Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 25: Hồ ly bạo lực
Tinh Quang Giải Trí không thiếu tiền, nên ngay cả nhà vệ sinh cũng được xây dựng vô cùng rộng rãi và xa hoa.
Dưới ánh đèn sáng choang, làn da căng tràn sức sống của Hồ Tiểu Ngư càng thêm tỏa sáng, kết hợp với đôi môi đỏ thắm, hàm răng trắng sứ và đôi mắt đen láy, trông cậu chẳng khác nào một khối mỹ ngọc lưu ly, tinh xảo và xinh đẹp đến cực hạn.
Một người như thế, dù có buông lời độc địa cũng chẳng đủ sức răn đe đối phương, chứ đừng nói đến giọng điệu như đang thương lượng một cách ôn hòa như vậy.
Đáy mắt Dương Khải thoáng hiện tia âm hiểm, cậu ta hoàn toàn không để lời nói của Hồ Tiểu Ngư vào tai, mà cứ theo bản năng đưa tay định sờ vào mặt cậu.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cổ tay cậu ta đã bị Hồ Tiểu Ngư tóm gọn.
Sau đó, Dương Khải – kẻ vừa mới tốn bao công sức để chăm chút kỹ lưỡng cho lớp trang điểm và kiểu tóc, giờ đây đã bị nước dội cho ướt sũng từ đầu đến chân.
Cậu ta đã liều mạng giãy giụa, nhưng Hồ Tiểu Ngư thoạt nhìn tay chân mảnh khảnh lại có sức mạnh đáng sợ như một con quái vật, dù cậu ta có làm cách nào cũng không thể lay chuyển nổi.
Trong thế giới của yêu tộc, kẻ mạnh mới là kẻ có quyền lên tiếng.
Tuy nhiên, Hồ Tiểu Ngư vốn không tôn sùng bạo lực. Một trăm năm trước, khi Úc Đàn dạy võ thuật cho cậu đã từng nói rằng: học võ là để bảo vệ bản thân, trong tình huống bình thường thì nên lấy lý phục người.
Thế nhưng ngay lúc này, Hồ Tiểu Ngư lại cực kỳ muốn dùng bạo lực để trấn áp.
Dương Khải chỉ buông một câu đầy ác ý, tính ra cũng chưa đến mức phải ăn một trận đòn nhừ tử. Nhưng nếu là để đòi nợ cho nguyên chủ, vậy thì tẩn cậu ta một trận ra trò cũng hoàn toàn xứng đáng.
Nguyên chủ và Dương Khải từng là bạn học thời cấp hai.
Vào năm lớp chín, Dương Khải chuyển đến trường của nguyên chủ. Cậy gia đình có tiền có thế, cậu ta nhanh chóng trở thành đại ca xưng vương xưng bá trong ngôi trường vốn chẳng mấy danh giá này. Từ quấy rối cho đến bắt nạt bạn học, không có trò xấu xa nào là cậu ta không nhúng tay vào.
Vì sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp, nguyên chủ vô tình trở thành mục tiêu hàng đầu để Dương Khải bắt nạt và giở trò cợt nhả.
Những lúc tâm trạng vui vẻ, Dương Khải sẽ tùy hứng đụng chạm, sàm sỡ cậu vài cái, còn khi tâm tình tồi tệ, cậu ta lại động tay động chân không chút nương tình.
Thái độ của cậu ta kéo theo sự khinh miệt từ bạn bè xung quanh, khiến họ cũng hùa theo cô lập và ức h**p nguyên chủ như một lẽ đương nhiên.
Sự xuất hiện của Dương Khải đã khiến thành tích học tập của nguyên chủ trượt dài không phanh. Cậu thi trượt cấp ba, đánh mất suất học bổng miễn học phí vào trường chuyên.
Về sau, bà ngoại Thôi – người nhận nuôi cậu – lại lâm bệnh nặng, nguyên chủ đành phải dứt khoát bỏ học để bươn chải với đời.
