loan Châu.

​Sao nào, định leo lên cành cao là Liễu Loan Châu, để anh ta vung ra mười triệu tệ kia giúp mình sao?

Thật là giỏi cho cậu!

​Úc Đàn gằn giọng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào góc nghiêng trắng như bạch ngọc của thiếu niên trong ảnh. Quanh thân hắn lệ khí cuồn cuộn, nửa ngày sau, hắn vung một cú đấm thật mạnh xuống bàn.

​Đáng hận là dù đã nhìn rõ bộ mặt thật của Hồ Tiểu Ngư, nhưng cảm giác lớn nhất trong hắn lúc này lại là sự đố kỵ và ghen tuông tràn lấp lồng ngực. Hắn cư nhiên vẫn muốn, vẫn muốn cướp người về cho bằng được.

​Bất kể là bắt nhốt hay xiềng xích, cậu cũng phải là của hắn!

​Hôm sau, cuộc đàm phán giữa Hồ Tiểu Ngư và cha Hồ diễn ra vô cùng thuận lợi.

​Quan trọng nhất là nhờ có sự có mặt và lời khẳng định chắc nịch của Liễu Loan Châu, cha Hồ mới miễn cưỡng tin rằng Hồ Tiểu Ngư có thể giúp ông ta khai thông vận con nối dõi vốn đã sắp rơi vào ngõ cụt.

​Hồ Tiểu Ngư cũng đã đạt được thứ mình muốn: một bản thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ cha con và một tấm séc trị giá mười triệu tệ.

Việc cắt đứt quan hệ với nhà họ Hồ vốn là điều mà cậu luôn nung nấu bấy lâu nay. Cái gia đình này cứ hễ một chút là lại gọi điện cho cậu, rồi nói những lời lộn xộn, lúc thì tỏ vẻ ôn hòa, lúc lại mắng nhiếc giáo huấn, thực sự là đáng ghét đến cực điểm.

​Thế nhưng, chính thái độ kiên định của Hồ Tiểu Ngư lại khiến cha Hồ càng thêm tin tưởng cậu vài phần.

​Dù có tin đến mấy đi nữa, thì khi chưa thực sự sinh ra đứa con thứ hai, ông ta vốn dĩ chẳng đời nào chịu ký vào bản thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ kia. Hồ Tiểu Ngư đành phải dùng một chút linh lực để kích động thêm sự chán ghét và coi thường mà cha Hồ dành cho mình, cuối cùng mới khiến chuyện này thành công tốt đẹp.

​Vào ngày thứ bảy đúng như đã hẹn với Úc Đàn, Hồ Tiểu Ngư đã có mặt tại địa điểm mà hắn chỉ định.

​Nơi này cậu từng đến rồi. Tháng lương đầu tiên của cậu chính là đã dùng để mời Úc Đàn ăn cơm ở đây, lúc đó cậu còn thấy tiếc đứt ruột số tiền mình vất vả làm ra.

Giây phút đẩy cửa bước vào, Hồ Tiểu Ngư nhìn thấy Úc Đàn và A Cửu đang ngồi bên bàn ăn.

​Thật kỳ lạ, cậu cư nhiên lại nảy sinh một loại cảm thương theo kiểu cảnh còn người mất. Rõ ràng đối với loài yêu mà nói, khoảng thời gian nửa năm ngắn ngủi chẳng qua cũng chỉ như một cái búng tay mà thôi.

​Úc Đàn nhìn thiếu niên đang đứng sững sờ ở cửa, ánh mắt hắn dò xét liếc qua một lượt rồi mỉa mai: “Bữa tối nay cậu mời khách nhé. Đối với cậu của hiện tại thì chút tiền này chắc chẳng đáng là bao đâu nhỉ?”

​A Cửu cảm thấy mình không nên tiếp tục ở lại chỗ này nữa, liền tự giác đi ra bên ngoài canh giữ.

​Haizz, ông chủ rõ ràng đã biết chuyện Tiểu Ngư cùng Liễu Loan Châu đi gặp người nhà họ Hồ, hơn nữa còn là với tư thế như đi ra mắt phụ huynh, lúc đó hắn thiếu điều muốn phát điên lên vì giận. Hy vọng Tiểu Ngư có thể giải thích rõ ràng, bằng không thì...

