Vị trí này là do đích thân Úc Đàn đã rà soát lại toàn bộ tòa nhà Song Tinh rồi mới chọn ra, hắn cũng đã tới đây hai lần rồi.

​Hắn quen chân bước vào phòng nghỉ dành riêng cho Hồ Tiểu Ngư, rồi dựa người vào ghế sofa, đưa tay day day giữa mày để xua đi mệt mỏi. Việc phải bớt chút thời gian xử lý những chuyện nằm ngoài kế hoạch, lại còn là kiểu tự thân vận động tỉ mỉ như thế này, bảo không mệt thì đúng là nói dối.

​Ngay khi nhận được lệnh của ông chủ lớn, Tân Thi Bạch liền nhanh nhẹn giải thích mọi chuyện liên quan đến văn phòng: Tóm lại, văn phòng này tuy danh nghĩa là trực thuộc Song Tinh Giải Trí, nhưng thực tế chỉ phục vụ cho một mình Hồ Tiểu Ngư mà thôi.

Điểm tuyệt vời nhất chính là: nếu có rắc rối phát sinh thì Song Tinh Giải Trí sẽ đứng ra gánh vác, nhưng hễ có lợi lộc thì một mình Hồ Tiểu Ngư được hưởng trọn. Đây quả thực là mô hình "có phúc mình hưởng, có họa Song Tinh chịu" lý tưởng nhất từ trước đến nay.

​Tuy nhiên, Tân Thi Bạch không hề nói những điều này với Hồ Tiểu Ngư.

​Văn phòng Cá Nhảy gần như là một lãnh địa độc lập hoàn toàn được tách ra ngay trong lòng Song Tinh Giải Trí. Những điều kiện ưu ái đến mức khó tin này là do đích thân ông chủ và tổng giám đốc của Song Tinh thỏa thuận riêng với nhau, vốn không thích hợp để rêu rao rộng rãi. Hơn nữa, là một cấp dưới biết chừng mực, anh ta đương nhiên hiểu rằng quyền quyết định việc gì nên nói hay không nên nói phải để lại cho ông chủ nhà mình.

Sau khi nghe Tân Thi Bạch giải thích xong về các kiến thức chuyên môn, Hồ Tiểu Ngư liền đi tìm Úc Đàn.

​Vừa đẩy cửa bước vào, Úc Đàn vốn đang nhắm mắt dưỡng thần liền mở mắt ra. Hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngồi đó vẫy vẫy tay chờ Hồ Tiểu Ngư lại gần, rồi kéo cậu ngồi lên đùi mình, hít hà một hơi thật sâu. Mùi hương yên bình và tĩnh lặng quen thuộc tỏa ra từ người thiếu niên khiến hắn cảm thấy thật dễ chịu.

​Trong lòng Hồ Tiểu Ngư lúc này đang cực kỳ phấn chấn, cậu bắt đầu mơ mộng về viễn cảnh mình sẽ có linh lực dồi dào và có thể thỏa sức làm bất cứ điều gì mình muốn.

Đôi mắt cậu sáng rực lên khi nhìn Úc Đàn, niềm hưng phấn và sung sướng trào dâng đến mức chẳng thể nào kìm nén nổi, mà cậu cũng chẳng buồn kìm nén làm gì. Một lần nữa, cậu lại cảm thán rằng: Úc Đàn thực sự là người tốt nhất trên đời.

​Tuy nhiên, Hồ Tiểu Ngư cũng không thốt ra lời cảm ơn. Vốn dĩ kiến thức về các quy tắc đối nhân xử thế của cậu vẫn còn ở cái tầm nửa vời, nhưng cậu có trực giác rất nhạy bén rằng nếu nói lời cảm ơn với Úc Đàn thì sẽ trở nên khách sáo và gượng gạo vô cùng.

