Sau khi kết thúc cuộc gọi với Liễu Loan Châu, Hồ Tiểu Ngư liền c** q**n áo chuẩn bị đi ngủ.

​Cậu chẳng có thói quen thay đồ ngủ làm gì cho rắc rối, nếu không phải vì vẫn còn bận tâm mình đang trong hình người, thì ngay cả cái q**n l*t cậu cũng chẳng buồn mặc.

​Mà phải nói thật, căn phòng hiện tại rộng kinh khủng, giường cũng êm vô cùng.

​Hồ Tiểu Ngư lăn qua lăn lại trên chiếc giường mềm mại, lại nghĩ đến việc Úc Đàn đang ngủ ngay sát vách mình, trong lòng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

​Nghe thấy tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cậu liền lăn từ cuối giường lên đầu giường, vớt lấy điện thoại.

​Không ngờ tới, người gọi đến lại là Úc Đàn.

​Bên kia, Úc Đàn cầm điện thoại nhưng tầm mắt lại dán chặt vào màn hình máy tính, đôi môi mím lại thành một đường thẳng căng thẳng.

​Thích Liễu Loan Châu đến thế sao? Chỉ mới nghe một cuộc điện thoại của đối phương thôi mà đã phấn khích đến mức lăn lộn trên giường rồi? 

​Hắn cất giọng bình tĩnh, không chút gợn sóng: “Sang đây.”

​Hồ Tiểu Ngư l**m l**m môi: “Ngủ rồi, không nghe thấy gì hết.”

​Cậu mới không thèm sang đâu. Úc Đàn dạo này rất thích cắn người, sáng đi làm trong xe đã cắn cậu một cái, trưa lúc nghỉ ở văn phòng cũng thế, rồi lúc đi dạo hoa viên sau bữa tối lại...

​Bây giờ chắc chắn lại định làm gì đó nữa cho xem, mà đây còn là buổi tối, Hồ Tiểu Ngư cảm thấy mình đang gặp nguy hiểm.

​Cậu vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong đâu.

Ngay sau đó, cuộc gọi bị ngắt cái rụp.

​Một phút sau, Hồ Tiểu Ngư nghe thấy tiếng đập cửa.

​Cậu dùng tốc độ nhanh nhất để tròng chiếc áo ngủ vào người, sau đó mới ra mở cửa.

​Không ngoài dự đoán, người đứng đó quả nhiên là Úc Đàn.

​Nhìn Hồ Tiểu Ngư đang mặc quần áo chỉnh tề, đầu ngón tay Úc Đàn khẽ khều cái cổ áo dựng đứng vẹo vọ của cậu: “Ngủ rồi?”

​Hồ Tiểu Ngư giả vờ ngáp một cái rõ dài: “Vâng.”

​“Thế cái người vừa nghe điện thoại của tôi là ai?”

​“Là tôi lúc đang mộng du ạ.” Hồ Tiểu Ngư chớp chớp mắt đầy vô tội.

Úc Đàn bị cậu làm cho tức cười, hắn đơn giản vươn một tay bế bổng người lên: “Giờ thì nên tỉnh rồi đấy, làm chút chuyện gì đó thú vị hơn không?”

​Gương mặt hắn vốn tuấn tú, lúc này đôi con ngươi tối sẫm cùng hàng chân mày hơi nhướng lại càng toát ra một cảm giác nguy hiểm và quyến rũ không thốt nên lời.

​Hồ Tiểu Ngư theo quán tính ôm lấy cổ hắn, không nhịn được mà đưa tay sờ sờ mặt Úc Đàn: “Tôi có một điều kiện.”

​Úc Đàn thực sự đã nảy sinh ý định muốn "ăn sạch" Hồ Tiểu Ngư, muốn khiến đối phương từ trong ra ngoài đều thuộc về mình. Thậm chí, hắn còn nảy ra một suy nghĩ đầy ác ý: Cho dù Liễu Loan Châu có ý đồ gì đi chăng nữa, thì thứ mà gã nhận được trong tương lai cũng chỉ là món đồ đã qua tay hắn mà thôi.