​Hồ Tiểu Ngư phớt lờ giọng điệu âm dương quái khí của Úc Đàn, khẽ gật đầu: “Được thôi.”

Cậu sẽ không từ chối một vài yêu cầu cơ bản nhất của Úc Đàn, dù sao thì sự dây dưa này cũng chẳng còn kéo dài bao lâu nữa.

​Đôi đồng tử của Úc Đàn đen kịt, hắn chậm rãi lướt nhìn từng tấc một trên gương mặt xinh đẹp mà ngoan ngoãn của Hồ Tiểu Ngư: “Liễu Loan Châu đối với nhân tình của mình xưa nay luôn hào phóng. Nhìn bộ dạng này của cậu, chắc là cũng được hưởng không ít lợi lộc đâu nhỉ? Tuy nhiên cũng phải nhắc nhở cậu một câu, đó là một kẻ phong lưu chính hiệu, cậu nghĩ mình có thể đắc ý bên cạnh hắn ta được bao lâu?”

​Hồ Tiểu Ngư vốn không giỏi tranh chấp, cũng chẳng thể nói ra được những lời khiến người khác phải khó xử hay bẽ mặt.

​Cậu cũng chẳng mảy may kinh ngạc trước thái độ này của Úc Đàn. Dù sao thì đến hạng người xấu xa như Hứa Phong mà Úc Đàn còn có thể sắp xếp để tới bắt nạt cậu, thì trên đời này còn việc gì mà hắn không làm ra được nữa chứ?

​Chỉ là giữa bọn họ có sự ràng buộc của ân tình, Úc Đàn có nói cậu thế nào cũng được, nhưng lôi cả Liễu Loan Châu vào thì tính là cái gì đây?

Cậu không đồng tình mà lên tiếng đính chính: “Liễu đại ca là người rất tốt. Úc thiếu, xin anh đừng nói xấu anh ấy, anh ấy chỉ hảo tâm giúp đỡ tôi thôi, giữa bọn tôi không có quan hệ nào khác.”

​Úc Đàn hít sâu một hơi, phát hiện bản thân vẫn không thể nào nhẫn nhịn nổi.

​Khi đứng lên, hắn cao hơn Hồ Tiểu Ngư gần một cái đầu. Giống như một con ác thú bị chọc giận, hắn từng bước một ép Hồ Tiểu Ngư lùi sát vào góc tường: “Gọi tên của tôi!”

​Hồ Tiểu Ngư cúi đầu, từ trong túi lấy ra tấm séc kia: “Mười triệu đây, trả anh.”

​Tấm séc này chính là tấm mà cha Hồ đã đưa cho cậu.

​Gia đình họ Úc không phải là nhà của cậu, mà nhà họ Hồ cũng chẳng phải. Giờ đây, cậu thực sự không còn nơi nào để dung thân trong thế giới nhân loại này nữa.

​Tấm giấy mỏng manh không chút sức nặng, Úc Đàn cầm lấy mà chẳng thèm liếc mắt xem qua, tùy tay xé nát rồi ném xuống đất. Hắn cười lạnh một tiếng: “Liễu Loan Châu cho cậu à? Hắn ta đúng là hào phóng thật đấy. Hắn chạm vào cậu chưa?”

​Trên thực tế, Úc Đàn nắm rõ hành tung mỗi ngày của Hồ Tiểu Ngư, đương nhiên hắn biết rõ chú cá nhỏ này hiện tại ngoại trừ hắn ra thì chưa từng bị ai chạm qua.

​Nếu không, hắn sẽ ghen ghét đến mức muốn giết người, và cũng đã sớm bắt trói Hồ Tiểu Ngư về nhà để nhốt lại từ lâu rồi.

Hồ Tiểu Ngư không theo kịp sự chuyển biến trong tư duy của Úc Đàn, hay nói đúng hơn là hiện tại cậu cũng chẳng buồn bận tâm nữa.

​Cứ tùy tiện đi, cậu thầm nghĩ, rồi nghiêm túc nhấn mạnh: “Tiền tôi đã đưa cho anh, là chính anh không muốn nhận. Kể từ nay về sau, văn phòng của tôi cũng mong anh đừng ghé qua nữa.”

​Úc Đàn nhìn gương mặt lãnh đạm đang cố vạch rõ giới hạn của Hồ Tiểu Ngư, cảm giác khó chịu dâng lên như có hàng ngàn lưỡi dao sắc bén đâm xuyên từ trái qua phải lồng ngực.