​Cửu Vĩ Thiên Hồ mất một đuôi là đổi được một mạng. Xét ở góc độ nào đó, cậu và Úc Đàn đã sớm là mối quan hệ vào sinh ra tử, chung một vận mệnh rồi, điều này rõ ràng thân thiết hơn hai chữ "cảm ơn" kia nhiều.

​Cậu ngẩng đầu lên, đặt một nụ hôn khẽ vào khóe miệng Úc Đàn: “Nơi này em thích lắm.”

Úc Đàn như có như không "ừ" một tiếng, trong lòng rõ ràng là đang hưởng thụ sự thân mật này.

​Chỉ là con người hắn từ nhỏ đã sống trong gian khó, những cảm xúc vui sướng đến mức bay bổng trên chín tầng mây gần như không bao giờ tồn tại. Có lẽ trong tiềm thức, hắn cảm thấy đó là một trạng thái nguy hiểm cần đề phòng, nên liền lạnh giọng mở miệng: “Thích mà cũng đòi ăn thay cơm được sao? Đây là địa bàn của em, bắt đầu từ tháng sau em phải tự thu tự chi, lỗ vốn thì đừng có tìm anh, lúc đó cứ tự dọn đồ về nhà, hiểu chưa?”

​Úc Đàn không nói cho Hồ Tiểu Ngư biết rằng, hắn đã thanh toán toàn bộ tiền thuê cả tầng lầu này trong vòng một năm, bao gồm cả tiền điện nước, phí quản lý tòa nhà và các khoản lặt vặt khác. Cho dù Hồ Tiểu Ngư chỉ vùng vẫy được ba tháng đã bỏ cuộc, thì số tiền bỏ ra kia cũng chẳng thể thu lại được một xu nào.

Còn về chuyện xe cộ, nhà cửa hay các suất diễn khi đi công tác, cũng như việc tiếp cận các nguồn tài nguyên, hắn đều đã thương lượng ổn thỏa với Thạch Cảnh Dương. Ưu tiên hàng đầu là để Hồ Tiểu Ngư tự do lựa chọn, dĩ nhiên hắn vẫn sẽ là người duyệt qua một lượt cuối cùng, thấy cái nào không thích hợp thì sẽ thẳng tay loại bỏ.

​Thế nào thì bị coi là "không thích hợp"?

​Những dự án có chu kỳ quay chụp quá dài, hoặc có cảnh hôn, cảnh thân mật... Còn về những phương diện khác thì tùy vào tình hình thực tế, đụng chuyện rồi mới tính sau.

​Trên thực tế, ngay từ đầu, Úc Đàn vốn dĩ đã có ý định mua đứt luôn cả tầng lầu này.

Nhưng làm vậy chẳng khác nào đóng một chiếc đinh vào giữa tòa nhà của Song Tinh Giải Trí. Chuyện Thạch Cảnh Dương có đồng ý hay không thì tính sau, nhưng quan trọng là không thể làm khó anh em như thế được, vậy nên ý định ấy vừa lóe lên trong đầu, hắn đã sớm gạt đi.

​Tóm lại, Hồ Tiểu Ngư chỉ cần chịu trách nhiệm chi trả tiền lương cho nhân viên trong văn phòng là được.

​Hồ Tiểu Ngư chẳng hề để tâm đến lời hâm dọa của Úc Đàn, thậm chí còn hùng hồn hứa hẹn: “Em sẽ sớm mời anh ăn cơm được thôi!”

​Cậu vẫn còn canh cánh trong lòng vụ lần đầu tiên mời Úc Đàn ăn cơm mà đã bay mất một phần ba tháng lương. Thực ra cậu không quá xót tiền, mà cái chính là việc đó đã khiến cậu nhận thức sâu sắc rằng mình... nghèo đến mức nào.

Việc nghèo vốn dĩ chẳng có vấn đề gì lớn, dù sao thì yêu tinh cũng chịu đói giỏi, nhưng nếu để cái nghèo làm đói lây sang cả Úc Đàn thì tuyệt đối không được.

