Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 60: Cơ trạm
Không khí đột nhiên ngưng đọng.
Balakra một lần nữa xoay người lại, giọng nói khôi phục dáng vẻ ban đầu: “Cơ trạm được kết nối với Tinh Võng, nhưng tín hiệu chỉ giới hạn trong phạm vi cơ trạm.”
Thích Yến cúi đầu nhìn vào trí não của mình, quả nhiên tín hiệu đã được khôi phục, trên Tinh Võng vẫn như trước đầy rẫy các tin tức về hắn. À mà giờ còn có thêm rất nhiều tin tức về Fellnax.
Nghĩ đến hình ảnh thu được ban nãy, hắn vẫn quyết định từ bỏ ý định phát sóng trực tiếp vào lúc này.
Chưa phải thời điểm thích hợp.
“Cuối cùng còn một việc nữa.”
“Không được tiến vào phòng thí nghiệm số một ở khu A. Nơi đó cực kỳ nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm.”
Còn chưa kịp để Thích Yến và Fellnax suy nghĩ kỹ, Balakra đã dừng bước.
Khu B đến rồi.
Thích Yến và Fellnax trước tiên bị dẫn đến nhà ăn. Bên trong, các nhân viên đang ăn cơm đều làm như không thấy hai gương mặt mới toanh của bọn họ, giống như đã được thiết lập trình tự sẵn, trực tiếp thực hiện mệnh lệnh ăn cơm như máy móc.
Mà Balakra rõ ràng không có ý định giải thích gì thêm, sau khi dẫn bọn hắn làm quen với bố cục nhà ăn và quy trình thì liền ngồi xuống ăn cơm.
Thích Yến và Fellnax liếc nhìn nhau, cũng không hành động thiếu suy nghĩ, học theo dáng vẻ của những người khác mà bắt đầu ăn.
Lúc bọn họ đi vào thì chỉ còn lại mười lăm phút thời gian ăn, nhưng như vậy vẫn đủ. Khi đồng hồ chỉ đúng 12:45, Balakra cùng các nhân viên còn đang trong nhà ăn đồng loạt đứng dậy rời khỏi.
Khi đuổi kịp Balakra ra ngoài nhà ăn, cuối cùng bọn họ mới lại nghe được âm thanh bên ngoài – tiếng muỗng va chạm vào răng.
“Trong thời gian ăn cơm không được phép nói chuyện. Bên cạnh nhà ăn có một phòng thí nghiệm phụ, trong đó có một thứ rất lớn, ý thức liên kết với ách tô kéo, chính là loại cây có rễ chùm dài đỏ mọc đầy trong rừng rậm mà các ngươi từng thấy. Tạp âm sẽ khiến nó phát cuồng.”
Thích Yến hiểu ra: “Tại sao lại đặt một thứ như thế ngay bên cạnh nhà ăn?”
Balakra lặng lẽ nhìn hắn một cái, trong đôi mắt bình tĩnh mang theo vài phần oán khí: “Trước kia từng có một kẻ từ chủ tinh đến, ngu xuẩn giống các ngươi, quấy nhiễu nó. Sau khi nó chạy trốn thì an cư luôn ở gian phòng bên cạnh, di chuyển nó thì hy sinh quá nhiều, cho nên tạm thời giữ nguyên hiện trạng.”
“Được rồi, thời gian nghỉ ngơi chỉ có 15 phút, các ngươi mau chóng quay lại vị trí làm việc.” Balakra dời ánh mắt đi nơi khác, lại khôi phục thần thái như NPC ban đầu, “Thêm Văn, đi theo ta, vị trí công tác của ngươi ở khá gần đây, còn Rio thì để ta dẫn đi sau.”
‘Liên kết trí não.’
‘Được.’
Đi được hai bước, dường như Balakra lại chợt nhớ ra điều gì: “Cuối cùng nhắc nhở một câu, quyền hạn của các ngươi nằm trên bảng tên trước ngực, đừng làm mất bảng tên đó.”
Nói xong liền dẫn Thích Yến đi về phía sau bếp.
Đưa Thích Yến đến nơi cần đến xong, Balakra liền rời đi ngay.
Phía sau bếp không khác mấy những nơi khác, các nhân viên mặc đồ lao động đứng rải rác không theo quy luật, không có tiếng trò chuyện nào, ai nấy đều cúi đầu nhìn trí não, chỉ có mấy thiết bị rửa chén tự động đang hoạt động.
