Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 62: Thứ cấp phòng thí nghiệm
“Thích Yến.”
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Thích Yến liền dừng bước, quay đầu lại nhìn, thấy là Fellnax thì nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Ta còn tưởng em đang ở bên trong.”
Fellnax lắc đầu: “Lát nữa sẽ nói với ngươi.”
Nói xong, y đưa mắt nhìn chằm chằm về phía căn phòng thí nghiệm tạm thời kia, nơi đang không ngừng truyền ra những tiếng gào rú.
Trong mắt Thích Yến hiện lên nét trầm ngâm, phần lớn nhân viên vẫn đang tiếp tục công việc từng bước một. Hiện tại đã qua giờ làm việc, nhưng hắn không có mặt tại khu vực làm việc mà sự tình gì cũng chưa phát sinh.
Từ hướng ký túc xá vội vàng chạy tới mấy người nghiên cứu viên mặc áo blouse trắng cùng vài trùng được trang bị vũ trang.
Thích Yến kéo Fellnax trốn vào trong đàn trùng.
Mấy nghiên cứu viên ấy đi thẳng về phía phòng thí nghiệm kia, Balakra cũng có mặt trong nhóm đó. Y liếc họ một cái đầy nghi hoặc rồi đuổi theo đoàn người.
Đợi cho bọn họ đi xa, Fellnax mới hạ thấp giọng nói:
“Bên trong hẳn là do thần kinh của nó bị cắt đứt liên tục nên mới như vậy.”
“Hử?”
Thích Yến vừa nghe đã biết chuyện này là do Fellnax gây ra.
Fellnax nhìn về phía phòng thí nghiệm tạm thời, môi mím lại thành một đường thẳng, chậm rãi mở miệng.
Rạng sáng 1 giờ 10 phút, phòng thí nghiệm phụ.
Fellnax từ lỗ thông gió của nhà ăn tiến vào, thả chậm hơi thở để thích ứng với mùi vị nồng nặc buồn nôn lan khắp phòng thí nghiệm. Đôi mắt y chuyển thành dạng dựng đồng, quan sát căn phòng thí nghiệm chìm trong bóng tối này.
Theo bố cục phòng thí nghiệm lần lượt hiện rõ trong võng mạc, Fellnax cau chặt mày lại, trong mắt ánh lên một tia đỏ rực, lướt qua vẻ chán ghét.
Thành tường khắp nơi bị chất sinh vật tăng sinh bao phủ, tạo thành kết cấu giống như tổ ong phổi, trần nhà buông xuống bảy túi phồng giống trái tim đang đập, to bằng trẻ sơ sinh.
Ở giữa căn phòng, trên một cái đài bệ có khoang nuôi dưỡng bị tổn hại, đang lơ lửng một sinh vật mọc đầy mắt khắp thân thể. Trên đỉnh là ba cái đầu, phần thân kéo dài ra bảy xúc tua có đầu tròn màu nâu, mỗi chiếc như một cái ách tô bị khoét thủng, xuyên thẳng xuống nền nhà. Trên thân thể mục rữa không ngừng rỉ ra thứ dịch nhầy phát sáng huỳnh quang.
Nó sở hữu một đôi mắt đang nhắm chặt, toàn bộ thân thể thong thả phập phồng, trông chẳng khác nào đang ngủ say.
Fellnax véo nhẹ lòng bàn tay, dời ánh mắt để giữ cho mình vài phần tỉnh táo, nhưng trong lòng lại càng trở nên nặng nề.
Bọn họ rốt cuộc đang nghiên cứu cái gì?
Y hạ chậm nhịp thở, bước chân cũng đè ép thật khẽ, lặng lẽ đi vòng qua bên cạnh sinh vật đó, chậm rãi tiến về phía phòng thí nghiệm ở sau lưng nó – nơi được ngăn cách bằng một lớp pha lê trong suốt.
Chỉ là một cái khóa đơn giản. Với một tiếng vang rất nhỏ, chưa đến một phút sau, ổ khóa liền bị mở ra.
Vừa bước vào phòng thí nghiệm, Fellnax mới dám thả lỏng hơi thở, lập tức khóa kỹ cửa lại, rồi nhanh chóng đi đến quầy chứa tài liệu.