​Úc Đàn biết Hồ Tiểu Ngư chưa bao giờ nói khoác, hắn hơi nhướn mày: “Em chắc chắn là làm minh tinh thì sẽ kiếm được nhiều tiền sao?*

​Hồ Tiểu Ngư hào phóng phất tay một cái: “Cái này anh không cần lo, em lo liệu được.”

​Với một yêu tinh, thứ duy nhất mang lại cảm giác an toàn chính là linh khí. Hiện tại, linh khí không chỉ đủ dùng mà còn dư dả để vẽ bùa, xem bói. Hồ · Cửu Vĩ Thiên Hồ · Tiểu Ngư đã bắt đầu tính toán, nếu sau này có túng thiếu quá thì sẽ triển khai hoạt động hành nghề dạo dưới gầm cầu vượt.

Úc Đàn bất giác mỉm cười, hiếm khi thấy hắn phụ họa theo: “Ừ, cũng có dáng dấp của một ông chủ nhỏ đấy.”

​Hắn vẫn còn rất nhiều việc phải lo, rút ra được nửa ngày để hộ tống Hồ Tiểu Ngư đến đây đã là giới hạn rồi. Trước khi đi, hắn không quên dặn dò cái đồ ngốc nhỏ này rằng văn phòng của Thạch Cảnh Dương nằm ngay ở tầng trên, có chuyện gì thì cứ việc lên đó mà tìm người.

​Hồ Tiểu Ngư đưa Úc Đàn ra tận cửa thang máy, đứng nhìn mãi cho đến khi cánh cửa khép lại hoàn toàn.

Cậu đứng ngoài cửa thang máy một lúc lâu, hết ngó trái lại nhìn phải. Thật là kỳ quái, rõ ràng Úc Đàn chỉ mang theo A Cửu rời đi, nhưng sao cậu lại cảm giác như cả tầng lầu này bỗng chốc trở nên trống trải, vắng lặng hẳn đi.

​Trong khi đó, Úc Đàn và A Cửu đã xuống đến hầm gửi xe.

​A Cửu định nổ máy lái xe đi, nhưng Úc Đàn đột ngột lên tiếng: “Từ đã.”

​Hắn đang chờ cái gì? Chính hắn cũng không nói rõ được. Hắn chỉ nghiêng đầu, nhìn thoáng qua chiếc ghế phó lái đang trống không bên cạnh mình rồi rơi vào trầm mặc hồi lâu.

​A Cửu không hiểu ông chủ nhà mình đang bị làm sao, nhưng xưa nay anh ta vốn chỉ nghe lệnh mà làm, đương nhiên là lập tức dừng xe tuân lệnh.

Chỉ là trong lòng A Cửu có chút cảm khái, giá mà có Hồ Tiểu Ngư ở đây thì tốt biết mấy. Cậu ấy chắc chắn sẽ trực tiếp hỏi sếp xem có chỗ nào không ổn, khi ấy ngay cả bầu không khí cũng trở nên sống động hơn hẳn.

​Còn lúc này, bên trong xe im lìm như tờ.

​Vài phút sau, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo của Úc Đàn vang lên, dường như còn mang theo chút thẩn thờ mơ hồ: “Lái xe đi.”

​Về phía Hồ Tiểu Ngư, Úc Đàn vừa đi khỏi chưa bao lâu thì Thạch Cảnh Dương đã xuống tầng này đảo qua một vòng.

Còn về việc tại sao trước đó gã không ghé qua? Anh Úc đang bận nói lời tạm biệt với bảo bối nhỏ nhà mình, gã mà lượn lờ ở đó thì chẳng khác nào kỳ đà cản mũi, tốt nhất là không nên đi lung tung.

​......

​Mọi công việc tại văn phòng của Hồ Tiểu Ngư được giao cho Tân Thi Bạch toàn quyền xử lý, trong khi mảng quay phim và lịch trình hàng ngày sẽ do người đại diện Sở Ngâm đảm nhận.

