Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 71: Thích Yến
Hắn từ lúc có ký ức thì đã luôn ở trong cô nhi viện, nơi này phần lớn đều là những đứa trẻ bị bỏ rơi, hắn phỏng chừng cũng không ngoại lệ.
Trong viện, những đứa trẻ cùng tuổi đều chỉ có nhũ danh, cái gì mà Ngôi Sao, Nguyệt Nguyệt, Hoa Hoa…
Đều là do chính mình đặt, chọn theo thứ mình thích hoặc là điều mình mong ước – đây là cách nói của viện trưởng bà bà.
Còn vì sao chỉ dùng nhũ danh, là để tăng tỉ lệ được nhận nuôi thành công – đây cũng là lời của viện trưởng bà bà.
Những đứa trẻ có được cái tên đầu tiên là nhờ cha mẹ nuôi đặt, giúp trẻ trong viện và vợ chồng nhận nuôi sinh ra sự đồng cảm mạnh mẽ hơn.
Hắn không hiểu, cũng không biết liệu mình có cần dùng hay không.
Ngày qua ngày, xuân đi thu đến, rất nhiều bạn nhỏ đã rời khỏi viện cũ kỹ này, cũng có một số bạn nhỏ khác đến ở.
Hắn trước sau như một không được ai thích, trừ viện trưởng bà bà.
Nhưng thật ra, không phải ngay từ đầu hắn đã không được ai thích.
Ban đầu, hắn cũng có bạn tốt. Hắn cũng chơi đá cầu cũ nát với bọn họ, cũng cùng bọn họ chơi trò buông tay lụa, đi khắp mọi ngóc ngách chơi đùa, tuy rằng hắn không thích trò chơi cuối cùng đó.
Bạn thân nhất của hắn tên là Tiểu Dương, vì thích ánh mặt trời nên tự lấy cái tên này cho mình. Trong viện, ai cũng muốn làm bạn với Tiểu Dương, vì cậu ấy dũng cảm lại vui tính, luôn khiến bọn họ và viện trưởng bà bà cười ha ha.
Tiểu Dương khi cười sẽ lộ ra hai cái răng khểnh méo méo, luôn nói với hắn rằng đó là nơi ở của thần hộ mệnh của cậu ta.
Hắn lúc nào cũng giả vờ làm vẻ mặt khinh thường, sau đó Tiểu Dương lại chạy theo chọc ghẹo hắn.
Đó là một trong số ít những ký ức mà hắn còn nhớ rõ.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lúc hắn được vài tuổi… nhưng hắn không nhớ rõ.
Chỉ nhớ mang máng lúc ấy có một cặp vợ chồng đến cô nhi viện để nhận nuôi trẻ. Ban đầu, họ chọn Tiểu Dương, vốn dĩ mọi thứ đều đã thỏa thuận xong. Tiểu Dương còn đưa cho hắn món đồ chơi quý giá nhất của mình, nói sau này sẽ thường xuyên đến thăm hắn.
Nhưng cuộc sống giống như cái hộp chocolate mà viện trưởng bà bà từng cho bọn hắn xem trong phim – mãi mãi không biết viên tiếp theo là gì.
Dù khi đó hắn cũng chẳng hiểu tại sao lại không biết viên chocolate tiếp theo là gì, nhưng hắn đã từng một quãng thời gian rất dài hối hận vì hôm đó mình đã ra chơi đá cầu dưới gốc cây hoa quế.
Cặp vợ chồng kia đã đổi ý.
Tiểu Dương trốn trong ngăn tủ cả buổi chiều, đến khi ra thì không thèm để ý tới hắn nữa, dù cho hắn vốn dĩ cũng không hề đồng ý để họ nhận nuôi mình.
Cuối cùng, cặp vợ chồng kia không vui mà bỏ đi. Trong viện có thay đổi hay không thì không rõ, chỉ biết là hắn vẫn không thay đổi.
Hắn đã từng cố giải thích, nhưng Tiểu Dương không chịu nghe. Mỗi lần muốn mở miệng xin lỗi, chỉ cần thấy ánh mắt lạnh lùng mà Tiểu Dương trừng hắn, hắn liền không nói được lời nào, chỉ biết xoay người bỏ đi. Về sau, Tiểu Dương còn nói với những đứa trẻ khác rằng hắn muốn cướp ba ba mụ mụ của cậu ấy.