Xét thấy phòng của Hồ Tiểu Ngư có lắp camera, cho dù quyền truy cập nằm trong tay mình thì hắn cũng chẳng hề thích cảm giác bị "nhìn chằm chằm" như vậy, thế nên Úc Đàn bế người đi thẳng về phòng mình.

​Còn về điều kiện mà Hồ Tiểu Ngư nhắc tới, Úc Đàn liếc cậu một cái: “Nói.”

​Điều kiện này là thứ Hồ Tiểu Ngư đã cân nhắc rất lâu: cậu muốn Úc Đàn chỉnh nhiệt độ trong phòng hắn lên mức bình thường, chỉ lấy cớ là mình sợ lạnh.

​Thực tế, nhiệt độ thấp ở mức độ nhất định đã và đang hủy hoại cơ thể của Úc Đàn. Hồ Tiểu Ngư có thể giúp hắn ôn dưỡng nhất thời nhưng không thể chăm sóc cả đời, chuyện này phải được giải quyết từ tận gốc rễ.

​Đáy mắt Úc Đàn lạnh băng, hắn vốn không thích bị người khác quản thúc hay xen vào chuyện của mình, chỉ liền tay đè thiếu niên trong lòng xuống giường, thì thầm bên tai cậu: “Sẽ không lạnh đâu, lát nữa thôi là sẽ nóng lắm đấy.”

​Thế nhưng ngay sau đó, hắn đã bị một chân đá văng xuống giường.

​Đến cả Hồ Tiểu Ngư, người lúc này áo trên còn đang vắt vẻo bên hông, cũng ngây ra tại chỗ.

​Cậu chỉ vì thấy điều kiện chưa bàn bạc xong xuôi nên mới vùng vẫy một chút, ai mà ngờ Úc Đàn lại...

Úc Đàn dĩ nhiên không đến mức vô dụng như thế, nhưng vấn đề là hắn không hề có sự phòng bị đối với Hồ Tiểu Ngư như cách hắn đối đãi với những người khác, cho dù bản thân hắn cũng chưa nhận thức được điều này.

​Hơn nữa, vị trí mà Hồ Tiểu Ngư đá tới... nếu thấp xuống chừng hai ba phân nữa không chừng là hắn sẽ đoạn tử tuyệt tôn luôn, nên dĩ nhiên là hắn phải né tránh theo bản năng.

​Giờ thì hai người kẻ ở trên giường, người dưới mặt đất.

​Hồ Tiểu Ngư vừa chột dạ lại vừa thấy buồn cười, bả vai cứ run lên bần bật.

​Cậu đã nhìn quen dáng vẻ lạnh lùng của Úc Đàn, nên hiện tại thấy một Úc Đàn đang ngồi dưới đất với vẻ mặt không thể tin nổi xen lẫn giận dữ ngút trời, trông... có chút ngốc.

​“Cút ra ngoài!” Úc Đàn mặt mày sa sầm.

​“Ờ.” Hồ Tiểu Ngư tự biết mình đuối lý, liền nhảy xuống giường tháo chạy. Lúc ra đến cửa, cậu còn ló cái đầu qua khe cửa nói vọng vào: “Úc Đàn, tôi không đùa đâu, phòng anh phải ấm lên thì tôi mới để anh ngủ với tôi.”

Sau khi cánh cửa phòng đóng lại một lần nữa, Úc Đàn nặng nề thở hắt ra một hơi.

​Ngày hôm sau, Hồ Tiểu Ngư cố ý đứng đợi sẵn ở cửa phòng Úc Đàn.

​Vừa thấy Úc Đàn bước ra, cậu liền ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn hắn: “Hôn chào buổi sáng không, anh muốn không?”

​Úc Đàn lạnh lùng đẩy đầu cậu ra, chẳng thèm nói lời nào mà đi thẳng xuống lầu.

