Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 8: Trận tuyết đầu xuân
Tư Tháp Tinh, 18:00.
Thích Yến và hai trùng khác được Grass sắp xếp ổn thỏa, đang ngồi quanh bàn vuông đầy đồ ăn trong một căn phòng. Đồ ăn là do thuộc hạ của Grass mang đến, đã được Sogno kiểm tra kỹ càng.
Sogno ăn rất chậm, sau khi ăn xong mới bắt đầu đút cơm cho Thích Yến.
Theo kế hoạch của bọn họ, Thích Yến đảm nhiệm vai trò một trùng á thư được Sogno dâng hiến cho các hạ – một trùng có diện mạo không tệ trong tầng lớp trung đẳng. Dù sao thì, một cặp phụ tử cùng với một trùng trông hoàn toàn không phù hợp với khái niệm “trùng cái” muốn cùng nhân vật trọng yếu kết nối, điều đó quả thực có phần gượng ép.
Tất nhiên cũng còn có những cách khác, nhưng ở thời điểm hiện tại, kế hoạch này của Thích Yến là phương án dễ gây mơ hồ và cũng dễ được Grass chấp nhận nhất.
Sau khi tùy ý đút được kha khá, vừa đủ để no, Sogno liền dừng lại.
……
Grass nhìn chằm chằm vào hình ảnh truyền đến từ các camera, ánh mắt nặng trĩu, trong lòng liên tục dâng lên nghi ngờ.
Một giờ trước, gã nhận được tin từ quân đoàn số 8: có một vị các hạ thuộc cấp cao của tinh tệ đã tiến vào Tư Tháp Tinh. Tia sáng cuối cùng của huy chương Thái Dương được phát hiện ở khu đất đen.
Gã bị yêu cầu phải tìm được vị các hạ kia trước khi khai chiến. Lời cảnh cáo nguyên văn của đối phương vẫn còn vang vọng bên tai:
“Chỉ cần trên người các hạ xuất hiện một vết thương nào thì đừng nói chuyện rời đi, cả ngươi lẫn cái tinh cầu rác rưởi của ngươi đều chuẩn bị huỷ diệt đi!”
Gã buộc phải liên hệ ba con trùng kia – những kẻ không biết có quan hệ gì với vị đại nhân kia – về sự việc này, nhưng chết tiệt, cho dù hắn có nghi ngờ thì cũng chẳng thể làm gì được! Không được phép động vào ai!
Chức vị của gã chỉ là một phó khu trưởng nho nhỏ thừa kế từ phụ thân , bị yêu cầu chưa đến một ngày phải tìm ra vị các hạ cố ý che giấu hành tung kia, tất cả mọi người đều đang đẩy gã vào chỗ chết!
Sớm biết vậy lúc trước đã giết phắt vị kia rồi, giờ thì hay rồi, mọi hậu quả đều trút hết lên đầu gã!
Chỉ trong một ngày, gã đã hai lần bị những tên cao cấp với ánh mắt luôn ngẩng cao đầu kia uy h**p! Mỗi lần đều chẳng khác gì một con rệp mặc cho người ta mắng nhiếc đánh đập!
Càng nghĩ càng tức, gã lại lần nữa hất tung mọi thứ trên bàn xuống đất.
Á thư nghe thấy tiếng động vội vã bước vào, vừa đúng lúc hứng trọn cái ly cuối cùng Grass tiện tay ném đi. Dưới sức ném mạnh mẽ, làn da yếu ớt của á thư lập tức đỏ bừng lên.
“Vào làm gì! Tìm tiếp cho ta! Muốn ta tự mình đi tìm sao?!”
“…… Dạ!”
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cả căn phòng chìm vào bóng tối vô tận, trong sự yên tĩnh chỉ còn lại tiếng hít thở đều đặn của Zakir vang lên, mang theo một sự yên bình kỳ lạ.
Trong bóng đêm, Sogno chuyển sang dùng mắt kép, thấy hình ảnh từ các camera bắt đầu yếu dần, mới vén lớp vải bố che mắt Thích Yến ra.
Thích Yến mất vài giây ngắn ngủi để thích nghi, sau đó nhìn vào thời gian hiển thị từ trí não.
Ngày 11 tháng 1, 1:23.
