Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 67: Fellnax (hạ) – ta nghĩ muốn bảo hộ bọn họ [phiên ngoại]
“Cho nên, ngươi không phải là máy móc.”
Nói xong, quân thư xoay người rời đi, chỉ còn lại trùng nhãi con ở lại nơi đất thấp hèn hạ kia, không biết phải làm gì.
Y đột nhiên rất muốn khóc.
Nhưng nước mắt cũng chẳng cho y thời gian chuẩn bị, ngay lúc cảm thấy ngứa ngáy trên mặt, y đưa tay lên sờ thì chạm phải một mảng ướt át, cảm xúc đè nén trong lòng rốt cuộc cũng vỡ òa, y bật khóc nức nở.
Tiếng khóc mất kiểm soát của y khiến rất nhiều trùng kéo đến vây xem, nhưng rồi lại rất nhanh tản đi.
Với bọn họ mà nói, vị thiếu gia này ngày thường quá kiêu ngạo, luôn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng. Nếu để bị bọn họ thấy được cảnh y bị chê cười, y nhất định không chịu nổi — dù sao bọn họ đánh cũng không lại y.
Y không nhớ rõ mình đã khóc bao lâu, chỉ biết rằng mình đã khóc đến mức giọng khàn đặc, đôi mắt đau rát, thân thể cũng run rẩy không kiểm soát nổi. Nhưng ngực lại nhẹ đi rất nhiều. Dù vậy, chỉ cần nghĩ đến bóng dáng Phúc Đức Tư rời đi, y lại cảm thấy nghẹt thở.
Y vô lực ngồi dựa vào một gốc cây, ánh trăng sáng vằng vặc, bầu trời đầy sao lấp lánh, làm y nhớ đến đôi cánh của Phúc Đức Tư, vừa nghĩ tới liền muốn khóc.
Hành động rất nhanh nối tiếp theo cảm xúc, nước mắt lại lần nữa làm ướt lông mi. Lần này y không còn khóc lớn nữa, mà chỉ nghẹn ngào, nhưng tiếng nấc nghẹn kia lại cực kỳ khó nghe.
Dưới ánh trăng, nước mắt lấp lánh ánh sáng, như thể lần này y đã khóc cạn hết nước mắt suốt mười tám năm qua.
Thân thể trùng cái vừa mới trải qua một ngày huấn luyện mệt mỏi, lại thêm cảm xúc dữ dội dao động, cứ thế mà vừa khóc vừa ngủ thiếp đi.
Chờ đến khi thiếu niên ngủ say, bắt đầu nói mớ, quân thư đang rít thuốc mới chậm rãi bước ra khỏi phòng. Hắn nhìn lông mi ướt đẫm và vệt nước mắt trên mặt y không khỏi bĩu môi, tặc lưỡi.
“Như thế nào lại khóc được như vậy chứ?”
Nói rồi lắc đầu, giúp y đắp lên tấm chăn lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, Phúc Đức Tư ngáp dài từ trong phòng bước ra, híp mắt vì buồn ngủ nên suýt nữa va phải trùng nhãi con đã lẻn đến ngực hắn từ sớm.
Hắb không kiên nhẫn mắng một tiếng: “Không có mắt à, muốn để lão tử đ·âm ch·ết ngươi sao?”
Fellnax lắc đầu, trong lòng vốn định nói một câu “ngươi đâm không chết ta đâu”, nhưng lời nói ra đến miệng, y vẫn cảm thấy nên nói chuyện quan trọng trước đã.
Phúc Đức Tư liền thấy y lùi về sau một bước, ngay sau đó nghiêm trang cúi người 90 độ, khiến hắn hoảng hốt mà phải liên tục lùi lại.
Fellnax đứng im ba giây mới từ từ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt nâu kia, môi khẽ mấp máy nhưng lại né tránh ánh mắt, rồi lại cắn môi, kiên định ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt xám trắng kia, há miệng muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị chặn kín, dù cố gắng đến mấy cũng không thể thốt nên lời.