Trong lòng hắn vốn đã có giận, thế là hung hăng đánh Tiểu Dương cùng mấy đứa trẻ kia một trận, kết quả lại bị chúng ấn xuống đất đánh trả. Tiếng ồn quá lớn khiến viện trưởng bà bà phải chạy tới ngăn lại.
Hắn không phục, cảm thấy nếu chỉ có ba người thôi, hắn nhất định có thể đánh lại.
Viện trưởng bà bà khẽ khàng gõ một cái vào trán hắn, hắn theo đó mà rơi nước mắt, nhưng lại không khóc to lên.
Bà bà lập tức có chút hoảng, sợ đã đánh đau hắn, vội vàng lại gần thổi thổi cho hắn, thấy hắn chỉ im lặng không nói lời nào, thì khẽ thở dài một hơi.
Bà bà nói: “Tiểu Dương chỉ là quá mong có ba ba mụ mụ.”
Hắn biết. Hắn cũng mong như vậy. Trẻ con ở đây không ai là không mong.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đến mức hắn đã không còn nhớ rõ cảm giác khi chơi đá cầu là gì nữa, vì trái cầu hỏng ấy là đồ của tất cả bọn trẻ, chúng không cho hắn dùng.
Không ai muốn chơi với hắn, hắn cũng dần dần không còn thích nói chuyện, nhưng ai dám mắng hắn thì hắn sẽ đánh trả.
Về sau, bọn trẻ bắt đầu gọi hắn là “quỷ quái gở”.
Hắn không để tâm, hắn đi tìm bà bà chơi.
Trước đây hắn luôn cảm thấy bà bà là người nghiêm khắc, lại cũ kỹ, cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho.
Nhưng về sau, hắn lại cảm thấy bà bà có lẽ là nãi nãi của mình.
Hắn gối đầu lên ngực bà bà, hỏi: “Bà bà, ngươi có từng vứt bỏ con gái hoặc con trai không?”
Bà bà bị hắn chọc cười, mặt nhăn lại, đưa ngón tay chọt trán hắn mấy cái: “Không có đâu, lão bà này cả đời chỉ có một mình, để trông mấy đứa nhóc tụi ngươi thôi.”
Hắn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được.
Trong viện lại có thêm mấy đứa rời đi, còn hắn thì vẫn chưa từng tự đặt tên cho mình. Người khác gọi hắn là quỷ quái gở, bà bà thì gọi hắn là “lừa ngoan cố”.
“Ta thấy con nhìn mấy đứa kia chơi rất nhiều lần rồi, sao không chịu thử vào chơi cùng?”
Hắn bĩu môi quay đầu đi: “Ai thèm chơi với bọn nó.”
Bà bà bật cười xoa đầu hắn: “Lừa ngoan cố.”
Lại thêm một mùa xuân thu trôi qua, hắn lại cao thêm chút nữa, nhưng trên người thì lúc nào cũng có vết thương lớn nhỏ. Hắn nằm trên đùi bà bà, để bà bà bôi thuốc cho mình một cách tùy ý.
“Bà bà, ngươi có chán ghét ta không?”
Bà bà cười, lắc đầu, vuốt mái tóc của tiểu nam hài:
“Ngươi đúng là một đứa nhỏ vừa ngoan cố vừa bướng bỉnh, tâm cao khí ngạo không biết giống ai, bị thương cũng nhịn, rõ ràng trong lòng rất muốn làm bạn với bọn họ, không phải sao?”
Ai ngờ tiểu nam hài vừa nghe xong thì cả người nhảy dựng lên, mặt nghẹn đến đỏ bừng:
“Ai muốn làm bạn với bọn họ! Bọn họ… bọn họ mắng ta là quỷ quái gở nên ba mẹ ta mới không cần ta, Tiểu Dương cũng…”
Nói đến đoạn sau, tiểu nam hài cúi gằm đầu, mái tóc xù xù rũ xuống, giọng càng lúc càng nhỏ.
Bà bà bất đắc dĩ kéo tay tiểu nam hài lại, ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn:
“Bà bà biết ngươi không phải như vậy, sự thật cũng không phải vậy đâu. Kỳ thật a, ngươi chính là một em bé rất rất ngoan, đúng không?”
Tiểu nam hài quay mặt sang một bên, hai má đỏ hồng:
“Không… không có đâu.”
Nghe hắn nói vậy, bà bà lại càng cười vui hơn, xoa nhẹ mái tóc xù xù của tiểu hài tử:
“Ngoan, bà bà đưa ngươi đi gặp bọn họ, có vấn đề thì phải giải quyết, nhưng không thể dùng bạo lực. Các ngươi đều là những đứa trẻ ngoan của bà bà, vì vậy sau này đừng đánh nhau nữa, được không?”