Hắn nhíu mày. Ngay khi phát hiện thời gian bị trì hoãn quá lâu, hắn đã cảm thấy có điều không ổn. Vì có camera nên hắn không thể liên lạc được với Sogno, chỉ là hắn không ngờ thời gian đã trôi qua lâu đến vậy.
“Quân đoàn nội chiến chẳng phải thường sẽ bắt đầu trực tiếp lúc 0 giờ sao?” – hắn hỏi.
“Đúng vậy. Nếu thật sự đã khai chiến, với kết cấu phòng ngự của tòa nhà chính trong khu trung tâm, chúng ta tuyệt đối không thể bình yên vô sự như thế này.” – Sogno đáp.
“Vậy tức là đã xảy ra chuyện. Grass không thể nào bỏ mặc chúng ta mà tự rời đi, trừ khi hắn đã gặp chuyện, hoặc là quân đoàn thứ 5 và quân đoàn thứ 8 có vấn đề.” – Thích Yến suy đoán.
Sogno thấy sắc mặt hắn trầm trọng, liền nở một nụ cười trấn an, nói: “Đừng lo quá. Ít nhất hiện tại chúng ta vẫn an toàn, hơn nữa xác suất nội chiến bị hoãn lại cũng khá cao.”
Dù nghe vậy, sắc mặt Thích Yến vẫn không giãn ra. Mọi chuyện đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát. Hắn không thể xác định tình hình này sẽ kéo dài bao lâu, càng không biết Grass còn sống hay không.
Lợi thế của hắn hầu như đều đặt lên người Grass – chỉ có thể đặt lên người gã.
Nếu mọi chuyện thật sự diễn ra theo chiều hướng tồi tệ nhất, hắn cần nghĩ ra một phương án khác để có thể sống sót, bất kể dùng thủ đoạn hay phương pháp gì.
Thấy Thích Yến vẫn còn đang trầm tư, Sogno có chút bất đắc dĩ, đi đến trước mặt hắn, ngồi xổm xuống:
“Ngươi tin ta không?”
Suy nghĩ bị ngắt quãng bởi câu hỏi của trùng cái, Thích Yến nhíu mày nhìn y, nghi hoặc không hiểu tại sao lại hỏi câu đó.
Phản ứng của Thích Yến không nằm ngoài dự đoán, Sogno chỉ cười khổ: “Cũng đúng, ngươi…”
Trong đôi mắt nhạt nhòa kia lấp lánh ánh lệ, Thích Yến nhìn thẳng vào trùng cái tóc lam, cắt ngang lời y, ngón tay khẽ cử động: “Ngươi biết cái gì?”
Sogno nhún vai: “Đừng dữ vậy, nói ra thì dài lắm.”
“Nói ngắn gọn.” – Thích Yến lạnh giọng.
“Vậy thì mở hết mọi thứ ra nói cho rõ ràng. Trước mắt xem ra, chúng ta cần hợp tác lâu dài, mà đã hợp tác thì phải thành thật.” – y nói rồi nháy mắt trái với Thích Yến một cái, biểu cảm khác hẳn bình thường. Nhưng ngay khi Thích Yến nhìn rõ, y đã lập tức trở lại vẻ mặt cũ.
Ánh trăng len qua cửa sổ, chiếu vào đôi mắt xanh thẳm ôn hòa của trùng cái. Ánh mắt vốn ôn nhu ấy bắt đầu dần trở nên điềm tĩnh.
“Trước kia ta nói với ngươi, thật ra cũng không phải hoàn toàn lừa dối. Việc cứu ngươi, còn có một nguyên nhân khác là vì cách ăn mặc, trí não, và cả hai thanh vũ khí kỳ quái của ngươi. Ngay từ đầu ta đã đoán ngươi không phải kẻ tầm thường, rất có thể là một đại trùng vật (đại nhân vật) đến từ trung hoặc cao đẳng tinh, cho nên mới nghĩ có thể mượn thân phận ngươi để rời khỏi Tư Tháp Tinh. Điểm này chắc ngươi cũng rõ.”
Thích Yến gật đầu. Hắn quả thật biết mục đích của Sogno khi cứu hắn không đơn giản, từ việc y cố tình tranh cãi ngoài cửa với Zakir, để hắn nghe thấy mà lưu lại, đều là những sơ hở có chủ ý.