​Tân Thi Bạch thì đã coi như người quen, còn Sở Ngâm lại là một người đại diện gạo cội của Song Tinh Giải Trí. Đây là một đại mỹ nhân có phong cách làm việc dứt khoát, quyết đoán và cực kỳ khéo léo trong giới, cô chính là người do đích thân Thạch Cảnh Dương tiến cử.

Về những chuyện trong giới giải trí, Tân Thi Bạch vốn không rành nên hầu hết đều do Sở Ngâm phụ trách. Còn bản thân anh ta thì giống như được ông chủ lớn phái đến để trông chừng ông chủ nhỏ, tránh cho ông chủ nhỏ vốn "tiền nhiều nhưng ngây ngô" lại bị người ta lừa gạt.

​Trưa hôm đó, theo gợi ý của Sở Ngâm, Hồ Tiểu Ngư đã cập nhật trạng thái trên Weibo.

​Cậu chỉ đăng một tấm ảnh tự sướng đơn giản chụp cùng với biển hiệu của văn phòng Cá Nhảy, coi như là một lời chào hỏi gửi đến người hâm mộ.

​Đây mới là bài đăng thứ hai của cậu kể từ khi mở tài khoản Weibo đến nay.

Mặc dù so với con số hàng chục triệu người theo dõi của các ngôi sao khác, lượng fan vài triệu của Hồ Tiểu Ngư trông có vẻ hơi "hẻo", nhưng mỗi người trong số đó đều là fan cứng bằng xương bằng thịt mới gia nhập thời gian gần đây. Chính vì thế, bài đăng vừa lên chưa được bao lâu thì khu vực bình luận dưới Weibo đã vỡ trận.

​Sở Ngâm cảm thấy rất hài lòng, coi như đây là một khởi đầu suôn sẻ.

​Điều khiến cô ưng ý hơn cả là Hồ Tiểu Ngư cực kỳ dễ bảo. Cậu chàng trông có vẻ mơ hồ về nhiều chuyện, nhưng lại thường xuyên hiểu một biết mười, và quan trọng nhất là cậu rất biết lắng nghe ý kiến của người khác.

Tóm lại, cô cảm thấy mình thật sự đã nhặt được bảo bối.

​Sau đó, Sở Ngâm hỏi Hồ Tiểu Ngư về chuyện liên quan đến Hứa Phong.

​Cô đã từng đối đầu với Hứa Phong vài lần, gã ta là loại người gần như không có giới hạn đạo đức, gọi là cặn bã hay bại hoại cũng chẳng quá lời. Vào nghề hơn mười năm, không biết gã đã vùi dập và hủy hoại cuộc đời của biết bao nhiêu nghệ sĩ.

​Hạng người như vậy sớm muộn gì cũng gặp quả báo, nhưng việc hắn bị gặp quả báo chỉ vài ngày sau khi gặp Hồ Tiểu Ngư thì quả là trùng hợp đến mức đáng ngờ.

​Cô cần phải hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện để đề phòng trường hợp Hồ Tiểu Ngư bị kéo vào rắc rối mà không kịp trở tay.

Đến tận lúc này Hồ Tiểu Ngư mới biết, hóa ra Hứa Phong đã bị bắt.

​Hóa ra một nghệ sĩ từng bị Hứa Phong dùng luật ngầm đã tự sát vì trầm cảm, để lại di thư vạch trần hàng loạt tội ác của gã. Trong đó chấn động nhất là việc để thao túng nghệ sĩ, Hứa Phong thậm chí còn ép buộc họ sử dụng chất cấm.

​Liên quan đến chất cấm là đã chạm vào giới hạn cuối cùng, thế nên không lâu sau khi bị tố cáo, Hứa Phong đã lập tức bị tống giam.

​Hiện tại trên mạng đang vô cùng hỗn loạn, ai nấy đều đổ xô đi suy đoán xem những ngôi sao nào từng là nạn nhân của gã. Trong khi đó, tất cả nghệ sĩ trong giới đều đang tìm cách né tránh Hứa Phong như tránh tà, chỉ sợ chẳng may bị vạ lây.

Hồ Tiểu Ngư mấy ngày hôm trước đều ngoan ngoãn đi làm, tin tức giải trí quá nhiều nên cậu chẳng buồn chú ý, quả thật không hề biết Hứa Phong lại xảy ra chuyện kinh thiên động địa đến thế.

​Nghĩ đi nghĩ lại, cái này đúng là... đáng đời!

​Cậu hiểu rõ trong lòng, việc những chuyện xấu xa của Hứa Phong bị phanh phui nhanh chóng như vậy, chắc chắn có liên quan đến việc gã vi phạm khế ước với mình và cuối cùng bị Thiên Đạo trừng phạt.

​Trên thực tế đúng là như vậy, có những chuyện chỉ cần vận mệnh an bài lệch đi một chút, kết quả tạo thành thường sẽ khác biệt một trời một vực.

Nếu không có khế ước của Yêu tộc áp chế chút vận may cuối cùng của Hứa Phong, thì dù có bị vạch trần, hắn ta vẫn có thể tiếp tục vật vờ kéo dài hơi tàn thêm vài năm nữa.

​Hồ Tiểu Ngư dĩ nhiên không thể tiết lộ với Sở Ngâm rằng việc Hứa Phong gặp hạn có một phần nguyên nhân từ phía cậu.

​Gạt bỏ những chuyện liên quan đến Yêu tộc, cậu đem tất cả những gì có thể nói kể hết cho Sở Ngâm nghe, bao gồm cả chuyện Hứa Phong định giở trò đồi bại rồi bị cậu cầm ghế vỗ cho một trận nằm bò ra đất.

​Sở Ngâm nhìn tấm thân mảnh khảnh của Hồ Tiểu Ngư, không khỏi nghi ngờ tính xác thực của việc cậu dùng ghế nện người.

Dù sao đi nữa, chỉ cần biết Hồ Tiểu Ngư đã phản kháng thành công và trước đó không hề có bất kỳ liên hệ mật thiết nào với Hứa Phong, Sở Ngâm cũng đã tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

​Cô ân cần dặn dò Hồ Tiểu Ngư rằng, nếu sau này đi uống rượu mà cảm thấy không chịu nổi nhiệt, cứ việc tuyên bố với bên ngoài là mình bị dị ứng cồn. Sống trong giới này, những lúc bị ép rượu, chuốc rượu là chuyện xảy ra như cơm bữa, vậy nên ngay từ đầu cứ phải lập quy tắc ngầm thật cứng rắn thì mới bảo vệ được bản thân.

​Hồ Tiểu Ngư gật đầu ghi nhớ, bỗng nhiên nghe thấy Sở Ngâm hỏi một câu đầy ẩn ý: “Em nói là được Úc tiên sinh đón đi, vậy quan hệ giữa em và ngài ấy là...”

Sở Ngâm đã lăn lộn trong giới này hơn mười năm, cũng thuộc hàng dày dạn kinh nghiệm và có mắt nhìn người. Thế nhưng hôm nay, dù chỉ đứng từ xa quan sát Úc Đàn vài lần, cô đã nhận ra đối phương là một nhân vật không dễ đụng vào, kiểu người mà chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ thấy rùng mình sợ hãi.

​Hơn nữa, vị này còn được đại boss của cô gọi là "anh", rõ ràng là một vị đại lão có quyền lực khủng khiếp.

​Sợ thì có sợ, nhưng trách nhiệm công việc khiến cô vẫn phải hỏi cho ra lẽ.

​Cô thấy Hồ Tiểu Ngư và vị Úc tiên sinh lai lịch bất phàm kia có quan hệ cực kỳ thân mật, nhưng cái sự "thân mật" này nên được định nghĩa thế nào đây?

​Sau này vạn nhất bị cánh săn ảnh chộp được hay xảy ra chuyện gì, lúc cần đính chính thì phải nói ra sao? Cô buộc phải nắm rõ tình hình thực tế thì mới chủ động được.

​Hồ Tiểu Ngư suy nghĩ một lát, cuối cùng đáp: “Anh ấy là người thân thiết nhất của em... là anh trai em.”

Đây là lời nói thật lòng, bởi dù từ trước đến nay cậu vẫn luôn gọi thẳng tên họ của Úc Đàn, nhưng đó là do yêu cầu của hắn từ kiếp trước. Còn sâu trong thâm tâm, Hồ Tiểu Ngư luôn mặc định vị trí của Úc Đàn đối với mình là như vậy.

​Còn chuyện hai người hiện tại đang ngủ chung một giường ư? Chẳng phải vì Úc Đàn thích thế sao.

​Thôi được rồi, thật ra giờ chính cậu cũng rất thích.

​Sở Ngâm dù có thông minh đến đâu cũng chẳng thể ngờ nổi, thiếu niên ngồi đối diện mình lại là một yêu tinh có mạch não thường xuyên lệch pha so với nhân loại.

​Sau đó, nghe Hồ Tiểu Ngư kể sơ qua về mối quan hệ giữa mình và Hồ gia, Sở Ngâm liền hoàn toàn mặc định mối quan hệ giữa cậu và Úc Đàn là kiểu tình anh em thâm giao giữa các thiếu gia trong những gia tộc thế gia.

Dĩ nhiên, cô cũng hoàn toàn tôn trọng việc Hồ Tiểu Ngư không muốn để người ngoài biết mình là một phú nhị đại chính hiệu.

​Khoảng gần bốn giờ chiều, Hồ Tiểu Ngư quyết định trốn việc.

​Giờ giấc của cậu hiện tại rất tự do, cậu cũng chẳng buồn gọi điện báo trước mà cứ thế chạy thẳng tới đón Úc Đàn tan làm.

​Buổi tối trước khi đi ngủ, Hồ Tiểu Ngư nhận được điện thoại của Sở Ngâm, cậu lên hot search rồi.

​Tiêu đề trên hot search vừa trực diện lại vừa tràn đầy ác ý, chỉ thẳng vào việc Hồ Tiểu Ngư từng bị Hứa Phong dùng quy tắc ngầm.

Một số tài khoản truyền thông đã nhanh chóng đăng bài để câu tương tác, kèm theo hình ảnh Hồ Tiểu Ngư cùng Hứa Phong cùng bước vào một câu lạc bộ. Rất nhiều cư dân mạng lập tức liên tưởng đến việc những quảng cáo cao cấp trước đây của Hồ Tiểu Ngư đều là nhờ Hứa Phong "vung tiền" đổi tài nguyên cho cậu.

​Bức ảnh có độ nét rất cao, trông chẳng khác nào một bằng chứng đanh thép không thể chối cãi.

​Dưới bài đăng trên Weibo của Hồ Tiểu Ngư, đám đông cư dân mạng kéo đến như vũ bão, ai nấy đều sục sôi phẫn nộ. Những dòng bình luận chửi rủa nối đuôi nhau dài dằng dặc, họ thẳng thừng mắng nhiếc cậu là nỗi sỉ nhục của giới nghệ sĩ, là kẻ hèn nhát, là một bình hoa rẻ tiền và dơ bẩn.

​Hồ Tiểu Ngư: “......”

Hóa ra không phải ngẫu nhiên mà lúc bị Úc Đàn bắt đi tắm rửa, có vài khoảnh khắc cậu cảm thấy trán mình hơi nóng lên, thì ra là do đang bị người ta nguyền rủa sau lưng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 36 | Đọc truyện chữ