“Vâng.”
Hắn nghĩ rằng những ngày tháng như thế sẽ cứ thế trôi qua từng ngày, hắn cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh bà bà… cho đến mùa đông năm đó, lạnh đến lạ thường.
…
Trong tấm ảnh đen trắng, bà bà vẫn cười hiền từ như xưa, còn hắn thì cúi đầu, trầm mặc không nói gì.
“Hung thủ giết người!”
“Hắn là hung thủ giết người!”
“Quỷ quái gở! Ai mà đến gần hắn đều sẽ gặp xui xẻo!”
“Viện trưởng bà bà chính là bị hắn hại chết!”
Viện trưởng mới là một người đàn ông trung niên, bụng phệ, hôm nay vừa vặn tới thị sát.
“Các bạn nhỏ không được nói bậy nhé, viện trưởng Thích là tự nhiên tử vong, không liên quan gì đến tiểu bằng hữu này đâu.”
Đám trẻ con im lặng xuống, đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn về phía viện trưởng mới đến.
Hắn đờ đẫn nhìn vị viện trưởng mới, trong mắt cuối cùng cũng bắt đầu xuất hiện một tia ánh sáng.
“Nhưng hắn chính là quỷ quái gở mà.”
“Nếu không phải tại hắn, viện trưởng bà bà sẽ không chết sớm như vậy.”
“Viện trưởng bà bà ngày nào cũng vì hắn mà nhọc lòng… A!”
“A! Giết người rồi!”
“Đừng đánh người! Ai da, mau gọi người giữ nó lại!” — vị viện trưởng định đến can ngăn thì bị tiểu hài tử mới chỉ sáu tuổi hung hăng giẫm một cái lên chân, rồi còn đá thêm một cú vào hạ bộ. Lực không mạnh nhưng cũng đủ đau.
“Mau giữ nó lại!”
“Ô ô ô, ta sai rồi! Đừng đánh nữa, đừng mà…”
…
Hoa quế nở đầy khắp cây, trong viện lại có thêm mấy đợt người rời đi. Còn hắn thì giống như một cây cỏ bị cưỡng ép cắm rễ tại cô nhi viện này, không ai muốn nhận nuôi hắn, mà hắn cũng không muốn rời đi.
Tiểu Dương cuối cùng cũng được nhận nuôi. Hai chiếc răng cửa từng bị hắn đánh rụng cũng đã mọc lại, đều ngay hàng thẳng lối.
Hắn cuối cùng cũng đặt cho mình một cái tên — Thích Yến — họ theo viện trưởng bà bà.
Lúc lật xem nhật ký của viện trưởng bà bà, hắn phát hiện thì ra trước kia bà bà từng là quân nhân kháng Nhật, sau khi giải ngũ đã dùng số tiền an ủi ít ỏi mà mình tích góp được để mở ra cô nhi viện này.
Trong nhật ký, khi viết đến đoạn mở cô nhi viện, bà bà đã viết một câu: “Chỉ mong trời yên biển lặng.”
Bà bà tên là Thích Hải Thanh.
Hắn tra từ điển, sau đó chọn chữ “Yến” để đặt tên cho mình.
Mùa hè là thời điểm khiến người ta phiền lòng nhất, hắn luôn thích bắt ve sầu, nhốt vào lồng sắt để chúng thi nhau kêu vang.
Nghe nói hôm nay có một cặp vợ chồng chỉ đích danh muốn nhận nuôi hắn, dù đã nghe qua những “thành tích lẫy lừng” của hắn, nhưng vẫn tỏ ra vô cùng kiên quyết.
Hắn đi gặp cặp vợ chồng đó, ánh mắt đầu tiên họ nhìn hắn liền đỏ hoe.
“Giống… giống quá.”
“Hài tử, con là Thích Yến đúng không?”
Trong lòng hắn bỗng chấn động, thoáng nghĩ tới một khả năng không thể nào có được, nhưng rất nhanh đã tự mình dập tắt ý nghĩ đó, không dám nghĩ xa thêm.
Vì vậy, hắn chỉ gật đầu.
“Hài tử, con có nguyện ý đi với chúng ta không? Chúng ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với con.”
Như sợ hắn từ chối, người phụ nữ kia liền vội vàng nói thêm: “Chúng ta biết được chuyện của viện trưởng Thích, cũng muốn góp chút sức cho cô nhi viện này.”