Sau khi trở lại nhà họ Hồ, không còn áp lực về kinh tế, nguyên chủ vốn dĩ có thể tiếp tục con đường học vấn, nhưng vì những ám ảnh trong quá khứ, cậu đã không còn can đảm để xuất hiện ở những nơi tụ tập bạn bè đồng trang lứa.
Để rồi sau này, cho đến tận lúc chết, nguyên chủ vẫn luôn là kẻ thất học, là hạng vô dụng trong miệng người đời.
Dương Khải trong lúc giãy giụa đã gào thét lên vài tiếng đầy thảm thiết, rất nhanh sau đó đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Hồ Tiểu Ngư buông hắn ra, giọng điệu vẫn bình tĩnh y hệt như lúc trước: “Hy vọng cậu tránh xa tôi ra một chút, lần sau còn dám bắt nạt tôi, tôi vẫn sẽ đánh trả đấy.”
Dương Khải: “...... Mày...... Mày nói điêu!”
Rốt cuộc là ai đang bắt nạt ai cơ chứ?
Hồ Tiểu Ngư nhíu mày: “Nói bậy là không tốt đâu.”
Một tia sáng xanh thẳm lướt qua theo ý muốn của chủ nhân, lặng lẽ lặn sâu vào vùng cổ họng của Dương Khải.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, như để ứng nghiệm cho lời nói của cậu, Dương Khải không thể khống chế nổi mà nấc lên một tiếng thật mạnh. Cơn co thắt từ cơ hoành kéo theo lồng ngực đau thắt lại, khiến cậu ta chẳng còn tâm trí đâu mà mở miệng nói chuyện nữa.
Cửa nhà vệ sinh bị đập vào rầm rầm.
Hồ Tiểu Ngư thong thả rửa tay thêm một lần nữa rồi mới mở khóa cửa. Đối diện với vẻ mặt lo lắng sốt sắng của Tân Thi Bạch, cậu nhẹ nhàng nói: “Tôi không sao đâu, anh đừng lo lắng quá.”
Nếu chỉ nhìn vào dáng vẻ ngoan ngoãn này, cậu hoàn toàn là một thiếu niên điềm tĩnh và xinh đẹp.
Tất nhiên là với điều kiện phải lờ đi gã Dương Khải đang nhếch nhác khốn khổ ở phía sau.
Nghe thấy động tĩnh, không chỉ có Tân Thi Bạch chạy tới mà còn có Chung Nhất cùng vài nhân viên công tác, bao gồm cả hai diễn viên trẻ khác cũng tham gia buổi chụp quảng cáo hôm nay.
Hai cậu diễn viên trẻ nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Dương Khải thì lén liếc nhau, cả hai đều đọc được sự ngạc nhiên xen lẫn niềm vui sướng khi người gặp họa trong mắt đối phương.
Dương Khải ngoài mặt thì tỏ vẻ bình dị gần gũi, nhưng thực chất lại là kẻ tiểu nhân hẹp hòi, chẳng ít lần kiếm chuyện gây khó dễ cho bọn họ. Đúng là xui xẻo đáng đời!
Chung Nhất sa sầm mặt mày hỏi: “Chuyện này là sao?”
Dương Khải nhìn thấy đạo diễn chẳng khác nào vớ được cứu tinh, cậu ta vội nhào tới trước mặt Chung Nhất khóc lóc kể lể một hồi.
Vì cảm xúc quá khích nên lời nói của cậu ta có chút lộn xộn, nhưng ý chính thì mọi người đều nghe rõ: Cậu ta chỉ đi vệ sinh thôi mà cũng bị Hồ Tiểu Ngư kiếm chuyện, thậm chí còn làm hỏng hết lớp trang điểm của cậu ta.
Chung Nhất không để lộ dấu vết mà tránh khỏi đôi bàn tay ướt đẫm của Dương Khải, lạnh lùng hỏi: “Cậu ấy làm hỏng lớp trang điểm của cậu? Lý do là gì?”
Dương Khải phóng cho Hồ Tiểu Ngư một cái lườm sắc lẹm như dao: “Vì cậu ta ghen tị với tôi!”
Lần này, biểu cảm trên khuôn mặt mọi người đều đồng loạt trở nên... khó tả.