Thích Yến đứng đó một lúc, thấy chẳng ai để ý đến mình thì bắt đầu tùy ý đi lại quan sát.
Đại khái khoảng năm phút sau, một loạt âm thanh “tích tích” vang lên liên tục, các nhân viên vốn đang đứng tản mạn lập tức thu lại trí não, trở về vị trí làm việc, bắt đầu lao vào công việc một cách lu bù, phân chia rõ ràng từng người rửa rau, xử lý thực phẩm.
Nhưng chẳng có ai quan tâm đến Thích Yến, ánh mắt bọn họ mang theo sự suy tư nào đó. Hắn thử đi ra ngoài, phát hiện chẳng ai ngăn cản, nhưng khi chân hắn vừa định bước qua cửa lớn, tất cả mọi người đồng loạt quay đầu lại nhìn hắn.
“Thêm Văn, trong thời gian làm việc không được rời khỏi.”
Mấy chục cái miệng cùng lúc cất tiếng, âm thanh vừa thì thầm vừa vang vọng, khiến người ta sởn hết gai ốc.
Thích Yến vội vã xua tay rồi thu chân lại, những người đó lập tức đồng thời thu hồi ánh mắt, lại cúi đầu bắt đầu bận rộn với công việc của mình.
Hắn gần như có thể khẳng định, những kẻ này không phải con người – hoặc chí ít không phải những thể sinh mệnh độc lập.
【Ừm】
Đức Vưu Tư hiếm khi chủ động phản hồi lại.
Ánh mắt Thích Yến lướt qua khu vực phía sau bếp với mức độ cơ giới hoá cực kỳ cao, tự do quan sát những “người” có vẻ ngoài hoàn toàn không khác gì người thường đang làm việc, trong lòng âm thầm suy nghĩ.
Hắn không thấy bất kỳ loại máy móc đặc biệt nào, nhưng mọi hành động lại hoàn toàn tuân theo trình tự được lập trình sẵn.
Nếu đâm dao nhỏ vào ngực trái, có thể trực tiếp xuyên tim không?
Thích Yến nghĩ vậy, nhưng cuối cùng vẫn không thực hiện.
Hắn mở trí não, thấy Fellnax đã gửi một tin nhắn cho hắn.
[Fellnax: Ta đang ở gian rửa sạch của phòng thí nghiệm số một khu B, phụ trách rửa sạch dụng cụ của phòng thí nghiệm đó. Balakra chỉ nói qua những điểm cần chú ý rồi rời đi.]
[Thích Yến: Ngươi phải tự mình động tay rửa sạch à?]
[Fellnax: Không cần, có thiết bị rửa sạch tự động. Gian này hiện giờ chỉ có mình ta. Theo lịch phân ca thì có tổng cộng ba người làm ở đây.]
[Fellnax: Ca trực của ta chỉ có chiều nay, có lẽ những lúc không phải ca trực ta không cần phải ở lại vị trí làm việc.]
[Thích Yến: Balakra nói buổi sáng có thể đến hải đăng tìm y, có lẽ là dựa theo tình huống của em mà hẹn.]
[Fellnax: Đúng vậy.]
[Thích Yến: Bên ta phải luôn ở lại, chỉ có thời gian ăn cơm mới được rời khỏi vị trí.]
[Fellnax: Ok, nhiệm vụ điều tra để ta lo là được. Ngươi nói đại khái tọa độ miêu điểm cho ta một chút, ta giúp ngươi tìm.]
[Thích Yến: Không cần, em điều tra là được. Lúc ta đi ăn cơm có thể tranh thủ tìm.]
[Fellnax: Được.]
[Thích Yến: Em chú ý an toàn, nếu phát hiện điểm gì không ổn thì lập tức rút lui. Ta vừa rồi phát hiện những người ở đây không phải sinh mệnh thể độc lập, giống như bị cấy vào trình tự, làm việc hoàn toàn theo mệnh lệnh. Nhưng ta cũng không phát hiện dấu hiệu máy móc rõ ràng trên người họ. Có lẽ được giấu bên trong, cũng có thể bản thân thân thể bọn họ chính là □□.]
[Fellnax: Được, ta sẽ tìm thời gian lại gần quan sát tình huống.]
[Thích Yến: Tạm thời chưa cần. Không xác định được trên người bọn họ có trang bị cảnh báo hay những loại thiết bị cổ quái gì khác. Cẩn thận là trên hết.]
[Fellnax: Ừm.]
Đóng giao diện trò chuyện, ngón tay Thích Yến khẽ vuốt qua, trong đầu vẫn còn văng vẳng lời Đức Vưu Tư nói vừa nãy – rằng những sinh vật kia không có gì bất thường trên người. Nhưng hiện tại, hắn không hoàn toàn tin tưởng Đức Vưu Tư nữa.
Từ lúc tiếng động kỳ lạ phát ra từ quái vật cây ách tô kéo, đến việc Đức Vưu Tư trước giờ vẫn che giấu, trước đây thì không sao, nhưng bây giờ hắn không dám chắc thần có còn đáng tin hay không.
Nếu chỉ có mỗi bản thân hắn thì còn đỡ, nhưng hắn không yên tâm về Fellnax.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây. Khi tiếng còi lại vang lên, Thích Yến nhanh chóng rời khỏi khu bếp, lần này không ai ngăn cản hắn.
Trên bản đồ nhỏ, hắn nhìn chằm chằm biểu tượng màu vàng kim, lần lượt vượt qua từng nhân viên công tác. Đến khi thấy biểu tượng khu A, hắn rốt cuộc dừng lại.
“Cảnh báo, không có quyền hạn! Cảnh báo, không có quyền hạn!”
Đôi mắt nhàn nhạt của hắn đảo qua hệ thống cảnh báo bên sườn cửa lớn, rồi chậm rãi lùi về phía sau.
Hắn dừng lại ở một khúc ngoặt hành lang, cách cửa khoảng 50 mét.
Bắt đầu đếm ngược. Đúng vào phút thứ mười, cánh cửa lớn cuối cùng cũng mở ra, một nhân viên công tác đẩy xe đẩy từ trong đi ra, trên xe chất đầy các dụng cụ hoá học rực rỡ sắc màu.
Khi người đó đi ngang hành lang, trường đao của Thích Yến từ dưới nách hắn xẹt qua — chỉ một nhát, hắn đã moi được bảng tên quyền hạn. Sau đó thu đao về như chưa có chuyện gì xảy ra.
Toàn bộ quá trình chỉ trong một giây.
Ngay sau đó, hắn giẫm lên tường, phóng người bám lấy trần nhà, tiến hành quan sát từ phía trên.
Người nhân viên công tác kia đột nhiên dừng lại, không hề quan sát xung quanh, chỉ lặng lẽ đứng yên tại chỗ. Qua khoảng nửa phút, gã bất ngờ buông tay khỏi xe đẩy, ngơ ngác bước thẳng về phía trước.
Thích Yến nhẹ nhàng bám theo sau từng bước.
Khi người kia đi qua hành lang, sắp quay lại khu B thì âm thanh cảnh báo quen thuộc lại vang lên:
“Cảnh cáo, sinh mệnh thể không có quyền hạn xâm nhập! Cảnh cáo, sinh mệnh thể không có quyền hạn xâm nhập!”
Người đó vẫn không có bất kỳ phản ứng gì. Đợi một lúc, cánh cửa khu B vẫn không mở ra. Đến lúc gã xoay người định rời đi thì…
“Xin đánh chết! Xin thành công! Đang tiến hành xác định mục tiêu.”
Oành ——
Một đạo tia laser dày nửa thước từ trên cánh cửa lớn bất ngờ phóng ra, thẳng tắp xuyên thủng lồng ngực người đẩy xe.
Từ đầu đến cuối, người đẩy xe không phát ra lấy một tiếng động, biểu cảm trên gương mặt cũng không hề thay đổi, chỉ yên lặng đổ rạp xuống mặt đất.
Lồng ngực hắn bị đốt cháy trơ cả thịt, máu đông lại xung quanh vết thương vẫn còn bốc khói, tỏa ra mùi cháy khét hỗn tạp, gay mũi.
Không có mạch điện, không có bộ phận máy móc.
“Đang thông báo đội dọn dẹp… Thông báo thành công.”
Thích Yến rũ hàng mi xuống, nhìn chằm chằm vào bảng tên có khắc tên “Jack” trong tay mình, rồi cúi đầu sải bước vượt qua thi thể nằm dưới đất, tiến về phía cánh cửa lớn khu B số một.
“Đang kiểm tra quyền hạn… Xác nhận thành công!”
“Hoan nghênh ngài, nhân viên rửa sạch sau bếp – Thêm Văn.”
Ngón tay trong túi áo nhẹ nhàng v**t v* bảng tên, Thích Yến bước nhanh hơn.
Hiện tại là 18:55, hắn đến nơi sớm hơn thời gian quy định.
“Tích tích tích tích ——”
Âm thanh báo động quen thuộc lại lần nữa vang lên. Đúng lúc đó, bước chân Thích Yến vừa vặn tiến vào khu sau bếp. Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, mở trí não ra để xem tin nhắn mà Nhân Phí Nhĩ Fellnax vừa chia sẻ.
[Fellnax: Phòng thí nghiệm không có quyền hạn nên ta vào không được, nhưng buổi tối ta không cần trực ban, ta tranh thủ làm quen trước với bố cục cơ trạm này.]
[Fellnax: Hướng đông nam là khu C, nhưng ta cũng không có quyền hạn để vào.]
[Fellnax: Khu B tổng cộng có bốn phòng thí nghiệm và một nhà ăn. Ta ở phòng thí nghiệm số một, bên trong phân chia rõ ràng thành khu rửa sạch và khu sinh hoạt, những phòng thí nghiệm khác chắc cũng có bố trí tương tự.]
[Fellnax: Ký túc xá có ba tòa, mở bằng bảng tên. Buổi tối sau khi ngươi tan tầm ta sẽ đến đón.]
[Thích Yến: Tốt~]
[Thích Yến: Cửa số 2 thông sang khu A, ta đã đánh dấu tọa độ bên đó nhưng cũng không có quyền hạn để vào.]
[Thích Yến: Nhưng ta chờ một lúc thì có một nhân viên công tác từ trong đi ra. Ta lấy được bảng tên của gã. Lúc đầu gã đứng yên chừng 30 giây, sau đó giống như bị mất phương hướng mà đi về hướng khu B. Nhưng vì không có bảng tên nên bị xử lý ngay lập tức. Thi thể không có mạch điện hay bộ phận máy móc.]
[Fellnax: Vậy nghĩa là bọn họ là sinh mệnh thể cacbon, chỉ là không có ý thức độc lập.]
[Thích Yến: Hẳn là vậy. Đúng rồi, trên cửa có thiết bị phóng laser, sẽ tự động bắn tia ra.]
[Thích Yến: Ngày mai ta chuẩn bị dùng bảng tên của nhân viên đó để thử xem có vào được khu A không.]
[Fellnax: Được, vậy ta đi xem xét khu C.]
[Fellnax: Trước mắt nhìn qua, ngoài những trùng trong phòng thí nghiệm ngẫu nhiên có ý thức riêng ra, các nơi khác đều giống như loại mà ngươi vừa nói.]
[Thích Yến: Phòng thí nghiệm thì trước mắt chưa cần xâm nhập, sáng mai em có thể đi hỏi thăm Balakra một chút.]
[Fellnax: Được.]
Dưới ánh sáng mờ, những con số trên bảng dữ liệu điện tử gắn trên tường đang nhảy lên từng điểm một.
[20:59] Đã hoàn thành 482 kiện | Trục trặc: 0 | Nhiệt độ nước: 65℃
Tiếng bước chân quen thuộc và gấp gáp lại vang lên lần nữa. Thích Yến là người đầu tiên rời khỏi khu sau bếp, và Fellnax đã chờ sẵn ở cửa từ trước.
Y mỉm cười, bước nhanh về phía hắn, đưa tay nắm lấy tay hắn. Thích Yến thì mặt đầy vẻ uất ức:
“Cả ngày bị nhốt ở phía sau bếp, ta sắp mốc meo tới nơi rồi.”
Fellnax siết chặt tay hắn một cái:
“Về ký túc xá trước đã.”
Thích Yến nhún vai, không nói thêm lời nào, lặng lẽ đi theo Fellnax quay lại ký túc xá.
Ký túc xá là loại phòng đôi có nhà vệ sinh riêng, không gian rộng rãi và sạch sẽ.
Vừa đóng cửa lại, Thích Yến liền vòng tay ôm lấy Fellnax từ phía sau, vùi đầu vào cổ y, hít sâu một hơi đầy cố chấp:
“Cả ngày ngửi cái mùi nước rửa chén đó, ta sắp phát nôn rồi…”
Fellnax đẩy hắn mấy cái nhưng không đẩy nổi, đành để mặc cho hắn ôm, rồi bắt đầu chỉnh lý lại những thông tin thu được trong ngày.
Giọng nói trầm lạnh của y nhẹ nhàng len lỏi từ vành tai chảy vào tận đáy lòng, khiến Thích Yến ngứa ngáy trong tim, khẽ cắn nhẹ vào phần vành tai y. Fellnax đang nói bỗng khựng lại.
“Rất mệt sao?” – Y hỏi.
“Cũng không hẳn, chỉ là nhớ em.”
Mái đầu rối bù của hắn cọ qua bên gáy Fellnax, mang theo chút ngứa nhẹ.
Y xoay người lại ôm chặt lấy Thích Yến:
“Vậy ngày mai lại bàn tiếp nhé?”
Thích Yến cười khẽ, nâng mặt y lên, khẽ hôn một cái:
“Ta đã khôi phục năng lượng rồi, bảo bối. Thời gian đang rất gấp, chúng ta không thể trì hoãn lâu hơn. Năm đại gia tộc và hiệp hội quân đoàn đã chuẩn bị tiến đến Trạch Cách Tinh.”
Ánh mắt Fellnax trầm xuống, sâu tựa vực thẳm. Y ôm lấy cổ Thích Yến, kéo dài nụ hôn ấy, cho đến khi hơi thở bắt đầu rối loạn, mới rời khỏi vòng tay hắn, từ trong khoang mũi phát ra một tiếng “Ừm” đầy ẩn nhẫn.
Sau khi bình ổn lại hơi thở, Fellnax điều khiển trí não, gọi ra giao diện ánh sáng mô phỏng, bắt đầu dựng lên bản vẽ bố trí của khu B và khu C.
“Hai khu vực này – bố cục kiến trúc và vị trí phân bố – đều giống hệt nhau, cho nên ta có thể hợp lý suy đoán rằng khu A cũng tương tự như thế.”
Thích Yến kéo một chiếc ghế đến cho Fellnax ngồi, rồi tự mình kéo ghế ngồi xuống đối diện y. Hắn nhìn rõ gương mặt vẫn còn ửng hồng, ngữ khí có chút bất ổn nhưng ánh mắt thì nghiêm túc, lông mày của quân thư hơi cong lên.
Hắn thuận miệng tiếp lời:
“Ta sẽ đi khu A xem thử. Buổi tối bọn họ chắc không làm thực nghiệm, ta sẽ tìm cách xem có thể dùng thần lực che chắn thiết bị kiểm soát ở cửa mà lẻn vào phòng thí nghiệm hay không.”
“Được,” Fellnax gật đầu, “Căn cứ vào thông tin Balakra từng tiết lộ, nguồn tin chính hẳn là nằm ở khu A. Ta đã dò xét khu C nhưng không phát hiện điều gì bất thường, tuy nhiên đối với thứ liên kết với Quái vật cây Ách Tô Kéo kia… ta cảm thấy tò mò. Ta định đêm nay đi xem thử.”
Thích Yến hơi nhíu mày, vẻ không yên tâm hiện rõ trên mặt. Hắn đang định lên tiếng thì bị Fellnax cắt ngang.
“Giống như ngươi nói, thời gian rất cấp bách. Nếu năm đại gia tộc và trùng của hiệp hội quân đoàn đến nơi, không thể loại trừ khả năng bọn họ sẽ trực tiếp tấn công phá hủy nơi này.”
Dù sao thì, các dữ liệu thực nghiệm ở đây nhất định đã được sao lưu.
“Được rồi, em chú ý an toàn. Có bất cứ điều gì không ổn, lập tức nói cho ta biết.”
Fellnax hơi nheo mắt lại, tiến lên hai bước, nâng cằm Thích Yến để hắn nhìn thẳng vào y.
Thích Yến chớp mắt mấy cái.
Y cúi đầu cắn nhẹ môi dưới hắn, ánh mắt cụp xuống nhưng động tác lại dùng sức, tựa hồ vô cùng vừa ý khi nghe được tiếng hít khí của hắn.
“Thích Yến, ngươi quan tâm ta, ta rất vui,” Fellnax trầm giọng, “Nhưng ngươi phải luôn nhớ kỹ thực lực của ta.”
Thích Yến nhìn y, ánh mắt sắc bén, mặt kiêu ngạo lạnh lùng, trong đôi mắt đẹp đẽ kia ngập tràn khí tức nguy hiểm.
Hắn khẽ cười, vươn tay giữ lấy sau gáy Fellnax, rồi cúi người hôn thật sâu.
“Xin lỗi em, Fellnax. Em… vẫn luôn rất mạnh.”