​Cái cảm giác Hồ Tiểu Ngư thực sự muốn dứt khoát một đao cắt đứt với mình ngày càng trở nên rõ rệt. Nó khiến hắn vừa khủng hoảng lại vừa vô lực. Hắn chỉ còn biết hành động theo bản năng, liều mạng muốn khống chế chú cá nhỏ trước mắt này, để rồi lại có thể không kiêng nể gì mà thân mật với cậu như trước kia, tìm lại hơi ấm của những ngày cũ.

​Dĩ nhiên, vì lần trước đã từng bị ăn một cú đấm của cậu, nên lần này Úc Đàn cũng đã có sự phòng bị theo bản năng.

Hắn túm lấy móng vuốt nhỏ của thiếu niên khi cậu đang ra sức chống đẩy để giáng vào mặt mình, ấn chặt chúng lên tường rồi cúi người xuống.

​Hắn cứ thế mà hôn, để rồi ngay sau đó nếm được một vị mằn mặn.

​Đó là mùi máu từ đầu lưỡi của chính Úc Đàn bị cắn rách, và cũng là vị nước mắt của người trong lòng đang không ngừng rơi xuống.

​Đôi mắt hồ ly vốn luôn trong veo linh động, giờ đây nước mắt cứ từng viên lớn tuôn rơi. Cậu không hề phát ra một tiếng động nào, nhưng nhìn vào mắt Úc Đàn, nó lại giống như những tảng đá nghìn cân nện thẳng vào tim hắn.

​Hắn luống cuống tay chân, vẻ hung bạo trên mặt phút chốc biến thành sự hoảng loạn: “Khóc cái gì? Đau sao? Anh...”

​Hồ Tiểu Ngư đẩy mạnh Úc Đàn ra, cậu thu người lại thành một nắm, ngồi xổm ở góc tường.

​Mọi uất ức và phẫn uất tích tụ từ cái đêm ở quán bar Bóng Đêm cho đến tận giây phút này, cuối cùng cũng hoàn toàn bùng phát.

Làm sao có thể không khổ sở cho được, đây chính là Úc Đàn cơ mà, sao hắn có thể đối xử với cậu như vậy?

​Hồ Tiểu Ngư từ trước tới nay chưa từng đau lòng đến thế.

​Nếu nỗi đau được định nghĩa bằng những giọt nước mắt, thì có lẽ lúc này cậu đã thực sự đau đớn đến chết đi được.

​Cậu vừa khóc, vừa ra sức đá và đẩy Úc Đàn ra mỗi khi hắn có ý định tiến lại gần.

​Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, cho đến khi cảm xúc dần ổn định trở lại, Hồ Tiểu Ngư mới lảo đảo đứng dậy.

Chiếc quần tây đen của Úc Đàn đầy rẫy những vết dấu chân, bị đá đến thảm hại nhưng hắn chẳng hề thấy giận.

​Hắn cũng chẳng dám tự tiện đưa tay lau nước mắt cho cậu nữa, chỉ lúng túng tiếp tục đưa khăn giấy: “Chúng ta về nhà được không? Anh sai rồi, anh bảo đảm từ nay về sau ngoài em ra sẽ không chạm vào bất kỳ ai khác. Tiểu Ngư, ngoan nào, anh sai rồi... hay là em đá thêm vài cái nữa đi? Đá thêm mấy cái cho bõ tức rồi đừng khóc nữa được không?”

​Hắn chưa bao giờ hạ mình thấp đến nhường này, lời nhận sai cũng đầy vụng về, gập ghềnh, nhưng đó cũng là thái độ nghiêm túc và chấp nhận số phận chưa từng có ở hắn.

​Lúc này đây, dù có là kẻ ngu ngốc nhất thì cũng đã hiểu thế nào là yêu rồi.

Úc Đàn không hề ngu ngốc, ngược lại hắn còn là kẻ vô cùng thông minh. Hắn chưa từng yêu ai sâu đậm đến thế, đến mức cảm thấy đây thậm chí chẳng còn là sự thích thú đơn thuần nữa.