Hắn không nghi ngờ tính chân thật trong lời nói lúc đó của Sogno, đồng thời cũng nhìn ra y là kẻ dụng tâm kín đáo.
“Nói thật nhé, ban đầu ta vốn có thể tự rời đi rồi.” – trong mắt Sogno lóe lên chút giảo hoạt, rồi theo bản năng sờ sờ mũi.
Thích Yến chỉ lặng lẽ nhìn y: “Nói trọng điểm.”
Bị nhìn đến gai người, Sogno bất đắc dĩ nhún vai: “Rồi rồi, không lan man nữa.”
“Ta nói ngươi đừng lo lắng… vậy để ta kể một câu chuyện.”
Sogno thở dài một hơi, ôm lấy chiếc gối bên cạnh.
“Thư phụ ta là y sư của khu Gấu Nâu, là một trùng ôn nhu và lương thiện nhất thế gian. Cả đời ông cứu người, luôn dịu dàng mỉm cười với ta và dạy ta rằng phải là một trùng tử lương thiện, phải cố gắng giúp đỡ những trùng khác.”
“Ta không hiểu nổi. Ông từng nói, trên thế giới này có hai điều luôn tràn đầy trong lòng ông, khiến ông càng nghĩ càng cảm thấy nghiêm túc và rung động — đó là bầu trời sao trên đỉnh đầu, và sự kính trọng sinh mệnh trong tim ông.”
Trùng cái tóc lam đổi sang tư thế thoải mái hơn, nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ. Ánh mắt y dịu dàng lạ thường, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn hiện nỗi bi thương.
“Ta đã từng nói với ngươi rồi, năm ta mười chín tuổi, ông đã chết trong một trận chiến. Ông hy sinh là để bảo vệ ta, khi đó ta đang mang thai.”
Trong mắt Thích Yến thoáng hiện lên sự kinh ngạc. Trùng tộc cũng giống người Hoa Quốc, mười tám tuổi được xem là trưởng thành. Sogno gần như mới thành niên đã mang thai, điều đó chứng tỏ y không thuộc nhóm sinh dục đông lạnh, bởi vì theo quy định chính thức trong pháp luật sinh dục phổ thông của Trùng tộc, chỉ sau 30 tuổi mới có thể xin sử dụng tinh sinh dục đông lạnh.
Lý do hắn trước kia không phân biệt ra được thân phận của Sogno, là vì sau khi thành niên, diện mạo của Trùng tộc gần như sẽ không thay đổi trong suốt 4–5 năm sau, cho đến trước khi chết.
Nhìn thấy biểu cảm thay đổi trên mặt Thích Yến,Sogno hiếm khi nở nụ cười giảo hoạt y hệt như trước kia, nhưng trong đôi mắt lại toàn là đau thương.
“Nhớ năm đó ta chính là tiểu bá vương của khu Gấu Nâu, phải nói là nổi loạn và phản nghịch khỏi phải bàn. Lúc đó ta còn nghịch ngợm hơn cả Zakir, không thiếu lần gây phiền toái cho thư phụ của ta.”
Ánh mắt Sogno liếc qua trùng nhãi con đang ngủ say, rồi lại trở về dịu dàng như ban đầu. Ngữ điệu của y cũng nhanh hơn, như thể muốn mau chóng kết thúc chủ đề này.
“Năm mười chín tuổi, ta gặp một vị các hạ. Hắn có một đôi mắt vàng rất đẹp, ánh mắt sâu hơn ngươi, cùng với màu tóc sáng rực dưới ánh mặt trời – rực rỡ đến chói mắt. Hắn rất đẹp trai, đối xử với trùng khác thì ôn hòa, lại còn có học thức uyên bác, hắn kể cho ta nghe mọi thứ bên ngoài Tư Tháp Tinh.”
“Sau đó… một trùng chưa từng yêu ai, cái gì cũng không biết như ta… cứ thế mà sa vào tình cảm tự mình bện nên. Rồi ta mang thai.”
Sogno nói càng lúc càng nhanh, cảm xúc cũng càng lúc càng rối loạn, giọng nói như dồn ép, vội vã kể cho xong.
“Kết quả thì sao? Sau đó ta phát hiện hắn đến đây để gặp vị hôn phu của hắn. Ha, một con trùng cái cao cấp trong nội viện– loại được mạ vàng nhờ ch·iến tr·anh.”