Đúng là câm nín, không còn gì để nói.
Bất cứ ai có mắt đều nhìn ra được Hồ Tiểu Ngư thuộc kiểu người được "ông trời ban cơm ăn", dù Dương Khải có trau chuốt tỉ mỉ đến đâu cũng chẳng bằng một góc lúc người ta để mặt mộc.
Chưa kể lúc này, lớp trang điểm của Dương Khải đã lem nhem hết cả, tóc tai sũng nước, cộng thêm biểu cảm làm bộ làm tịch, ngay cả một nửa vẻ bảnh bao thường ngày cũng chẳng còn. Những lời cậu ta nói về sự "ghen tị" này nọ, nghe qua thực sự chẳng khác nào một trò cười.
Dương Khải nhìn quanh bốn phía, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn: “Các người không tin? Chẳng lẽ ông đây lại tự biến mình thành cái loại chuột lột thế này chắc?”
Chung Nhất quay sang nhìn Hồ Tiểu Ngư: “Cậu giải thích thế nào?”
Hồ Tiểu Ngư thẳng thắn thừa nhận: “Là tôi làm.”
Cái lưng của Dương Khải ngay lập tức ưỡn thẳng lên: “Nghe thấy chưa! Chính miệng cậu ta thừa nhận rồi đấy, loại người như này mà cũng đòi quay quảng cáo sao...”
Hồ Tiểu Ngư thản nhiên nhìn cậu ta: “Ngắt lời người khác là thiếu lịch sự.”
Dương Khải: “......”
Mọi người chứng kiến cảnh đó đều thấy Dương Khải lùi lại, giữ khoảng cách xa hơn một chút với Hồ Tiểu Ngư. Miệng cậu ta mấp máy, nhưng dường như vì sợ hãi điều gì đó mà cuối cùng thật sự không thốt ra thêm được lời nào.
Chung Nhất như suy tư điều gì, nhìn về phía Hồ Tiểu Ngư với vẻ mặt đã hòa hoãn đôi chút: “Cậu nói tiếp đi.”
Hồ Tiểu Ngư kể lại: “Tôi vào nhà vệ sinh, cậu ta liền bám theo, còn bảo là lớp trang điểm của tôi đậm quá nên muốn giúp tôi rửa sạch. Tôi cảm thấy cậu ta đang bắt nạt mình, cho nên... chuyện này được tính là tự vệ, đúng không ạ?”
Tân Thi Bạch là người đầu tiên lên tiếng khẳng định lời Hồ Tiểu Ngư: “Đúng là tự vệ, không sai chút nào.”
Chung Nhất: “......”
Vì đã quá rõ bản tính của Dương Khải, đạo diễn Chung cảm thấy hơi buồn cười trước câu nói đầy nghiêm túc của Hồ Tiểu Ngư: “Tôi cảm thấy cậu ta đang bắt nạt mình.”
Dù vậy, hắn vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, suy cho cùng tiến độ quay quảng cáo không thể chậm trễ thêm, liền quay sang hỏi Dương Khải: “Cậu còn gì để bào chữa nữa không?”
Những gì Hồ Tiểu Ngư nói hoàn toàn là sự thật, nhưng hạng người như Dương Khải làm sao cam tâm chịu nỗi nghẹn khuất này.
Lúc này, lẽ đương nhiên là phải chối phắt đi, rồi quay lại vu oan giá họa một vố mới đúng, dù sao thì cũng đâu có bằng chứng gì.
Thế nhưng chẳng biết dây thần kinh nào bị chập, hắn lại không tự chủ được mà thốt ra những lời thật lòng trong bụng: “Đúng thì đã sao? Ai bảo cậu ta đẹp hơn tôi, khung hình thì chỉ có bấy nhiêu...”
Câu tiếp theo chưa kịp ra khỏi miệng, Dương Khải đã kinh hãi tự bịt chặt lấy mồm mình.
Mọi người: “......”
Nghĩ trong đầu thì được, chứ oang oang nói ra như thế, chẳng lẽ não bộ có vấn đề sao?