Càng xem các báo cáo thực nghiệm, y càng cảm thấy rợn người.
Thứ đó được đánh số là XII-77, thời điểm tạo ra là…
Năm 1026.
Đầu ngón tay chậm rãi lướt qua bản báo cáo thực nghiệm, Fellnax tiếp tục đọc xuống phía dưới.
XII-77 bắt nguồn từ trùng mẫu, trong số một trăm thể clone được tạo ra, chỉ có duy nhất một thể clone thành công là XI-99. Sau đó, ba thể clone tử vong được dung hợp lại với nhau.
Trùng mẫu…
Fellnax lẩm bẩm — đây chính là tồn tại vẫn thường được nhắc đến trong thần thoại của bầy trùng, ánh mắt y dần trở nên u ám.
Ngón tay lật từng trang, lớp bụi dày cũ kỹ phủ trên các tài liệu cũng như đang được vén lên, kéo theo từng làn sóng ký ức về một bí mật từ ngàn năm trước.
XI-99 trong quá trình chiết tách thần kinh não từ trùng mẫu đã xảy ra phản ứng bài xích mạnh dẫn đến tử vong. Sau đó, các nghiên cứu viên tiếp tục cải tiến phương pháp chiết tách trên thể clone của XI-99, kết quả có ba thể clone thành công sống sót, nhưng phản ứng bài xích ngày càng trở nên dữ dội hơn.
Tiến sĩ V thông qua việc quan sát tế bào của chúng, tế bào của trùng mẫu, và cả tế bào của khác phái, đã thực hiện một thử nghiệm táo bạo — đem ba thể clone tiến hành dung hợp lại với nhau.
Thí nghiệm đó thành công. Tuy rằng có hai đoạn thần kinh não đã chết, nhưng họ đã tạo ra được thứ được gọi là XII-77 hiện tại.
Toàn bộ các xúc tu kéo dài liên tiếp từ cơ thể của XII-77 đều là do tế bào trùng mẫu phân liệt và biến dị mà thành.
Fellnax như quên cả thở, lật từng trang nhật ký thí nghiệm, trong không gian tĩnh lặng chỉ còn âm thanh của giấy được lật qua, hắn dần dần nghe được cả tiếng tim mình đang đập.
Khi lật đến trang cuối cùng của nhật ký thí nghiệm, những mảnh vụn thông tin trong đầu dần dần ghép lại thành một dòng suy nghĩ mạch lạc, tuy chưa trọn vẹn nhưng đã có khởi đầu và gợi ra một phần đầu mối.
Xuất phát từ một bí mật không rõ nguyên nhân, ngàn năm trước, các nghiên cứu viên đã tiến hành giải phẫu và nghiên cứu thi thể trùng mẫu. Họ phát hiện rằng cho dù trùng mẫu đã chết, tế bào vẫn còn hoạt tính — hơn nữa, phần lớn cấu trúc trong thi thể đó lại được tạo thành từ một loại vật chất không thể phân tích được.
Họ không ngừng thực nghiệm, hy vọng tạo ra một cá thể tương tự trùng mẫu ban đầu — một thực thể có thể điều khiển Trùng tộc bằng ý thức. Nhưng tất cả đều thất bại.
Các clone thể đời thứ hai của trùng mẫu chỉ có thể điều khiển tế bào của trùng mẫu tồn tại trong chính cơ thể chúng. Do đó, họ bắt đầu dùng các tế bào đó để tiến hành thực nghiệm ở các thế hệ sau.
Nhật ký thí nghiệm đến đây thì đột ngột dừng lại. Phần tiếp theo toàn bộ đều là các báo cáo quan sát về tính ổn định của đối tượng thực nghiệm.
Trong đầu Fellnax đã hình thành một ý tưởng đại khái.
Đám trùng kia ban đầu vốn định dùng để khống chế Trùng tộc, nhưng thất bại. Kế tiếp, bọn họ chắc chắn đã tiến hành một loại thực nghiệm khác.
Không biết bên phía Thích Yến có phát hiện gì không.
Nhìn thời gian — 6 giờ 48 phút.
Từ báo cáo quan sát chuyển ánh nhìn sang sinh vật trước mặt, Fellnax thản nhiên liếc nhìn XII-77 đang ngủ say, sau đó ở bảng điều khiển thiết lập lượng thuốc mê tương ứng với 1kg, rồi nhấn nút truyền thuốc.
Mười phút trôi qua, Fellnax mới mở cánh cửa pha lê nặng nề,mở rộng đôi cánh trên không rời khỏi nơi đó.
“Ngủ ngon, XII-77.”
“Ta đi ra ngoài vốn định quay về ký túc xá, nhưng ở bên ngoài phòng thí nghiệm lại gặp được Balakra.” Fellnax vẫn giữ ngữ khí bình thản, không ngừng nói tiếp.
Thích Yến gật đầu, đưa mắt nhìn về hướng phòng thí nghiệm phụ: “Gã nói gì?”
“Gã nói với ta rằng phòng thí nghiệm khu C là nơi thực hiện các báo cáo thực nghiệm trong vài năm gần đây. Gã từng tận mắt thấy tên ta xuất hiện ở đó.”
Thích Yến nhíu chặt mày, ánh mắt hiện lên vẻ trầm tư. Hắn nghe thấy giọng nói có chút mê mang của Fellnax vang lên sau một thoáng ngập ngừng.
“Hắn nói ta là được tạo ra từ tế bào còn sót lại của trùng mẫu.”
Thích Yến không nói gì, chỉ nắm lấy tay y. Fellnax cũng nhẹ nhàng đáp lại cái nắm tay ấy: “Không sao, còn ngươi, tối qua có phát hiện gì không?”
“Có. Ta đã thấy được trùng mẫu.”
Đồng tử của Fellnax thoáng co rút: “Còn sống sao?”
Thích Yến lắc đầu: “Là th·i th·ể, nhưng không thể nhìn rõ, ta không biết trông nó ra sao, hiện tại trong đầu ta cũng không còn bất cứ ký ức nào liên quan.”
Lòng bàn tay hắn lướt nhẹ qua lòng bàn tay Fellnax: “Là bằng hữu của thần.”
Cảm nhận được bàn tay ngay lập tức rơi vào trạng thái trống rỗng, Thích Yến cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói:
“Vào thời điểm 1000 năm trước, bọn họ đã tiến hành thực nghiệm trên thần. Ta mới chỉ đọc được mấy trang báo cáo đầu, phần còn lại chưa kịp xem, nhưng ta đã chụp lại toàn bộ.”
“Hiện tại chúng ta đến khu C trước, làm rõ tất cả mọi thứ, sau đó ta sẽ đưa em về nhà.”
“Ừm.”
[ Khu vực làm việc kia là do ngươi gây ra sao? ]
【 Đúng, ta thông qua hệ thống của thần để viết lại mệnh lệnh của bọn họ. 】
Cũng là thông qua Đức Vưu Tư để viết lại mệnh lệnh, Thích Yến và Fellnax trực tiếp đi qua cổng chính khu C.
Thích Yến đến phòng thí nghiệm số 1 và số 3, còn Fellnax đi đến số 2 và số 4.
Trên đường đi, những “Ngụy trùng” kia đều như không nhìn thấy bọn họ. Thậm chí khi mở cửa lớn phòng thí nghiệm, các nghiên cứu viên vẫn đang bận rộn xử lý thực nghiệm của thủ hạ.
Căn phòng thí nghiệm rộng lớn này, hai bên đều xếp hàng chỉnh tề các khoang nuôi dưỡng hình trụ cao 2,5m, rót đầy dịch dinh dưỡng màu lam nhạt. Bên trong mỗi khoang đều là các trùng đang nhắm mắt, toàn thân tr*n tr**, cắm đầy các ống dẫn nối liền với thiết bị trên đỉnh đầu.
Khung cảnh khiến Thích Yến lập tức liên tưởng đến phòng thí nghiệm của Cách Lạp Ni, chỉ khác ở chỗ trùng trong này đều rất yên ổn, giống như thai nhi ngủ say trong nước ối, thậm chí còn có thể thấy vài con trùng đang nói mớ.
Thích Yến thu liễm hơi thở, dừng lại phía sau một nghiên cứu viên đang đứng trước kính hiển vi, giơ tay chém xuống một cái. Toàn bộ máu tươi tràn ra đều bị ép nén vào trong bàn tay đang siết chặt của hắn.
Đợi đến khi nghiên cứu viên hoàn toàn ngừng thở, Thích Yến kéo theo thi thể y đặt vào góc khuất — nhưng lại vừa vặn bị một nghiên cứu viên khác đang kiểm tra một khoang nuôi dưỡng nhìn thấy từ phản quang của pha lê.
Ánh mắt Thích Yến lập tức trầm xuống, còn chưa kịp lao tới, tiếng quát tháo đã vang vọng khắp toàn bộ phòng thí nghiệm.
“Có kẻ xâm nhập!!!”
Phần lớn các nghiên cứu viên đều lập tức dừng tay, vừa nhìn thấy Thích Yến liền hoảng hốt la lên, bỏ chạy tán loạn, liên tục bấm nút mở, bấm chốt cảnh báo, cố gắng dùng trí não gửi đi thông tin…
Nhưng tất cả đều bị Đức Vưu Tư chặn lại hoặc cắt đứt hoàn toàn.
Thích Yến khẽ thở dài, ánh mắt rũ xuống, khóe miệng lại dần nhếch lên nụ cười lạnh. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong ánh cười chỉ còn lại sự băng lãnh.
Hắn hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói:
“Ban đầu còn tưởng có thể yên tĩnh một chút.”
Hàng mi dài rũ xuống, che khuất tia kim quang lóe lên trong mắt. Ngay sau đó, tại chỗ chỉ còn lại tàn ảnh. Ánh thép lạnh và máu tươi hòa cùng tiếng kêu thảm thiết vang vọng không dứt bên tai.
Ngẫu nhiên có kẻ gào khóc cầu xin tha mạng cũng chỉ nhận được một câu thản nhiên:
“Ồn ào.”
Còn lại những nghiên cứu viên vẫn đang đắm chìm trong thực nghiệm cho đến chết, trong đôi mắt vẫn chỉ hiện lên tác phẩm mà họ tạo ra.
Cuối cùng còn sót lại một trùng đực, đang cố gắng thử mở cánh cửa lớn đã bị khóa. Khi cảm nhận được hàn ý phía sau lưng, gã hoàn toàn từ bỏ, xoay người lại, trong mắt tràn đầy căm hận, âm lạnh trừng mắt nhìn Thích Yến — người không dính chút máu nào trên người.
“Gero Dea các đại nhân đang trên đường tới đây, kẻ tàn ác như ngươi chỉ có kết cục là chết.”
“Tất cả vì Trùng tộc!!”
Hét to lên khẩu hiệu cuối cùng, trùng đực ấy lao mình về phía trước, đâm thẳng vào lưỡi đao của Thích Yến. Hắn chỉ nhấc tay, rút đa ra.
“Đến chết cũng không quên diễn kịch.”
Hắn lẩm bẩm một câu, rồi vòng qua thi thể dưới chân, đi thẳng về phía quầy tài liệu. Lần này, hắn không chụp hình nữa, mà đóng gói toàn bộ tư liệu, ném vào không gian trữ vật, sau đó tiếp tục tiến về phòng thí nghiệm kế tiếp.
Đợi đến khi cả hai phòng thí nghiệm đều bị càn quét sạch sẽ và hội hợp thành công cùng Fellnax thì đã là 11 giờ 10 phút.
Fellnax tới trễ hơn một chút vì phải dành thêm thời gian chụp lại các báo cáo thí nghiệm.
Thích Yến là người lên tiếng trước:
“Bọn họ phát hiện ra chỉ là vấn đề thời gian. Chúng ta nên rời khỏi cơ trạm trước.”
“Ừ. Ta sẽ đi thông báo cho Balakra một tiếng. Dù sao chúng ta là do gã dẫn vào, năm đại gia tộc có khả năng sẽ truy ra gã.”
“Được. Hiện tại gã hẳn đang ở hải đăng. Ta sẽ đợi em ở chỗ chúng ta đáp xuống khi trước.”
“Được.”