“Đúng vậy, ch·iến tr·anh. Trận chiến đầu tiên của Tư Tháp Tinh, chính là vì cái kẻ gọi là cao cấp kia muốn được mạ vàng! Cũng bởi vì vậy mà thư phụ ta mới chết, ông hy sinh để bảo vệ ta! Chính bọn họ mới là lũ rác rưởi thực sự!”
Đến đây, cảm xúc của Sogno bùng nổ, tròng trắng mắt đỏ rực lên, cơ thể bắt đầu xuất hiện dấu hiệu thú hóa.
Thích Yến lập tức siết chặt vai y, ngón tay ấn mạnh xuống.
Cơn đau khiến Sogno sực tỉnh. Cả thân thể y gần như đổ gục xuống, chìm vào im lặng. Một lúc lâu sau, y mới quay sang Thích Yến, ánh mắt như muốn xin lỗi. Y hít sâu, rồi tiếp tục kể:
“Hôm qua khi ngươi trở về, chắc cũng nhìn ra ta và Zakir có gì đó khác thường. Đó là bởi vì… ta bất ngờ gặp lại hắn. Ngay trước cổng tòa nhà chính của khu trung tâm…”
Giọng y châm biếm nhưng rõ ràng đang run lên. Sogno cúi đầu, không muốn để Thích Yến thấy vẻ mặt của mình.
“Ta không ngờ sẽ gặp lại hắn. Hắn nói hắn lén ra ngoài chỉ để gặp ta… Ha, ta từng nghĩ mình đã buông bỏ rồi, nhưng ta thật sự, thật sự rất tức giận. Sau đó ta liền đánh hắn chạy. Ngươi không biết đâu, lúc ấy hắn chật vật đến mức nào.”
Sogno ngẩng đầu lên, nước mắt cuối cùng cũng không kìm lại được, nhưng y vẫn cười – một nụ cười rực rỡ, kiêu hãnh, như một con sư tử nhỏ vừa chiến thắng và đang chờ được khen thưởng.
Thích Yến lựa chọn im lặng đúng lúc.
Sogno vội lau nước mắt, cố gắng thể hiện dáng vẻ điềm tĩnh và dịu dàng như thường ngày, nhưng gương mặt lại không chịu nghe lời, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
“Xin lỗi… ta lẽ ra nên giữ hắn lại, như vậy thì chúng ta đã có thể rời khỏi đây rồi.”
Thích Yến không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, rồi vỗ về lưng trùng cái – từng cái một, chậm rãi mà kiên định.
Zakir cũng đã tỉnh lại từ sớm vì tiếng động, nhưng vẫn luôn yên lặng ngồi ở cuối giường, cúi đầu không nói một lời.
Ánh trăng dần dần nhạt đi.Sogno đã gối đầu lên đùi Thích Yến mà chìm vào giấc ngủ say. Zakir cũng bắt đầu phát ra tiếng thở đều nhẹ.
Trong bóng tối, trùng đực tóc đỏ như thể toàn bộ máu đã bị rút cạn, ánh mắt hắn mờ nhạt và trống rỗng.
Thích Yến chỉnh lại mạch suy nghĩ. Sogno nói chuyện rất rối rắm, cảm tính nặng, và thông tin cũng không đầy đủ. Nhưng hắn vẫn không thể tin rằng một cuộc ch·iến tr·anh lại có thể xảy ra chỉ vì một con trùng.
Mặc dù đây là lần đầu tiên hắn nghe đến cái gọi là “nội viện”, nhưng nếu thật sự có chuyện một trùng cái vì muốn được mạ vàng mà khiến cả một tinh cầu bị kéo vào đại chiến, thì bất kể là thế lực nào, cũng sớm nên bị tiêu diệt cho rồi.
Ít nhất, đó là điều hắn tin tưởng.
Cuộc chiến lần này bị trì hoãn, rất có thể là bởi vì con trùng đực kia — kẻ trộm rời khỏi đội ngũ — chính là nguyên nhân. Điều đó cho thấy thân phận của trùng đực này tuyệt đối không đơn giản, đủ sức khiến một cuộc nội chiến bị dừng lại, thì địa vị của y chí ít cũng phải cao hơn cả hai quân đoàn trưởng của Quân đoàn số 5 và Quân đoàn số 8.