​Hồ Tiểu Ngư vẫn lèo đẽo bám theo sau. Sau khi trải qua việc "suýt chút nữa thì bị làm sao đó" vào đêm qua, cậu ngược lại trở nên mặt dày hơn hẳn, nỗ lực tìm cách "quảng cáo" bản thân: “Ngủ một giấc đi mà, chỉ cần anh đồng ý...”

​Úc Đàn nhắm mắt lại, tuyên bố một câu bình thản nhưng đầy uy lực: “Còn nói nhảm nữa là trừ lương.”

​Hồ Tiểu Ngư: “……”

​Đến cuối tuần, đồng hồ sinh học đúng giờ đã đánh thức Úc Đàn mở mắt.

Hắn không rời giường ngay lập tức như mọi khi. Cảm giác lạnh lẽo, ướt dính trên quần ngủ lúc này đang tố cáo một sự thật: tuy không đến mức quá hổ thẹn, nhưng lại khiến hắn vô cùng bất đắc dĩ.

​Gần đây Úc Đàn ngủ rất ngon, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được việc hắn ở trong mơ đem "tên ngốc nhỏ" nào đó ra lăn qua lộn lại mà thưởng thức.

​Nguyên nhân lớn nhất dẫn đến chuyện này chính là vì Hồ Tiểu Ngư hiện tại cứ suốt ngày lải nhải bên tai hắn, hỏi hắn có muốn "ngủ" cậu hay không.

​Cảm giác trong mơ thì tuyệt thật đấy, nhưng ngoài đời, Úc Đàn vẫn chưa muốn thỏa hiệp với Hồ Tiểu Ngư chút nào.

Chẳng một ai có thể uy h**p được hắn, cho dù Hồ Tiểu Ngư dường như mang ý tốt đi chăng nữa. Vả lại, kẻ muốn leo lên giường của hắn từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu.

​Trong lúc dùng bữa sáng, Úc Đàn thản nhiên phân phó A Cửu: "Tìm hai nam nào sạch sẽ một chút đưa tới đây."

​A Cửu theo phản xạ liếc nhìn Hồ Tiểu Ngư.

Quản gia Hồng cũng không đồng tình mà nhìn về phía Úc Đàn, thầm nghĩ trông hai người đâu có giống như đang cãi nhau, chẳng lẽ thiếu gia lại đang muốn bắt nạt người ta?

​Hồ Tiểu Ngư khi ấy đang mải mê vớt tôm trong bát cháo, nghe vậy liền ngước lên nhìn Úc Đàn: “Tôi cũng là nam mà, có cần tôi giúp gì không?”

​Khóe môi Úc Đàn hơi nhếch lên: “Cậu không giúp được đâu, họ đến là để hầu hạ tôi.”

​Hồ Tiểu Ngư nghiền ngẫm một lát về hai chữ "hầu hạ", rồi chợt bừng tỉnh: “Là đến để ngủ cùng anh sao?”

​Úc Đàn không phủ nhận cách nói đó, ngược lại còn hỏi vặn: “Sao nào, cậu cũng thấy hứng thú à?”

Hắn nhìn qua thì có vẻ chẳng mấy bận tâm, nhưng kỳ thực không hề bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nhất nào trên gương mặt Hồ Tiểu Ngư.

​Thế nhưng ngay sau đó, một ngọn lửa vô danh trong lòng hắn lại càng thiêu càng vượng.

​A Cửu và quản gia Hồng im lặng đứng ngoài quan sát.

​Diễn biến của chuyện này thật quá kỳ quái, đặc biệt là Tiểu Ngư. Nhìn kiểu gì cũng thấy cậu như đang tham gia một buổi thảo luận học thuật, cả quá trình rõ ràng là sự tò mò chiếm phần lớn.

​Hồ Tiểu Ngư cuối cùng lắc lắc đầu: “Không cần đâu, tôi chỉ ngủ với mình anh thôi.”

​Dừng lại một chút, cậu lại nói tiếp: “Có điều, tôi không có kinh nghiệm. Hay là thế này, tôi có thể ở bên cạnh quan sát một chút để học tập trước...”

Loài yêu vốn dĩ không có nhiều suy nghĩ lắt léo hay vòng vo, cho dù sau khi trưởng thành có khôn ngoan hơn đi chăng nữa, chúng cũng chẳng bao giờ đem sự tính toán đó áp dụng lên người nhà.

Đối với Hồ Tiểu Ngư, Úc Đàn chính là người nhà, nên cậu có gì nói nấy, hoàn toàn tự nhiên.

Đến cả chuyện ân ái, cậu lại càng không cảm thấy có gì to tát khi nhắc tới.

Cậu thực lòng muốn làm cho Úc Đàn vui vẻ. Gần đây hai người cứ dây dưa mãi về chuyện có "ngủ" hay không, nên cậu mới nảy sinh tinh thần hiếu học mãnh liệt, mưu cầu làm sao để Úc Đàn được hài lòng và thuận ý nhất.

“... Nằm mơ đi!” Úc Đàn bực dọc ném đũa xuống bàn, đứng dậy bỏ thẳng lên lầu.

“Lại ném đồ đạc rồi.” Hồ Tiểu Ngư lẩm bẩm, cậu xếp lại đôi đũa của Úc Đàn cho ngay ngắn, sau đó kéo bát cháo hắn chưa ăn hết về phía mình, thong thả nhặt nốt mấy con tôm bóc vỏ bên trong.

Gia đình họ Úc dĩ nhiên không thiếu thốn đồ ăn thức uống, Hồ Tiểu Ngư chẳng qua là cảm thấy tôm đã bóc vỏ rồi mà không ăn thì thật quá lãng phí.

​Tuy nhiên, nếu là cơm thừa của người khác, cậu sẽ thấy hơi ghét bỏ và tuyệt đối không đụng vào.

​A Cửu bị sự tò mò hành hạ đến mức đứng ngồi không yên, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi nhỏ: “Tiểu Ngư, cậu với ông chủ đã... đã có gì chưa?”

​Hồ Tiểu Ngư tủi thân vô cùng, khẽ lắc đầu: “Anh ấy không chịu làm.”

​A Cửu: “...... Thế ông chủ muốn ngủ với người khác, cậu không giận à?”

Hồ Tiểu Ngư: “Úc Đàn thích là được mà.”

​A Cửu: “......”

​Thì ra không phải Tiểu Ngư không thích ông chủ, mà là thích đến mức quên mình luôn rồi.

​Nhưng ngay sau đó, A Cửu lại nghe thấy Hồ Tiểu Ngư bổ sung thêm: “Có điều, nếu Úc Đàn đã giao... ngủ với tôi rồi, thì anh ấy cũng chỉ được phép ngủ với mình tôi thôi.”

​Hồ tộc dĩ nhiên cũng có kẻ năm thê bảy thiếp, nhưng những con cáo đã khai mở linh trí phần lớn đều tuân theo chế độ một vợ một chồng cả đời. Nếu Úc Đàn đã có cậu mà còn đi ngủ với người khác, điều đó đồng nghĩa với việc chấm dứt quan hệ giao phối ổn định giữa hai bên.

​Tuy nhiên, những chuyện này Hồ Tiểu Ngư thấy không tiện "phổ cập kiến thức" cho A Cửu.

​Cả ngày hôm đó, Hồ Tiểu Ngư cứ ngồi lỳ ở phòng khách để đợi xem những chàng trai mà A Cửu tìm về cho Úc Đàn trông như thế nào.

​Mục đích chính của cậu là muốn tham khảo xem tại sao người ta lại được Úc Đàn chọn để ngủ cùng, từ đó điều chỉnh lại "phương án bị ngủ" của chính mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 15 | Đọc truyện chữ