“Chúng ta đã chuẩn bị đưa viện trưởng Thích vào an táng tại nghĩa trang liệt sĩ, sau đó mời truyền thông đưa tin về những việc tốt mà bà đã làm, đồng thời sẽ liên tục đầu tư thêm vốn cho cô nhi viện này.”
Có lẽ những lời người phụ nữ ấy nói thực sự chạm đến trái tim hắn, hoặc cũng có thể là vì hắn quá nhớ bà bà, cũng có thể là do hắn không chịu nổi cảnh người phụ nữ kia vừa lau nước mắt vừa khóc.
Cuối cùng, hắn đã đồng ý.
Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của hắn, hắn không đổi tên, chỉ thêm họ của người nhận nuôi — tên đầy đủ là Thẩm Thích Yến, nghe khó lọt tai.
Cặp vợ chồng đó là người có tiền, giàu có đến mức vượt xa nhận thức của hắn trong suốt bảy năm đầu đời.
Hắn không còn đến trường học nữa, chỉ lấy danh nghĩa học sinh để treo tên, còn ngày thường thì ở biệt thự cao cấp học với gia sư riêng — học dương cầm, thư pháp, hội họa và các kỹ năng khác.
Ngoài những thứ đó, cuộc sống của hắn có thể nói là xa hoa lãng phí. Bất cứ thứ gì tốt, ba mẹ nuôi đều đưa đến trước mặt hắn. Về sau, ba mẹ nuôi cũng dần không còn đối xử với hắn dè dặt như lúc ban đầu.
Trong quãng thời gian hoảng hốt đó bọn họ lại giống như trở thành người nhà thật sự của hắn. Quãng thời gian tám năm sống ở cô nhi viện kia, dường như chỉ là một giấc mộng.
Nhưng hắn biết, đó không phải là mộng. Hắn đã từng mang theo hy vọng, từng chân thành hỏi ba mẹ nuôi vì sao lại nhận nuôi hắn.
Nhận được chỉ là một câu trả lời qua loa, lấy lệ.
Từ đó về sau, hắn không hỏi thêm gì nữa. Hắn cố gắng học tập tri thức, học kỹ năng. Hắn thông minh lanh lợi, luôn khiến dưỡng ba mẹ nuôi cảm thấy vui lòng, tự hào.
Ngoại trừ thỉnh thoảng nằm mơ thấy viện trưởng bà bà, hắn dường như thật sự đã trở thành một thiếu gia nhà giàu.
Ba nuôi dẫn hắn đi gặp đối tác kinh doanh. Những người đó gọi hắn là “Tiểu Thẩm tổng”, giọng điệu mang theo ý trêu chọc.
Con cái của bọn họ cũng thường nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ.
Hắn không biết bao giờ giấc mộng này sẽ tan vỡ, nên chỉ biết dốc toàn lực học tập. Hắn trở nên ngày càng ít nói, thi thoảng lại dùng mấy câu chuyện liên quan đến thương nghiệp để níu giữ mối quan hệ với ba mẹ nuôi.
Thời gian như ánh chớp vụt qua, ba năm đã trôi qua rất nhanh. Hắn hoàn toàn thích nghi với thân phận thiếu gia nhà họ Thẩm, nhưng trong lòng lại càng ngày càng hoài niệm khoảng sân đầy hoa quế kia.
Hôm nay, bầu không khí trong nhà có gì đó là lạ, hắn đoán được đã đến lúc mình phải rời đi.
Ba mẹ nuôi dẫn về một nam hài gầy gò, ngăm đen. Nhìn kỹ thì thấy đứa bé ấy rất giống hắn lúc nhỏ.
Cậu bé thấp hơn hắn một cái đầu, thân hình nhút nhát nhưng đôi mắt lại tràn đầy địch ý — đó là ấn tượng đầu tiên của Thích Yến đối với cậu.
Hắn không muốn khiến bọn họ khó xử. Hắn đánh cho mấy tên thiếu gia lắm lời một trận phải nhập viện, rồi chủ động yêu cầu Thẩm gia chấm dứt quan hệ nhận nuôi.
Hắn cũng không muốn nhìn xem vợ chồng Thẩm gia có thực sự tỏ ra tiếc nuối hay không. Trong lòng hắn, nỗi nhớ kia ngày càng trở nên mãnh liệt.
Ba năm rồi, nên trở về nhìn một lần.
Khi trở lại cô nhi viện, mấy đứa trẻ từng thường xuyên mắng hắn giờ đã không còn nói lời khó nghe nữa, cũng không có ai quấy rối hắn. Viện trưởng mới cũng thay mặt bọn trẻ xin lỗi hắn — lúc đó hắn mới biết viện trưởng họ Tề.
Bà bà cuối cùng được chôn dưới gốc cây hoa quế trong viện, chứ không phải ở nghĩa trang liệt sĩ.
Hắn dựa người vào thân cây ngồi xuống. Hoa quế vẫn chưa nở, nhưng hắn dường như đã nghe thấy mùi hương của nó.
Hắn dựa theo độ tuổi mà quay trở lại một trường trung học bình thường, trở lại cuộc sống bình thường. Chỉ là hắn vẫn như cũ — vẫn quái gở, vẫn không được người khác yêu thích.
Xuân đi thu đến, viện trưởng thay hết người này đến người khác, trong viện cũng liên tục có người đến rồi đi. Chỉ có hắn là không biết vì sao vẫn một mình cắn răng, cố chấp tiếp tục bò lên từng bước một.
Thi đậu đại học, sau đó học lên nghiên cứu sinh, cuối cùng làm việc cho một công ty nước ngoài.
Vì công việc, hắn tự nhiên mà trở nên khéo ăn nói, vẻ ngoài giả vờ lả lướt, thay đổi hình tượng này đến hình tượng khác.
Cấp trên nói với hắn:
“Ta thấy ngươi thật sự rất có năng khiếu, có lẽ nên thử tự mình gây dựng sự nghiệp đi.”
Thích Yến chỉ nhả một vòng khói thuốc, cười cười rồi lắc đầu.
Hắn không có hứng thú với chuyện gây dựng sự nghiệp. Hơn nữa…
Nếu hắn thực sự ra ngoài lập nghiệp, có lẽ công ty còn chưa kịp khởi động đã bị Thẩm thiếu gia kia tìm cách đập cho phá sản. Trước đây đâu có ít lần hắn bị đối phương thuê người đến gây chuyện.
Dáng vẻ hắn làm công cho người khác, ngược lại lại vừa đúng ý Thẩm thiếu gia.
Huống hồ, trong cái vòng tròn này ai mà chẳng biết hắn là đứa con bị vứt bỏ của Thẩm gia. Những người từng nghe tên hắn, phần lớn đều từng bị hắn đánh cho nhập viện.
Không thích yến tiệc, cũng không thích rượu chè. Hút thuốc chỉ để giải tỏa tâm trạng, uống rượu là để bàn chuyện làm ăn.
Hơn ba mươi năm sống cứ mờ mờ nhạt nhạt như vậy, có phần buồn cười.
Hắn trước giờ chưa từng là người kiên cường.
Vào ngày Tết Thanh Minh, như thường lệ hắn đi thăm bà bà.
Cô nhi viện đã sớm đóng cửa, chỉ còn lại một khoảng hoang tàn, nhưng khắp nơi vẫn là hương hoa quế bay xa mười dặm. Nếu không phải năm nào hắn cũng thuê người đến dọn dẹp, có khi bọn trẻ con đi thám hiểm lại thêm một đứa chết oan ở đây cũng nên.
Mà có khi… bây giờ cũng chẳng khác gì.
Dựa người vào gốc cây hoa, Thích Yến rót rượu:
“Bà bà, ta sắp có thể đến gặp người rồi.”
“Xin lỗi, khiến người thất vọng rồi.”
Ban đầu hắn từng định nhập ngũ hoặc thi vào ngành cảnh giáo, để kế thừa tâm nguyện của bà bà. Nhưng không biết bằng cách nào, Thẩm thiếu gia lại biết được chuyện này, rồi phái người đến đào tro cốt của bà bà.
Hắn tức quá, đánh cho toàn bộ đám người đó nhập viện. Kết quả bị Thẩm thiếu gia nắm được thóp, còn bị khép tội, có cả án tích lưu lại.
Một giọt mưa lạnh rơi xuống mặt hắn, rồi dần dần mưa nặng hạt, từng giọt từng giọt rơi xuống hoa quế.
Tiếng mưa lộp độp thưa thớt, làm lòng người thêm nặng nề.
Thích Yến vừa cười vừa uống từng ngụm rượu lớn, tiếng cười vang lên rõ ràng, rồi dần dần biến thành tiếng khóc nghẹn ngào.
“Ta mệt quá rồi… bà bà ơi…”