Cho nên, chỉ cần trùng đực kia chưa bị tìm thấy, bọn họ vẫn còn an toàn.
Sogno chưa từng nhắc tên của trùng đực đó, nhưng Thích Yến đã có một phỏng đoán trong đầu, đành phải đợi y tỉnh lại để xác nhận lại.
Tuy vậy, kết cục cuối cùng vẫn là phải trực tiếp tiếp xúc với trùng đực kia. Còn Grass — bên đó hoàn toàn không thể đặt hy vọng.
Trong lòng, hắn âm thầm nói một tiếng “xin lỗi” với Sogno, rồi thu lại mạch suy nghĩ. Lông mi của trùng cái đang gối đầu trên đùi hắn khẽ run, mày đang nhíu lại rồi dần giãn ra, có lẽ đang gặp ác mộng.
Một con trùng cái, lại còn mang theo một đứa bé.
“Cái gì?! Chạy rồi?!”
Grass cảm thấy bản thân dạo gần đây thật sự vô cùng xui xẻo. Kể từ lúc bị đè lên đầu bởi cái kẻ gọi là á thư suýt nữa ch·ết kia, huyết áp của gã chưa lúc nào xuống thấp.
Ba con trùng đó đã chạy mất, mà gã lại không nhận được bất kỳ chỉ thị nào, giờ thì hoàn toàn có thể xác nhận thân phận “bịp bợm” của bọn chúng. Nhớ lại dáng vẻ kiêu ngạo của con trùng tóc vàng kia, gã lại đau hết cả răng.
Gã thử ghép gương mặt của trùng tóc vàng với con trùng mù mắt còn lại, xem có chỗ nào giống nhau không. Dưới góc nhìn nghiêng, quả nhiên có vài nét tương đồng ở phần nửa dưới khuôn mặt, chỉ là khác màu tóc. Vậy nên gã không thể không đem cái não bổ đáng sợ kia chia sẻ thêm cho đám trùng khác.
Grass ghi hận ba trùng kia thật ra cũng không sai, bởi vì khoảng cách giữa bọn họ với gã cũng chẳng xa mấy — ngay phía sau rừng cây của khu chính tòa nhà lớn.
Ba trùng ngồi quây quanh một đống lửa, Thích Yến đang nướng một con Cô Lỗ Thú mới bắt được, còn Sogno thì ôm Zakir run rẩy không ngừng.
Cô Lỗ Thú có ngoại hình giống với loài lợn rừng ở thế giới nhân loại, hương vị cũng không khác biệt nhiều, lại sinh sôi đông đúc.
Thích Yến nhìn vào màn hình trí não:
Khu vực: Tư Tháp Tinh · khu đất đen
Thời gian: 05:09
Nhiệt độ không khí: -16℃
Nhiệt độ đã tụt xuống hơn hai mươi độ âm, mà Sogno và Zakir thì chỉ mặc quần áo vải gai, vừa mỏng vừa rách.
Trong hệ thống của hắn vốn có sẵn quần áo hậu cần, nhưng hiện tại lại không có cách nào lấy ra được. Thế là hắn chỉ đành thêm củi cho đống lửa cháy mạnh hơn nữa.
“Đám trùng tới bắt chúng ta về cơ bản đã bị xử lý gần hết, số còn lại cũng không nhiều. Lực lượng chính của chúng có lẽ đang bận tìm Norton. Giờ Grass bị quân đoàn ép sát, không rảnh chia tinh lực ra truy lùng chúng ta nữa. Ăn xong rồi thì lên đường.”
Sau khi Sogno tỉnh lại, Thích Yến liền xác nhận tên trùng đực kia: Norton · Ladley Bell.
Đúng như hắn dự đoán.
Vì vậy, hắn còn đặc biệt liên hệ với tiểu vương tử.Y biết cách liên lạc với Norton, cũng chính là do vị thúc thúc đó từng liên hệ với vương tử — từ nhỏ hắn đã nghe vương tử nhắc tới.
“Hắn… có trả lời không?”
Âm giọng Sogno sau thời gian dài không nói chuyện có phần khàn khàn. Kể từ khi tỉnh lại, y vẫn luôn trầm mặc, vẻ mặt trĩu nặng ưu tư.
Thích Yến, trừ khi thật sự cần thiết, cũng không chủ động nói chuyện với y.
“Không.”
Trí não của Norton hiển nhiên đang trong trạng thái tắt máy. Trong tình huống này, chỉ có thể cầu may rằng khi nào hắn rảnh rỗi sẽ mở trí não kiểm tra.
Muốn chủ động đi tìm Norton thì lại càng không thực tế. Với khả năng ẩn giấu của người kia, đến cả Quân đoàn số 5 và số 8 huy động toàn lực lùng sục khu đất đen cũng không tìm được vị thân vương này, ba trùng như bọn họ muốn tìm — đúng là chuyện hoang đường giữa ban ngày.
Điều họ cần làm, là ôm cây đợi thỏ.
Mùi thơm nồng nặc tỏa ra, Thích Yến cắt phần chân trước và chân sau, đưa cho Zakir và Sogno.
Thịt vừa nướng xong vẫn còn bỏng tay, nhưng đối với hai trùng đang bị đông lạnh đến tê dại thì lại là cứu tinh sưởi ấm tuyệt vời.
Cắn một miếng đầy mong đợi… nhưng thịt vừa vào miệng, cả hương và vị đều khiến người ta sững lại: rõ ràng là đã nướng kỹ, thế mà vẫn mang theo một mùi tanh, sống, và vô cùng kỳ lạ.
Sogno miễn cưỡng nuốt xuống, ánh mắt rơi lên Thích Yến — người đang ăn như không có chuyện gì xảy ra — ánh nhìn phức tạp khó tả. Y liếc qua trùng tóc đỏ bên cạnh, người đang cầm con dao ánh lạnh như băng, vừa mới dùng để cắt thịt nhưng lại sạch sẽ không dính lấy một giọt dầu.
“Ngoại trừ giới quý tộc, rất ít trùng dùng v·ũ kh·í lạnh làm vũ khí chiến đấu.”
Hơn nữa, quý tộc cũng chỉ dùng loại đó như vật trang trí — vũ khí nạm đầy đá quý, không thực dụng.
Trùng tộc thượng võ, tôn sùng kẻ mạnh, đặc biệt là trùng cái có cánh sắc bén — khả năng chiến đấu vốn dĩ đã vượt xa khái niệm “vũ khí lạnh”. Dù có dùng vũ khí, họ cũng thường chọn th·ương, ph·áo, hoặc các loại vũ khí nóng tầm xa và sát thương lớn.
Thích Yến rất hứng thú nhìn Sogno: “Đáng tiếc ta không phải quý tộc.”
Sogno nhún vai, không tỏ rõ ý kiến. Tối hôm qua cảm xúc y không ổn, hoóc-môn lộn xộn, tinh thần hải cũng hỗn loạn, mấy lời nên nói không nên nói đều tuôn ra hết. Kết quả là không moi được chút tin tức nào, giờ thì chỉ còn lại xấu hổ và hối hận.
Cười nhạt một tiếng, Thích Yến lại cắt một miếng thịt đưa cho Sogno, bị từ chối thì có chút khó hiểu, đành để lại cho mình ăn.
“Ngươi có thể gọi ta là Tạp Nhĩ Lặc Mỗ, ta không phải quý tộc, cũng không phải trùng cái. Đến Tư Tháp Tinh là để tránh bị truy sát.”
Buồn cười khi thấy đồng tử của Sogno lập tức phóng đại, Zakir rụt về phía sau người “thư phụ”, không ngừng thu nhỏ sự tồn tại của bản thân, nhớ lại cảnh khóc không ra nước mắt trước đó liền thấy xấu hổ.
Nhìn phản ứng của hai cha con, Thích Yến mang theo chút ác ý mà cong cong khóe môi.
“Còn nữa, ngươi có thể hỏi ta, ta sẽ tự quyết định có trả lời hay không.”
Sogno trợn trắng mắt, không nói lời nào. Dù sao cũng chẳng moi được gì, tối qua sau khi đã rõ thân phận, y ở trước mặt Thích Yến quả thực chẳng còn gì để giả vờ. Chỉ là như bị đập cho một trận, tâm trạng lại nhẹ nhàng hơn chút.
Gió lạnh thổi qua, nhiệt độ lại hạ thêm vài phần. Một luồng khí lạnh lướt qua da thịt mềm mại, Zakir kéo kéo vạt áo của Sogno:
“Sogno, trời mưa…”
“…Gọi là thư phụ, còn nữa, đó là tuyết rơi.”
Từng mảng tuyết lớn theo gió đổ xuống, nuốt trọn cả vùng đất đen. Cả thế giới dường như chỉ còn hai màu đen trắng.
…
Sáng 9:26.
“Nghe chưa? Có một vị các hạ từ tinh cầu trung đẳng vừa ý một trùng cái có con, đang chuẩn bị dẫn họ rời đi đấy!”
“Chậc chậc chậc, vận khí thật tốt, mang theo cả đứa nhỏ mà vẫn được các hạ nhìn trúng, chắc chắn là dáng dấp không tệ đâu.”
“Dĩ nhiên rồi, nghe nói lớn lên không những xinh đẹp, còn mắt lam tóc lam, hình như trước kia từng là y sư ở khu Gấu Nâu nữa!”
“Phải phải phải, ta cũng nghe nói. Vị các hạ kia mỗi ngày khoảng 10:30 sáng đều dẫn hai cha con đến nhà ăn Ân Nạp ăn cơm đó.”
“Trùng mẫu nhà ngươi(nói tục kiểu Mẹ nhà ngươi), hắn thật đúng là may mắn. Không biết lần tuyên chiến này sẽ kéo dài bao lâu, sân bay còn bị đánh bom nữa.”
“Ta tính sáng nay đến nhà ăn Ân Nạp thử vận may, xem có thể được các hạ để mắt tới hay không.”
“Thôi đi. Với cái mặt mũi của ngươi, đừng dọa các hạ chạy là may rồi. Hơn nữa, ngươi tưởng đó là chỗ nào? Không có tiền thì vào cũng chẳng nổi đâu.”
Mang theo hai cha con từ cửa hàng trang phục bước ra, vừa đi vừa nghe mấy lời bàn tán xung quanh, Thích Yến cảm thấy vô cùng hài lòng, không uổng công hắn tốn từng ấy tinh tệ.
“Cảm… cảm ơn, sau này chúng ta sẽ trả lại cho ngươi.”
Trùng cái đã thay đồ bông, vành tai hơi ửng hồng, tỏ ra có chút lúng túng.
“Không cần. Dù các ngươi có cảm động đến đâu, ta cũng chẳng thể rời khỏi Tư Tháp Tinh được.”
Chút lòng biết ơn vừa nhen lên trong lòng Sogno lập tức tiêu tan gần như không còn. Y ngày càng hối hận vì đã thẳng thắn thành khẩn với Thích Yến — cái tên á thư biến dị này đúng là quá đáng!
Tuyết nhẹ nhàng rơi, thoạt nhìn mềm mại nhưng cũng đã tích dày tới mắt cá chân. Dấu chân in xuống mặt đất chưa bao lâu đã bị lớp tuyết mới phủ lên mất tăm.
“Đây có thể là trận tuyết cuối cùng của Trạch Cách Tinh. Tựa như năm đó, giống như sao trời vậy.”
Một bông tuyết đậu lên lòng bàn tay trùng cái rồi tan biến ngay trong chớp mắt. Y mấp máy môi, phả ra một luồng hơi trắng.
“…Khi trời lạnh, hơi nước trong mây ngưng tụ, không thoát ra được sẽ thành tuyết rơi. Chỉ cần Tư Tháp Tinh không biến thành một nơi vĩnh viễn chỉ còn nhiệt độ cao, thì tuyết sẽ không biến mất.”
Giọng điệu của trùng tóc đỏ vẫn bình thản, thậm chí có thể nói là lạnh băng, không mang theo chút cảm xúc lên xuống.
“…”
Y lười so đo với tên á thư biến dị này.
“Nhưng mà, dẫu sao trời có thể bị những tầng mây dày bao phủ, nó vẫn luôn tồn tại. Dù chỉ là ánh sao yếu ớt không thể xuyên qua tầng mây nặng nề ấy, nó vẫn tồn tại mãi — để bảo vệ trùng mà nó yêu thương nhất.”
Sogno ngẩn người quay đầu, con ngươi màu vàng nhạt nhìn thẳng phía trước, thần sắc vẫn lạnh lùng, xa cách. Thế nhưng từ trong vẻ lãnh đạm đó, y lại cảm nhận được một chút ôn nhu hiếm hoi.