​Có lẽ đó là Yêu, bởi lẽ sự trân trọng này đã thấm tận vào xương tủy. Nhìn cậu rơi nước mắt, trái tim hắn thắt lại, còn đau đớn hơn cả lần bị người ta dùng thanh sắt nhọn đâm xuyên qua phổi năm xưa.

​Hồ Tiểu Ngư nhận lấy khăn giấy, lau đi khuôn mặt vẫn còn ướt đẫm.

​Thật là mất mặt quá, cậu thầm nghĩ. Rõ ràng người sai là Úc Đàn, nhưng tại sao cuối cùng cậu lại là kẻ bật khóc thế này?

​Còn về những lời hứa hẹn của Úc Đàn, Hồ Tiểu Ngư một chữ cũng không tin.

Trước đây hắn từng hứa sẽ không can thiệp vào chuyện của cậu, nhưng ngay sau đó lại quay lưng sắp xếp chuyện Hứa Phong, rồi còn cả bức ảnh kia nữa...

​Hồ Tiểu Ngư chỉnh đốn lại bản thân cho thật tươm tất, rồi ngước mắt nhìn vào đôi đồng tử đen trắng phân minh nhưng sâu thẳm như hố không đáy của Úc Đàn.

​Cậu lắc đầu: “Nhà họ Úc không phải nhà của tôi, tôi không về đâu. Úc Đàn, chuyện trước kia tôi không trách anh, nhưng từ nay về sau anh đừng tìm tôi nữa, tôi không muốn nhìn thấy anh.”

​Úc Đàn siết chặt nắm đấm: “Anh sai ở đâu, em nói đi, anh sẽ sửa.”

​Dưới ánh mắt lạnh lùng xa cách của thiếu niên, hắn chẳng thể thốt ra, cũng không dám nói ra hai chữ "thích" hay "yêu". Hắn chỉ có thể hành động theo bản năng muốn giữ cậu lại, vừa lúng túng lạ lẫm, vừa bướng bỉnh cúi đầu.

Hồ Tiểu Ngư cau mày lại, bởi nhắc tới những chuyện này chỉ khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu.

​Cuối cùng, cậu vẫn nói ra: “Tôi đều đã biết cả rồi, chuyện của Hứa Phong tôi đều đã biết hết.”

​Úc Đàn phải mất một lúc mới nhớ ra Hứa Phong rốt cuộc là kẻ nào. Dù đối phương đã bị hắn đánh gãy tay và đuổi ra khỏi Thân Thành, nhưng ngay khi ý thức được ẩn ý trong lời nói của thiếu niên, tay chân hắn vẫn lập tức cứng đờ.

​Hồ Tiểu Ngư không nhìn hắn, cậu thuật lại từng chữ, từng câu một cách bình thản:

​“Lúc hắn nói muốn ngủ với tôi, lúc hắn định chạm vào mặt tôi, anh vẫn luôn ở trong cái hội sở đó, đúng không? Anh biết rõ hắn sẽ bắt nạt tôi, nhưng anh vẫn sắp xếp một người như vậy tiếp cận tôi, phải không?”

Úc Đàn bị cậu hỏi đến mức á khẩu không trả lời được, chỉ có thể lắp bắp: “Hắn sẽ không làm hại được em đâu, A Cửu đều...”

​Nói đến nửa câu, chính hắn cũng chẳng thể nói tiếp được nữa.

​Rõ ràng, ngay cả A Cửu cũng không phải đối thủ của Tiểu Ngư, vậy mà lúc uống say, cậu gần như có thể mặc cho người ta chà đạp. Nếu lúc đó hắn đến muộn một chút, nếu không có Liễu Loan Châu ở đó, thì chuyện gì sẽ xảy ra sau đó... không ai dám lường trước được.

​Hồ Tiểu Ngư cũng chẳng buồn nhắc đến chuyện bức ảnh kia nữa. Dù sao thì tất cả mọi việc cộng dồn lại, kết luận cuối cùng cũng chỉ có một: Phải rời xa Úc Đàn thật xa.

​Cậu mở cửa bước ra ngoài, bên tai thoáng nghe thấy giọng nói mỏng manh tựa như một lời khẩn cầu của Úc Đàn: “Tiểu Ngư, thực xin lỗi, em có thể nào... thêm một lần...”

​Hồ Tiểu Ngư nghe thấy chính giọng mình vang lên: “Không thể”, sau đó dứt khoát đóng cửa lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận