Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 79: Địa cầu sinh hoạt 1 [phiên ngoại]
“Vù ——”
“Đoàng ——”
Đúng 0 giờ, pháo hoa đồng loạt bùng nổ,đèn đuốc khắp nơi sáng rực.
Cách đó không xa, một đứa trẻ đang ngồi xổm đốt pháo hoa, cha mẹ đứng phía sau mỉm cười nhìn theo.
Các cặp đôi trẻ tuổi đứng dưới ánh lửa pháo bông cười rạng rỡ.
Quán nướng bên đường chật kín nhóm sinh viên tụ tập, tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng than cháy lách tách.
Thích Yến chớp mắt, nắm chặt tay Fellnax, muốn nói điều gì đó nhưng lại phát hiện cổ họng nghẹn ngào, khó cất lời.
Fellnax chăm chú nhìn quang cảnh chưa từng thấy bao giờ, y ý thức được bọn họ đã đến “nhà” của Thích Yến.
Cảm nhận được lực siết nơi tay, Fellnax nâng tay hắn lên, cúi đầu hôn nhẹ.
“Chào mừng trở về nhà, Thích Yến.”
Cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay lan dần vào tim, rồi dâng lên nơi cằm, mang theo chút chua xót.
Hàng mi dài rũ xuống, che đi sương mù nơi đáy mắt, Thích Yến ôm chặt lấy y: “Fellnax, chào mừng đến với thế giới của ta.”
Đợt pháo hoa thứ hai bất ngờ rực sáng trên trời, mọi người không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn sắc màu rực rỡ trong màn đêm.
Không biết ai là người cất tiếng đầu tiên.
“Năm mới vui vẻ!”
Lời chúc vang lên rộn ràng, từng đợt từng đợt át cả tiếng pháo hoa.
“Bọn họ đang nói gì vậy?”
Thích Yến đan chặt tay vào tay Fellnax, kéo y xuyên qua đám đông: “Năm mới vui vẻ.”
“Năm mới?”
Fellnax hơi nghi hoặc.
Trùng tộc cũng có khái niệm năm mới, nhưng chưa từng có ai nói câu “Năm mới vui vẻ” cả.
Khóe miệng Thích Yến vẫn luôn giữ nụ cười nhàn nhạt, ánh đèn dầu hắt xuống khiến đôi mắt hắn sáng lên khác thường:
“Nơi này, con người có thói quen chúc phúc lẫn nhau vào dịp năm mới. Họ kỳ vọng rằng năm mới mọi việc sẽ suôn sẻ, bình an và vui vẻ.”
Bọn họ đúng là may mắn, vừa hay kịp lúc bước sang năm mới.
Fellnax gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó dùng chất giọng cứng cáp, phát âm từng chữ một cách vụng về: “Năm. Mới. Vui. Vẻ.”
Ngữ điệu kỳ lạ vang lên bên tai vừa ngứa vừa buồn cười, khóe miệng Thích Yến càng nhếch cao hơn, đuôi mắt cong cong: “Chúng ta vận khí không tồi, ta đưa em tới một chỗ.”
“Ừm.”
Fellnax theo Thích Yến đi xa dần, ở không xa chỗ bọn họ có hai nữ sinh đang đứng trước tiệm trà sữa cuối cùng cũng dám mở miệng bàn tán.
“Trời ơi, thấy chưa thấy chưa???”
“Nói nhỏ thôi, ta thấy rồi! Đẹp trai điên đảo!”
“A a a, đáng tiếc là nội bộ tiêu hóa mất rồi! Tại sao những người đẹp trai lại không thẳng chứ?”
“Nói xem bọn họ đang nói ngôn ngữ nước nào vậy nhỉ, nhìn khí chất thì hơi giống người Slav.”
“Nghe không hiểu gì cả seumnida, trước tiên loại trừ tiếng Trung.”
“Người bên phải lúc nãy có nói một câu “năm mới vui vẻ’ bằng tiếng Trung, cho nên ta kết luận người bên trái tuyệt đối là người Trung!”
“Mặc kệ đi, đến nước này thì ta chỉ còn biết kính phục! Hai anh đẹp trai đúng là làm người ta muốn chảy máu mũi!”
Tại một nhà thi đấu thể thao XX //. Phiếu.
Sau khi nghe Thích Yến giải thích, Fellnax hơi nghiêng đầu: “Ngươi không có tiền sao?”
Thích Yến nhún vai: “Ta đã bị xóa danh tính, hiện tại với thân phận mới thì đúng là không có một xu dính túi”
Đức Vưu Tư đã chuẩn bị cho bọn họ hai thẻ căn cước mới, trước khi hắn chết liền tìm được 520 đồng tiền mặt trong túi áo.
Fellnax thật sự chưa từng gặp qua tình huống “không có tiền”, cho nên khi đối mặt với tình cảnh đó, phản ứng đầu tiên của y lại là… đi mua vé số.
Nhìn Thích Yến với vẻ suy tư, Fellnax cười như không cười: “Loại chuyện có xác suất một phần triệu như vậy, thường thì chỉ có tội phạm bị truy nã mới chịu thử thôi.”
Thích Yến cười tủm tỉm nhận tờ vé số từ tay nhân viên quầy, nhướng mày cười khẽ: “Thượng giáo, ngươi đoán xem Đức Vưu Tư đã để lại cho chúng ta thứ gì?”
“Hửm?”
Trong mắt Fellnax hiện lên chút hứng thú.
“Thần đã cho ta ba dãy số và ba mốc thời gian.”
Thích Yến dùng ngón tay chỉ vào huyệt thái dương của mình: “Cho nên, thượng giáo, ta đặt cược với xác suất… một trăm phần trăm.”
Nhìn bộ dạng hắn lúc ấy, Fellnax bật cười, bước tới cướp lấy tờ vé số trong tay Thích Yến, tiện tay giơ lên phẩy nhẹ rồi xoay người bỏ đi: “Xem ra chúng ta cũng không cần phải cố gắng lắm.”
Thích Yến mỉm cười nhìn bóng lưng y, chậm rãi bước theo.
“Ít nhất thì hiện tại, số tiền mặt chúng ta có trong tay cũng đủ để không phải ngủ đầu đường.”
Fellnax chẳng mấy để tâm: “Ngươi vừa nói hôm nay là năm mới, vậy thì chúng ta không cần lãng phí thời gian vào chuyện ngủ nghỉ.”
Đôi mắt đỏ của y thẳng tắp nhìn Thích Yến: “Dẫn ta đi xem cuộc sống của ngươi, nơi mà chúng ta sắp sống.”
Nhìn đôi mắt như bảo thạch đỏ ấy, Thích Yến bật cười, hơi cúi đầu hôn lên khóe môi Fellnax: “Được.”
Không biết từ đâu lại có pháo hoa bùng lên, gió lạnh lùa bên tai mang theo âm vang và mùi hương nhàn nhạt của nhựa thông, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, kéo theo một cảm giác ấm áp nơi đáy lòng.
Tất cả những chán ghét, sợ hãi, mê muội, điên cuồng… những áp lực từng không thể diễn tả thành lời, đều tan biến dưới ánh đèn dầu và đôi mắt vàng dịu dàng ấy.
Đôi mắt tuyệt đẹp ấy, trong khoảnh khắc, chỉ phản chiếu lại một đôi mắt khác cũng đẹp không kém.
Hắn sẽ không còn bất an, không còn cô độc, không còn bị cuốn trôi…
Bởi vì hắn biết, bất kể hắn đi đâu, làm gì, luôn luôn sẽ có một bàn tay vững vàng nắm lấy tay hắn, sau đó nói….
Ta nguyện ý.