Phúc Đức Tư bị ánh mắt y nhìn chằm chằm đến phát cáu, liền giơ tay đẩy y một cái: “Ngươi, thư phụ ngươi dong dong dài dài, làm lỡ việc lão tử đi tiểu.”
Fellnax vội vã giữ tay hắn lại, buột miệng thốt ra: “Thực xin lỗi!”
Quay lưng về phía Fellnax, khóe miệng Phúc Đức Tư khẽ nhếch lên, trong mắt lóe lên một tia mãn nguyện và vui vẻ, nhưng rất nhanh đã thu lại biểu tình, rút tay về, cầm lấy đai lưng.
“Lão tử đã sớm không còn nhớ rõ nữa, đừng cản đường lão tử đi tiểu, không nhịn nổi.”
Lén thấy được khoảnh khắc khóe miệng kia khẽ nhếch lên, khóe môi Fellnax cũng vô thức cong cong, nhìn dáng vẻ to con của hắn chạy trối chết, trong lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn, một cảm giác ấm áp dâng lên, vô cùng thoải mái.
………
Y ở lại đội của Phúc Đức Tư ba năm. Trong ba năm ấy, Phúc Đức Tư đã dạy y rất nhiều điều, cũng luôn nhấn mạnh với y rằng tín niệm của quân thư chính là “bảo hộ”.
Trong ba năm, y cũng đã tích góp không ít chiến công vang dội, không thể kéo dài thêm, buộc phải quay về nhận phong hàm.
Việc Phúc Đức Tư cùng đi là một bất ngờ đáng mừng, sau khi biết lý do, y vui đến mức không ngồi yên nổi.
Những năm gần đây, tinh thần hải của Phúc Đức Tư vô cùng bất ổn, cần thiết phải có trùng đực an ủi, hoặc là dùng tinh sinh dục đông lạnh. Tinh sinh dục đông lạnh có chứa k*ch th*ch tố của trùng đực, có tác dụng an ủi nhất định đối với trùng cái. Hơn nữa, trùng cái đã sinh nhãi con do ảnh hưởng của k*ch th*ch tố, cơ bản sẽ không phát sinh bất kỳ vấn đề tinh thần hải nào trong vòng năm đến mười năm.
Nhưng tinh sinh dục đông lạnh lại có giá cực kỳ cao. Tinh thần lực của Phúc Đức Tư là B+, hơn nữa còn là quân thư, tình trạng tinh thần hải càng nghiêm trọng, ít nhất phải dùng đến tinh tử của trùng đực cấp A mới được.
Chưa nói đến việc có hay không thể tìm được tinh tử của trùng đực cấp A, chỉ riêng giá cả—năm triệu tinh tệ—đối với một tiểu đội trưởng bình thường mà nói, thật sự quá cao.
Fellnax đã nghĩ đến cách để có thể mua được nó, nhưng khi thư phụ y biết được số tiền đó là dùng để mua tinh sinh dục cho một tiểu đội trưởng B cấp bình thường, thì đã nghiêm khắc từ chối, còn đóng băng toàn bộ tài sản của y.
“Ngươi thanh tỉnh chút đi, ngươi và hắn không thuộc về cùng một thế giới. Những thứ không có giá trị thì không đáng để đầu tư.”
Đây chính là nguyên văn lời của thư phụ y.
Y từng nghĩ đến việc xin Oren giúp đỡ, nhưng sau khi biết y ra tiền tuyến, Oren cũng đã nhập ngũ, chỉ là vào Quân đoàn số 4. Hiện tại đã bị phái đi khai thác tinh cầu hoang sơ, không thể bắt được tín hiệu.
Vì thế, y thử vận dụng số ít trùng mạch mà mình có, muốn giúp Phúc Đức Tư tìm một hùng chủ. Nhưng kết quả lại càng khiến y phẫn nộ.
Không có một trùng đực nào nguyện ý tiếp nhận Phúc Đức Tư. Bọn chúng vênh váo kiêu ngạo, nhìn hắn bằng ánh mắt chán ghét từ khóe mắt. Dù là trùng đực B cấp cũng khịt mũi coi thường.
Bọn họ lời nói châm chọc, ánh mắt khinh thường, như thể đang nhìn thứ rác rưởi thấp kém nhất.
Fellnax thậm chí đã nảy sinh ý nghĩ c·ướp b·óc.
Phúc Đức Tư dở khóc dở cười kéo y lại: “Ngươi cướp bọ hung làm gì, lão tử còn chưa chết được đâu. Không tìm được thì thôi, dù sao lão tử làm quân thư vốn cũng chẳng sống được bao năm.”
Fellnax lại tức tối: “Đám ký sinh trùng kia! Bọn chúng ngày hôm nay có thể sống yên ổn hoàn toàn là nhờ vào quân thư. Vậy mà dựa vào cái gì dám ghét bỏ ngươi?”
Nói đến đây, y lại tức giận trừng mắt nhìn Phúc Đức Tư: “Ngươi cái đầu toàn phân, suốt ngày miệng bảo hộ, nhìn đi, đây chính là kết quả ngươi ‘bảo hộ’ đấy.”
Phúc Đức Tư chu môi, gãi mũi: “Lão tử bảo hộ cũng không phải bọn chúng.”
Thấy Fellnax nhíu mày, Phúc Đức Tư cười hắc hắc một tiếng, kéo y lên quân hạm.
“Đi thôi, theo lão tử lâu như vậy, còn chưa dẫn ngươi đi nhìn thấy việc đời.”
Hắn đoán ra đủ loại khả năng, thậm chí còn nghĩ Phúc Đức Tư muốn dẫn hắn đi chơi đùa mấy chỗ á thư.
Không ngờ bọn họ chỉ xuyên qua hết trùng động này đến trùng động khác, đi qua từng trung đẳng tinh. Đến nơi cuối cùng, Phúc Đức Tư nói đây là nhà hắn.
Đó là một trung đẳng tinh rất bình thường, tên là Vân Phỉ. Trong tất cả trung đẳng tinh, nó tồn tại một cách yếu ớt mờ nhạt. Nhìn ra xa, trùng đàn rộn ràng nhốn nháo, mỗi trùng đều đang bận rộn với việc của riêng mình. Việc mà họ vội vàng làm chỉ là những chuyện vặt trong cuộc sống thường nhật.
Y nhìn thấy bọn họ mặc cả với dân trồng rau, vừa ăn gì đó vừa lên đường, trò chuyện phiếm trên trí não rồi thỉnh thoảng phát ra một hai câu khiến người ta bật cười, đang mắng chửi cấp trên, đang dùng nhánh cây đùa giỡn với nhãi con, đang thư thả đọc sách trong quán cà phê, đang biểu diễn bán nghệ ở đầu phố…
Bọn họ có lúc mặt ủ mày ê, có lúc lại thoải mái cười vang. Trong mắt bọn họ tràn đầy hạnh phúc, nhưng sâu trong ánh mắt cũng phủ đầy mỏi mệt.
Bọn họ đều đang nỗ lực để sinh tồn.
Phúc Đức Tư cười đến thô lỗ, nhưng trong mắt hắn tràn đầy kiêu hãnh: “Ta muốn bảo hộ, chính là những trùng này, chính là đàn trùng này.”
Hắn nghiêng người, vỗ vỗ vai Fellnax: “Tiểu tử, có một số việc không thể chỉ dựa vào sức một trùng mà giải quyết được. Có những việc, dù có một đống trùng tụ lại cũng không thay đổi được gì. Cho nên, lão tử chỉ làm những việc nằm trong khả năng của mình, trong phạm vi ta có thể làm.”
Fellnax ngơ ngác nhìn hắn, trong đôi mắt màu nâu kia phản chiếu một ánh sáng mà trước nay chưa từng thấy, thậm chí cả con mắt xám trắng còn lại cũng như ánh lên một tia sáng lấp lánh.
“Cho nên, ta muốn bảo hộ bọn họ.”