Hồ Tiểu Ngư vịn lấy cánh tay Tân Thi Bạch, sắc mặt có chút trắng bệch.
Những ngày tháng không có linh lực đúng là quá đỗi khổ sở. Cậu chỉ mới dùng một chút linh lực để khiến Dương Khải thốt ra lời thật lòng mà thôi, thế nhưng cũng đã thấy có chút quá sức.
Mọi chuyện cứ như vậy mà sáng tỏ.
Dương Khải không những bị đánh một trận vô ích, mà xui xẻo là đạo diễn Chung Nhất lại vô cùng cứng rắn. Hắn tuyên bố tuyệt đối không cho phép loại người tâm địa bất chính xuất hiện trong đoạn quảng cáo của mình, rồi trực tiếp đuổi thẳng cổ Dương Khải.
Thực tế mà nói, trong giới này chuyện vì tranh giành tài nguyên mà vung tay múa chân với nhau cũng chẳng phải hiếm, nhưng ít ra người ta còn biết giấu cho kỹ, che cho kín.
Chẳng bù cho Dương Khải, vừa ác lại vừa ngu, thật sự khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Dương Khải căm giận nhìn Chung Nhất: “Anh đuổi tôi đi? Anh có biết tôi là... là ai không?”
Bản thân Chung Nhất cũng là người có chỗ dựa vững chắc, xưa nay ghét nhất là bị kẻ khác đe dọa. Gương mặt tuấn tú của hắn lúc này như phủ một lớp sương lạnh: “Cút!”
Quảng cáo vẫn phải tiếp tục quay, ba người thì có cách quay của ba người.
Chung Nhất liếc nhìn Hồ Tiểu Ngư một cái: “Đi dặm lại lớp trang điểm đi, mười lăm phút nữa bắt đầu quay.”
Tân Thi Bạch biết rõ Hồ Tiểu Ngư căn bản không cần phải dặm lại trang điểm, Chung Nhất nói vậy thực chất là muốn dành thời gian cho cậu ổn định lại cảm xúc, bèn mỉm cười đáp: “Cảm ơn đạo diễn.”
Dương Khải cùng trợ lý hậm hực rời đi, nhưng cậu ta cũng chẳng đi đâu xa.
Vừa ra khỏi studio, cậu ta đã lập tức giáng cho trợ lý một cái tát cháy má: “Đồ ngu! Vừa rồi sao không mở miệng giúp tao hả?”
Người trợ lý cúi gầm mặt không đáp nửa lời, nhưng sâu trong đáy mắt là sự phẫn hận tột cùng.
Trong lòng cậu chỉ thầm rủa: Chính mình ngu xuẩn còn đổ lỗi cho người khác, cái loại như mày bị mất mặt như vậy là đáng đời lắm!
Dương Khải trút giận xong nhưng trong lòng vẫn chẳng thấy nhẹ nhõm hơn chút nào.
Cậu ta chưa từng phải chịu nỗi nghẹn khuất nào như thế, cũng chưa bao giờ mất mặt đến vậy, tức đến mức muốn nổ phổi.
Ai mà ngờ được cái tên Thôi Tiểu Ngư vốn dĩ luôn khúm núm, sợ sệt trước đây, giờ lại dám cả gan động thủ với cậu ta, đúng là chán sống rồi!
Nếu không lập tức đòi lại công bằng, thì ngày mai toàn bộ người của Tinh Quang sẽ cười nhạo cậu ta là một kẻ hèn nhát cho mà xem!
Dương Khải bấm gọi một dãy số, giọng điệu lúc này so với lúc giáo huấn trợ lý thì thấp xuống hẳn vài tông, lộ rõ vẻ thảo mai: “Chú Úc ơi, cầu xin chú cứu cháu với, bọn họ... bọn họ bắt nạt cháu quá đáng...”
Cậu ta cúp điện thoại, trong lòng vẫn còn chút bất an. Cha cậu ta từng dặn không được tùy tiện nhờ vả người nhà họ Úc, bởi lẽ nợ ân tình dùng một lần là vơi đi một chút.
Thế nhưng nếu không trị cho tên Thôi... không, là Hồ Tiểu Ngư kia một trận ra trò, cậu ta tuyệt đối không nuốt trôi cục tức này!
Về phía Hồ Tiểu Ngư, việc bắt đầu quay quảng cáo diễn ra không mấy suôn sẻ.
Cậu chưa từng qua trường lớp đào tạo chuyên nghiệp, cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào, nên căn bản là không tìm đúng vị trí ống kính.
Tuy nhiên, đã là hồ yêu thì khả năng xuất chúng nhất chính là năng lực học hỏi.
Hồ Tiểu Ngư bèn hỏi xem có thể để hai người kia quay trước hay không, cậu muốn đứng một bên để học hỏi thêm kinh nghiệm.
Những việc này đều do Tân Thi Bạch đứng ra thương lượng, và rất nhanh chóng đã nhận được sự đồng ý.
Về phần hai diễn viên quảng cáo còn lại, họ vốn đã có thiện cảm với Hồ Tiểu Ngư sau khi cậu "tống khứ" được tên Dương Khải đáng ghét kia. Hơn nữa, việc được quay trước để ra về sớm, tiết kiệm thời gian thì ai chẳng thích.
Đạo diễn Chung Nhất vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tâm lý phải "cầm tay chỉ việc" cho Hồ Tiểu Ngư, và cũng dự tính hôm nay sẽ phải tăng ca kết thúc công việc muộn hơn dự kiến.
Tân Thi Bạch vốn là người khéo léo trong đối nhân xử thế, anh đã bắt đầu tính toán xem nếu phải tăng ca thì nên đặt loại cơm hộp nào để lấy lòng nhân viên công tác, hy vọng bọn họ sẽ bao dung và bớt khắt khe hơn nếu Tiểu Ngư nhà mình có lỡ xảy ra sai sót.
Thế nhưng đến khi tới lượt Hồ Tiểu Ngư lên hình, Chung Nhất lại càng kiên định với ý định phải quay lại toàn bộ quảng cáo.
Có điều, người cần phải quay lại không phải là Hồ Tiểu Ngư, mà là cảnh quay của hai diễn viên trước đó. Hồ Tiểu Ngư thể hiện quá đỗi xuất sắc, khiến yêu cầu đối với khung hình của hai người kia cũng phải nâng cao theo, nếu không toàn bộ video quảng cáo sẽ bị mất cân bằng.
Việc được thực hiện một đoạn quảng cáo đã tốt còn muốn tốt hơn hiển nhiên khiến Chung Nhất vô cùng phấn chấn.
Khi buổi quay gần đi đến hồi kết, Tân Thi Bạch liền nhắn tin báo cho ông chủ nhà mình rằng có thể đến đón Tiểu Ngư tan làm được rồi.
Đúng hai mươi phút sau, người mà Dương Khải chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
Đó là một người đàn ông trung niên với vóc dáng gầy gò nhưng cao lớn. Trên khuôn mặt ấy vẫn thấp thoáng những nét tuấn tú thời trẻ, nhưng cả người lại toát ra vẻ suy sụp, u uất. Giữa hàng lông mày hằn sâu một nếp nhăn, như thể ông ta đã sống trong nỗi muộn phiền suốt nhiều năm trời.
Dương Khải vội vàng chạy tới đón, đôi mắt đỏ hoe sưng húp: “Chú Úc, cuối cùng chú cũng tới rồi. Không có chú... cháu thực sự không còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa.”
Người đàn ông trung niên này tên là Úc Văn Cùng, đứng hàng thứ hai trong dòng chính đời trước của nhà họ Úc.
Nói một cách cụ thể hơn, người nắm quyền nhà họ Úc hiện tại – Úc Đàn – chính là con trai duy nhất của ông.
Úc Văn Cùng vốn rất quý mến hậu bối, cho dù Dương Khải chỉ là cháu của một người em họ xa bên phía mẹ hắn, mối quan hệ xa xôi đến mức chỉ cách người dưng đúng một bước chân, nhưng khi được cầu cứu đến tận nơi, ông vẫn thực sự nể tình mà xuất hiện.
Khi nhìn thấy Dương Khải, đôi mày ông giãn ra đôi chút: “Đi thôi, ta đi theo cháu vào xem sao.”
Dương Khải bám sát theo sau Úc Văn Cùng, nhân lúc đối phương không nhìn thấy, cậu ta lộ ra nụ cười đắc ý.
Toàn bộ Thân Thành này ai dám không nể mặt mũi nhà họ Úc?
Sự hiện diện của Úc Văn Cùng, đặc biệt là phía sau còn có một Dương Khải với bộ dạng kiêu căng ngạo mạn rõ rệt, khiến bất cứ ai cũng biết rõ đối phương tìm đến là để gây chuyện.
Gia thế của Chung Nhất ở Kinh Thị cũng thuộc hàng có máu mặt, hắn vốn có chút ấn tượng về Úc Văn Cùng, nhưng lại khá bất ngờ khi thấy Dương Khải ngày thường hay lấy nhà họ Úc ra hù dọa người khác, không ngờ lần này lại thật sự mời tới được một vị "Phật lớn" thế này.
Tân Thi Bạch nhận ra Úc Văn Cùng, vội vàng báo tin ngay cho ông chủ nhà mình.
Ở bên kia, Úc Đàn vừa nhận được tin nhắn, đôi ngón tay siết chặt khiến cạnh hộp bánh ngọt đặt trên đầu gối hơi biến dạng. Hắn trầm giọng phân phó A Cửu: “Nhanh hơn chút nữa.”
Về phía Hồ Tiểu Ngư, cậu đang đứng nép phía sau cạnh Chung Nhất.
Chính xác mà nói, Úc Văn Cùng muốn gặp cậu, còn Chung Nhất sau khi giới thiệu Hồ Tiểu Ngư xong đã đứng chắn phía trước với tư thế bảo vệ.
Úc Văn Cùng thoáng kinh ngạc trước dung mạo của Hồ Tiểu Ngư trong chốc lát, nhưng rồi cũng nhanh chóng mất đi hứng thú.
Khi địa vị đã cao đến một ngưỡng nhất định, ông ta luôn mang theo vẻ ngạo mạn và coi thường mọi thứ xung quanh. Ông ta chỉ nói thẳng với Chung Nhất: “Thay người đi, quảng cáo này vẫn để Dương Khải quay.”
Chung Nhất vẫn cố gắng nói lý: “Bác Úc, chuyện này không phải lỗi của Hồ Tiểu Ngư.”
Hồ Tiểu Ngư thầm nghĩ: Họ "Úc", không biết có phải cùng họ với Úc Đàn không. Nhưng dù sao đi nữa, người này trông có vẻ sống không được vui vẻ cho lắm, mang lại cho cậu cảm giác rất khó chịu.
Úc Văn Cùng không hề nhượng bộ: “Thế thì đã sao?”
Ông ta nhìn về phía Hồ Tiểu Ngư như đang nhìn một con kiến hôi: “Cậu tự mình đi, hay để ta phái người 'mời' cậu rời khỏi đây?”
Tân Thi Bạch sợ Hồ Tiểu Ngư sẽ xảy ra xung đột với Úc Văn Cùng, bèn nhỏ giọng nhắc nhở: “Đây là lão Úc tổng, cha của Úc tổng.”
Hồ Tiểu Ngư kinh ngạc: “Cha ruột của Úc Đàn sao?”
Tân Thi Bạch: “Đúng vậy.”
Nghe thấy nội dung cuộc đối thoại của hai người, sắc mặt vốn đã u ám của Úc Văn Cùng càng thêm âm trầm: “Cậu quen biết Úc Đàn?”
Hồ Tiểu Ngư không trả lời, đầu óc cậu đang có chút hỗn loạn.
Người đàn ông họ Úc trước mắt này, xem tướng mạo rõ ràng là mệnh trung vô tử, số mệnh không có con cái.
Vậy thì, làm sao Úc Đàn có thể là con của ông ta được...
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận