Hồ Tiểu Ngư hẹn gặp người đại diện cuối cùng tên là Hứa Phong.

​Hứa Phong khoảng chừng 40 tuổi, là một gã béo lùn trọc đầu. Vừa nhìn thấy Hồ Tiểu Ngư, gã đã cười híp cả mắt, trông vẻ mặt có vẻ rất hớn hở, vui mừng.

​Hồ Tiểu Ngư khéo léo né tránh bàn tay đang định nắm lấy cánh tay mình của Hứa Phong, rồi cả hai cùng nhau đi lên phòng bao trên lầu.

​Hứa Phong cũng chẳng để tâm đến sự né tránh đó, gã lén lút đánh giá Hồ Tiểu Ngư từ đầu đến chân.

​Cậu chàng này so với trong video quảng cáo còn xuất chúng hơn nhiều, đúng là món hời lớn. Trông có vẻ vẫn còn rất có cá tính, loại người cương trực thế này... gã lại càng thích.

​Hứa Phong gần như không thể kìm nén nổi d*c v*ng trong lòng. Với dáng vẻ như Hồ Tiểu Ngư, nếu thuần phục được thì tuyệt đối sẽ là một cây rụng tiền, còn nếu không thuần phục được mà được ngủ cùng một lần, thì cũng là một chuyện mỹ mãn như được cắn một miếng đào tiên vậy!

Lăn lộn trong giới ngần ấy năm, gã biết rõ muốn ra tay thì phải tranh thủ lúc sớm, nếu không đợi đến khi mỹ nhân bị đám đại lão có máu mặt phát hiện ra, gã sẽ chẳng còn cơ hội mà chạm vào người nữa.

​Hồ Tiểu Ngư không biết Hứa Phong đang toan tính điều gì, nhưng cậu tin vào trực giác của chính mình.

​Đôi mắt hồ ly thoáng hiện lên tia sáng xanh thẳm, cậu nhìn thấy một làn sương đen xám đang bao phủ lấy người Hứa Phong. Hồ Tiểu Ngư tin chắc rằng, tên này tuyệt đối không phải loại người lương thiện.

​Nếu là trước kia, cậu sẽ không đời nào lại gần hạng người như thế này, nhưng vì hiện tại đang có điều cần mưu cầu, cậu đành nén lòng định bụng sẽ quan sát thêm một chút xem sao.

Phòng bao đã đặt trước nằm ở tầng 3, Hồ Tiểu Ngư bắt gặp Lý Ngư đang đứng gọi điện thoại ở hành lang.

​Hai người lướt qua nhau, tầm mắt giao nhau trong chốc lát nhưng cả hai đều chẳng buồn mở lời, coi nhau như người dưng nước lã.

​Không ngờ Hứa Phong sau khi nhìn thấy Lý Ngư lại chào hỏi cực kỳ nhiệt tình, một tiếng "Cậu Lý", hai tiếng "Cậu Lý", rõ ràng là biết rất rõ thân thế của Lý Ngư.

​Lý Ngư vốn rất khinh thường Hứa Phong, thậm chí còn chẳng buồn che giấu thái độ miệt thị ấy, cậu ta chỉ thuận miệng hỏi thêm một câu: “Anh Hứa đây là... mới ký được người mới à?”

Hứa Phong được người như Lý Ngư chủ động hỏi thăm thì lấy làm sướng rơn, gã liếc nhìn Hồ Tiểu Ngư một cái rồi đáp: “Dạ... phải, là nghệ sĩ mà tôi chuẩn bị ký hợp đồng, chúng tôi đang đi bàn chuyện ký kết ạ.”

​Gã nào dám đắc tội với vị công tử hào môn như Lý Ngư. Nhận thấy đối phương có vẻ thiếu kiên nhẫn, gã đành nén sự khó chịu trong lòng mà nịnh nọt thêm vài câu, sau đó mới dắt Hồ Tiểu Ngư rời đi.

​Lý Ngư nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần, khẽ nhếch môi cười nhạt một tiếng: “Đồ ngu!”

​Tâm trạng cậu ta lúc này bỗng trở nên cực kỳ tốt, trong lòng trào dâng một cảm giác hả hê khó tả khi tận mắt chứng kiến Hứa Phong dẫn Hồ Tiểu Ngư bước vào căn phòng bao nằm áp chót ở cuối hành lang.

Giới thượng lưu đang râm ran truyền tai nhau rằng, người cầm quyền nhà họ Úc vì muốn trút giận cho tiểu thiếu gia nhà họ Hồ mà chẳng tiếc tay ép nhà họ Dương đến mức phá sản.

​Thế nhưng, chỉ có cậu ta mới biết rõ, Úc Đàn vốn đã sớm không vừa mắt nhà họ Dương, vốn là phe cánh của bà nội hắn (Úc lão phu nhân).

​Việc Hồ Tiểu Ngư đi cùng với Hứa Phong lúc này càng là minh chứng rõ ràng nhất: Nếu Úc thiếu thực sự coi trọng Hồ Tiểu Ngư, liệu hắn có để cậu tiếp cận hạng cặn bã như Hứa Phong hay không?

​Nhìn dáng vẻ của Hứa Phong, có vẻ gã cũng chẳng hề hay biết thân phận thật sự của Hồ Tiểu Ngư.

​Nếu thực sự xảy ra chuyện gì... thì đúng là có kịch hay để xem rồi!

Về phía Hồ Tiểu Ngư, lúc mới bước vào phòng bao, cuộc trò chuyện giữa cậu và Hứa Phong vẫn còn diễn ra khá bình thường.

​Nhưng càng về sau, Hứa Phong càng ngồi sát lại gần cậu, gã còn cố tình tìm lý do là ngồi gần cho dễ nói chuyện.

​Gã đẩy một ly rượu đến trước mặt Hồ Tiểu Ngư: “Anh Hứa của cậu đây đã lâu lắm rồi không gặp được người nào tâm đầu ý hợp để tâm sự như thế này. Tiểu Ngư à... cậu là một người biết lắng nghe đấy. Chỉ cần uống cạn ly rượu này, chuyện hợp đồng cứ để anh lo, dễ tính thôi mà.”

​Hồ Tiểu Ngư nhìn Hứa Phong, đôi mắt hồ ly trong trẻo nhưng đầy vẻ nghiêm túc: “Anh Hứa, anh có thể bảo đảm là sau khi tôi uống ly rượu này xong, chúng ta sẽ ký hợp đồng chứ? Tôi không đòi hỏi quá nhiều tài nguyên đâu, tiền kiếm được tôi cũng có thể chia cho anh phần nhiều hơn một chút, tôi chỉ cần có thêm thật nhiều người biết đến mình thôi.”

Trong lúc hỏi những lời đó, một đốm sáng xanh u ẩn đã hoàn toàn chui tọt vào giữa chân mày của Hứa Phong, hình thành một bản khế ước.

​Muốn ra điều kiện với hồ yêu mà nói dối là chuyện không thể nào.

​Nếu Hứa Phong đã hứa mà không làm được, gã sẽ gặp vận rủi, còn rủi ro đến mức độ nào thì phải xem gã đã lừa gạt tiểu hồ ly này bao nhiêu.

​Cùng lúc đó, tại bãi đỗ xe ngầm của hội sở nơi Hồ Tiểu Ngư đang có mặt.

​Toàn bộ cuộc đối thoại giữa Hồ Tiểu Ngư và Hứa Phong đều được truyền qua máy nghe trộm vào bên trong xe.

​A Cửu ngồi ở ghế lái ngước mắt nhìn lên gương chiếu hậu, không ngoài dự đoán, anh nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng và cứng nhắc của ông chủ nhà mình.

​Chao ôi... đúng là chuyện gì không biết nữa.

​Anh nhịn không được lên tiếng nhắc nhở: “Ông chủ, chẳng phải Tiểu Ngư không uống được rượu sao? Có cần tôi...”

​Cằm Úc Đàn căng chặt, hắn vẫn im lặng không nói lời nào.

Mỗi khi Úc Đàn bàn chuyện làm ăn hay tụ tập cùng anh em chiến hữu, khó tránh khỏi những lúc nâng ly cạn chén. Những lúc ấy, Hồ Tiểu Ngư luôn tỏ ra rất nghiêm túc, khẳng định rằng mình không thể uống dù chỉ một ngụm rượu, ngay cả những loại đồ uống trái cây có chứa cồn cậu cũng tuyệt đối không đụng môi.

​Cậu còn nói thêm rằng, nếu cậu mà say thì hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ.

​Lâu dần, việc Hồ Tiểu Ngư không biết uống rượu thì cả A Cửu lẫn quản gia Hồng đều đã ghi nhớ. Mọi người mặc định là cậu bị dị ứng cồn, nên mỗi khi nấu ăn đều dặn dò nhà bếp không được cho rượu gia vị vào.

​Úc Đàn hận không thể lập tức xông lên lầu ngay giây phút này, nhưng hắn vẫn cố sức nhẫn nhịn.

Hồ Tiểu Ngư thừa biết mình không thể uống rượu, nếu cậu đã biết rõ không nên làm mà vẫn đâm đầu vào, đến mạng sống của mình còn không biết quý trọng thì hắn việc gì phải lo chuyện bao đồng.

​Miệng thì nói cứng như vậy, nhưng một bàn tay của hắn đã vô thức chạm vào lẫy mở cửa xe từ lúc nào.

​Đợi đến khi nghe thấy trong máy nghe lén cái giọng nói quen thuộc kia ngốc nghếch thốt lên: “Được, tôi uống.”, cửa xe đã lập tức bị mở phăng ra.

​Úc Đàn chửi thề một câu không rõ ý, mặt lạnh như tiền sải bước về phía cửa thang máy.

Đúng là gây họa rồi, hắn hằn học nghĩ thầm, đợi sau khi đưa người về nhà, nhất định phải cho cậu một trận đòn thật nhớ đời!

A Cửu thở phào nhẹ nhõm, định bụng xuống xe đuổi theo ngay.

​Đúng lúc này, từ thiết bị nghe lén vang lên giọng nói cợt nhả của Hứa Phong, nghe ý tứ trong lời gã thì rõ ràng là trong rượu có "bỏ thêm đồ".

​Ngay sau đó là những tiếng đổ vỡ ầm ầm, tiếng bàn ghế bị xô đẩy thô bạo, nghe qua cứ như vừa xảy ra một vụ nổ lớn.

​Tiếng động vang lên dữ dội rồi bỗng chốc im bặt, không gian rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối, thiết bị nghe lén đã hỏng rồi.

​A Cửu vội vàng lao xuống xe, hét lớn: “Ông chủ, hình như Tiểu Ngư xảy ra chuyện rồi!”

​Thang máy vẫn còn đang ở tầng hầm hai, Úc Đàn tung chân đá mạnh vào cửa thang máy. Vẻ bình tĩnh, nhã nhặn vốn có nhờ nhiều năm tu thân dưỡng tính đã bị một câu nói của A Cửu đánh cho tan tành mây khói. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất lao thẳng lên lầu bằng lối cầu thang bộ.

​Tại phía Hồ Tiểu Ngư, toàn bộ phòng bao chìm trong bóng tối mù mịt.

​Bàn ghế, ly tách vỡ nát ngổn ngang đã đành, nhưng tất cả những vật dụng bằng thủy tinh hiện diện trong phòng đều đã biến thành những mảnh vụn li ti.

Hứa Phong ngã sóng xoài trên mặt đất, nhìn Hồ Tiểu Ngư bằng ánh mắt như thể đang nhìn thấy một con dã thú hung tợn đầy khủng khiếp.

​Gã chỉ định sờ thử vào khuôn mặt cậu, còn chưa kịp chạm vào nữa, vậy mà chẳng hiểu sao ban đầu lại bị một chiếc ghế dựa đập thẳng vào mặt, ngay sau đó là những tiếng nổ vang trời, đồ đạc trong phòng đồng loạt vỡ tan tành.

​Chiếc ghế đó làm bằng gỗ đặc, bình thường kéo ra còn thấy nặng nề, vậy mà Hồ Tiểu Ngư lại có thể nhấc bổng nó lên một cách nhẹ nhàng như không.

​Hơn nữa, đôi mắt của Hồ Tiểu Ngư... vừa rồi trông cứ như mắt sói, có phải là màu xanh lục không?

​Thực ra trong phòng chẳng hề có vụ nổ nào cả, chỉ là do Hồ Tiểu Ngư bắt đầu ngấm men say, khiến linh lực trong người bộc phát ngoài tầm kiểm soát mà thôi.

Dĩ nhiên, chuyện này cũng có một phần là do cậu thừa biết sau khi uống rượu thì khả năng tự kiểm soát sẽ cực kỳ kém, lại thêm việc Hứa Phong cứ lải nhải bên tai mấy lời k*ch th*ch như “bỏ thuốc”, “ngoan ngoãn nghe lời” nên mới dẫn đến cớ sự này.

​Hồ Tiểu Ngư sau khi uống rượu thì đầu óc đã bắt đầu mơ hồ, cậu tung chân đá mạnh vào gã Hứa Phong đang nằm bẹp dưới đất một cái: “Đồ lừa đảo!”

​Giọng nói của cậu lúc này so với bình thường có thêm vài phần mềm mỏng, nũng nịu, nhưng chính trong âm thanh ấy, Hứa Phong lại không kìm được mà run lẩy bẩy, đến cả ý định chạy trốn gã cũng chẳng dám.

​Một phần là vì gã không dám, phần khác là vì chiếc ghế dựa vẫn còn đang chắn ngang ngực gã, vừa đau vừa nặng, khiến gã hoàn toàn không có cách nào thoát ra được.

​Đúng lúc này, cửa phòng bao bị đẩy mạnh ra.

​Ánh đèn từ hành lang rọi vào bên trong, Hồ Tiểu Ngư cảm thấy người vừa bước vào trông có chút quen mắt, chỉ là cụ thể là ai thì dưới tác dụng của cồn, cậu nhất thời không tài nào nhớ nổi.

​Người đến là Liễu Loan Châu, theo sau là Lý Ngư.

Liễu Loan Châu cùng Lý Ngư đến đây để dùng bữa với nhà đầu tư, nhằm bàn bạc về kịch bản cho bộ phim sắp tới, trong đó Lý Ngư được nhắm cho vai nam chính số 1.

​Chẳng ngờ giữa buổi tiệc, Lý Ngư cứ đứng ngồi không yên. Sau khi gặng hỏi rõ ngọn ngành, Liễu Loan Châu lập tức vội vã chạy đến đây.

​Cũng may, Hồ Tiểu Ngư trông có vẻ vẫn chưa phải chịu tổn thương gì.

​Lý Ngư nhìn Hồ Tiểu Ngư vẫn còn áo quần chỉnh tề, trong lòng thầm mắng Hứa Phong đúng là đồ vô dụng!

​Tuy nhiên, tình cảnh lúc này lại chính là thời cơ vàng để anh họ của cậu ta ra tay "anh hùng cứu mỹ nhân".

​Lý Ngư thực sự muốn thấy Hồ Tiểu Ngư phải nếm mùi đau khổ, nhưng so với việc trù ẻo cậu gặp vận rủi, cậu ta lại càng khát khao được chứng kiến cảnh Hồ Tiểu Ngư rời bỏ Úc Đàn hơn.

Cậu ta chỉ cần giả vờ bồn chồn rồi vô tình để lộ chuyện Hồ Tiểu Ngư đang gặp nguy hiểm, quả nhiên anh họ của cậu ta đã không yên tâm mà lập tức chạy tới xem xét.

​Với tình cảnh này, Hồ Tiểu Ngư hẳn là sẽ cảm động đến rơi nước mắt, thậm chí là yêu anh họ thêm một lần nữa cũng nên.

​Về phần sau này, anh họ cậu ta vốn dĩ xưa nay luôn đa tình, e rằng ở bên cạnh Hồ Tiểu Ngư cũng chẳng được bao lâu, mà Úc Đàn lại là người kiêu hãnh, tuyệt đối sẽ không bao giờ chấp nhận một kẻ cứ mãi dây dưa không rõ với người khác.

​Đến lúc đó, Hồ Tiểu Ngư sẽ rơi vào ngõ cụt, còn Úc Đàn thì vẫn sẽ là vị gia chủ lạnh lùng, cao cao tại thượng như trước mà thôi.

Lý Ngư không muốn bất cứ ai tiếp cận Úc Đàn. Dù cậu ta rất sợ hắn, nhưng thứ tình cảm vừa sợ hãi vừa sùng bái ấy lại khiến cậu ta cảm thấy như đang ôm giữ một bí mật ngọt ngào trong lòng.

​Đáng tiếc là biểu ca và Úc Đàn vốn chẳng ưa gì nhau, vì để nhận được sự ủng hộ của nhà họ Liễu, cậu ta chỉ có thể lựa chọn tránh xa Úc Đàn.

​Lý Ngư ngổn ngang trăm mối tơ vò, cậu ta lên tiếng thúc giục Liễu Loan Châu: “Anh họ, Tiểu Ngư hình như bị dọa sợ rồi.”

​Liễu Loan Châu đã sớm nhận ra trạng thái của Hồ Tiểu Ngư không ổn, anh giơ tay ra hiệu cho Lý Ngư giữ im lặng, rồi dùng tông giọng dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Tiểu Ngư, anh là Liễu Loan Châu đây. Em đừng sợ, anh qua đó đỡ em ra ngoài nhé, được không?”

Mặt sàn lúc này đầy rẫy mảnh kính vỡ, anh lo lắng Hồ Tiểu Ngư sẽ bị thương.

Ánh mắt Hồ Tiểu Ngư đầy vẻ mê mang, nhưng ý chí lại biểu đạt cực kỳ kiên định: “Không được, em muốn Úc Đàn.”

​Có một lần vào Tết Trung Thu cậu lỡ uống say, Úc Đàn đã vô cùng giận dữ. Cậu đã từng hứa với Úc Đàn rằng khi có người ngoài ở đó, cậu tuyệt đối sẽ không đụng vào một giọt rượu nào.

​Cậu sai rồi, không thể để sai thêm lần nữa.

​Cùng lúc đó, từ phía hành lang truyền đến những tiếng bước chân nặng nề và gấp gáp.

​Lý Ngư đang đứng ở cửa khẽ nghiêng đầu, rồi kinh ngạc đến thất thanh: “Úc Đàn?!”

​Người đàn ông với gương mặt đầy vẻ nôn nóng, nhịp thở dồn dập này, thật sự là vị Úc Đàn luôn hỉ nộ khó đoán, lạnh lẽo như một thanh binh khí sắc lẹm trong trí nhớ của cậu ta sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận