Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 6: Tạc?!
“Tôn kính lữ khách, khu vực Thiên Nga hạ vị – Tư Tháp Tinh thuộc hệ sao Côn Đồ đã đến trạm dừng. Mời ngài mang theo đầy đủ hành lý cá nhân khi rời khỏi phi cơ. Chúc ngài có một chuyến đi vui vẻ.”
Cửa khoang máy bay hành khách mở ra, một trùng tóc đỏ bước ra, sắc mặt trắng bệch, tóc đỏ sẫm rũ rượi, trông vô cùng tiều tụy.
Thích Yến run rẩy cõng ba lô, đôi chân mềm nhũn đặt bước đầu tiên lên đất Tư Tháp Tinh. Chân trái vừa mới thật sự dẫm xuống, hắn rốt cuộc không nhịn được, chạy vội đến bên thùng rác mà nôn mửa.
Cuộc sống tinh tế quả nhiên không phải loại dân bản địa đến từ Địa Cầu như hắn có thể thích ứng nổi. Khi nhảy qua trùng động, dù có lá chắn năng lượng bảo hộ trên máy bay hành khách, cảm giác máu chảy ngược và như bị xé rách kia vẫn khiến hắn suýt không chịu nổi.
Cơ năng thân thể vừa mới khôi phục, cảm giác choáng váng và buồn nôn liền lập tức kéo đến, khiến hắn không khỏi nhớ lại chuyến công tác trên biển ngồi thuyền suốt một tháng trước kia – một trải nghiệm vừa hành xác vừa hành tâm khủng khiếp, thậm chí khi đó còn suýt chút nữa phải giao phó sinh mệnh trong tay cho các anh thủy thủ.
Ra khỏi khu vực Song Tử là phải nhảy trùng động một lần, tiến vào khu vực Thiên Nga lại phải nhảy thêm lần nữa.
Dù cho hắn đã tiêm hai mũi cường hóa tề tự chữa bệnh từ quầy y tế, cũng vẫn không chống đỡ nổi tần suất nhảy trùng động dày đặc thế này.
Nguyên nhân hắn phải đi chuyến bay này e rằng còn có một điều, mà rất có thể đó mới chính là lý do chủ yếu.
Sau khi nôn xong, hắn súc miệng với nước, trong miệng vẫn còn sót lại vị chua, vừa mới hơi hơi hồi phục lại tinh thần một chút, một cơn rùng mình bỗng từ lòng bàn chân lan thẳng l*n đ*nh đầu. Lông tơ khắp người trong nháy mắt dựng đứng, đồng tử hắn co lại như kim châm.
Một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt gào thét lao đến, theo bản năng hắn lập tức vận khinh công tránh né. Nhưng ngay khi hắn mới vừa có động tác, tiếng nổ lớn liền cùng với sóng xung kích cực mạnh nổ ập tới, cả thân hắn bị sức ép bắn bay ra ngoài.
Trong luồng khí hỗn loạn, ngực hắn va mạnh vào bức tường cứng rắn, lồng ngực đau đớn dữ dội, máu đỏ sẫm lập tức trào ra.
Trọng lực lại kéo hắn rơi bịch xuống mặt đất, cả người mềm oặt như rối.
Toàn bộ thế giới như bỗng nhiên chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng ù tai chói buốt văng vẳng bên tai. Thân thể hắn mất đi toàn bộ cảm giác.
Trong mắt hắn là bầu trời u ám phản chiếu, dần dần mờ mịt. Không khí trở nên mỏng đến kỳ lạ, hắn há miệng th* d*c, nhưng chỉ có máu men theo khóe miệng chảy xuống.
Tổ tông ơi…
……
Toàn bộ sân bay vang vọng tiếng gào khóc và la hét chói tai rung trời – đó là tiếng của đám cư dân đang chuẩn bị rời khỏi Tư Tháp Tinh theo chuyến bay vận chuyển dân thường.
Lại một tiếng nổ rung trời. Máu thịt lẫn đá vụn bay tán loạn,những thân ảnh chạy trốn hỗn độn, kiến trúc sụp đổ, lửa cháy ngút trời, bùn đất đen kịt trùm lên mọi thứ.
Nếu bất kỳ một trùng nào có xe huyền phù, vậy thì họ đã nhất định có thể lập tức rời khỏi khu vực đang bị oanh tạc này. Đáng tiếc là những trùng cấp thấp chẳng có cơ hội chạm đến cái loại đồ chơi cao cấp đó.
Bất kỳ một trùng thương nhân nào có đầu óc đều sẽ không thèm xuống khu vực hạ vị này tiêu xài, cho dù chỉ là một ống dịch dinh dưỡng.
Sau ba phát đại pháo ly tử, sân bay Tư Tháp Tinh mới khôi phục được một chút bình tĩnh. Cái sân bay duy nhất này, vốn là nơi mà chính phủ phải mất đến năm mươi năm xây dựng, giờ lại bị hủy hoại hoàn toàn chỉ trong chốc lát.
Về phần những chuyện tiếp theo – trừ cư dân Tư Tháp Tinh ra, không còn ai quan tâm nữa.
Những con trùng may mắn sống sót thì thê thảm rời đi, còn những con bị nổ thành thịt nát thì cứ thế an nghỉ vĩnh viễn trong đống phế tích sụp đổ này.
Tiếng bi ai của thân trùng vang lên, tiễn đưa linh hồn bọn họ.
Sột soạt, sột soạt, tiếng động vang lên từ xa đến gần.
Ý thức quay trở lại. Hắn khó khăn mở mắt, thấy trần nhà bằng tấm sắt rỉ sét loang lổ đang treo một bóng đèn bẩn thỉu mờ đục.
Chóp mũi hắn ngập trong một mùi cỏ cây nồng gay khó chịu.
Ý thức được bản thân hẳn đã được cứu, Thích Yến thử gượng dậy, nhưng một cơn đau nhức dữ dội lập tức khiến hắn không thể nào cử động nổi.
“Ngươi muốn ch.ết thì cứ đứng dậy đi.”
Một giọng trong trẻo lạnh lùng vang lên bên tai, ngữ khí đầy cứng rắn.
“Đừng như vậy, Zakir.”
Một giọng khác, thành thục và ôn hòa hơn vang lên tiếp theo, mang theo sự bất đắc dĩ.
Một bóng dáng nhỏ nhắn bên bồn nước vượt qua ánh sáng nhàn nhạt, nhẹ nhàng đỡ trùng đang nằm trên giường dậy.
Thích Yến theo lực nâng mà tựa vào đầu giường, hắn nhìn rõ trùng đang đỡ mình là một trùng cái tóc xanh lam, phía sau y là một trùng nhãi con tóc cũng màu lam giống hệt, đôi mắt hai màu lam kim tròn xoe đang trừng mắt nhìn hắn.
Còn ba lô và con dao của hắn thì đang nằm ngay đầu giường.
Hắn kín đáo liếc qua trí não để xem thời gian, rồi tiếp nhận cốc nước uống một ngụm — vị tanh nồng và lẫn bùn cát khiến hắn chỉ có thể nhẹ nhàng làm ướt môi.
Giọng khàn khàn, Thích Yến cuối cùng cũng lên tiếng.
“Cảm ơn các ngươi đã cứu ta, ta sẽ trả thù lao cho việc này.”
Ai ngờ vừa nói xong, trùng nhãi con tên Zakir kia lập tức trợn tròn mắt, cả người như một quả bóng xì hơi bùng nổ giận dữ:
“Ai thèm cái đồng tiền dơ bẩn của ngươi!”
Nói xong liền quay đầu, tức giận phẫn nộ đạp cửa bỏ đi.
Trùng cái tóc lam tên Sogno bất đắc dĩ thở dài, quay sang giải thích với Thích Yến:
“Thật xin lỗi, vì chuyện gần đây nên Zakir có chút ghét những trùng cái cao cấp.”
Thích Yến chớp chớp mắt:
“Ta không phải trùng cái.”
Đôi mắt lam thẳm của Sogno ngay lập tức trợn to, không thể tin nổi nhìn hắn — vô luận từ góc độ nào nhìn cũng đều là một trùng cái điển hình.
Hắn không phản bác thân phận “trùng á thư tóc đỏ”.
Nhận ra bản thân hơi thất lễ, Sogno cứng đờ thu hồi ánh nhìn, khéo léo chuyển chủ đề:
“Lúc chúng ta tìm thấy ngươi, ngươi vừa hay bị một tấm thép tinh che lại, may mắn là ngươi ở bên ngoài khu vực đầu tiên bị ném bom, nên mới không bị thương nghiêm trọng.”
Thấy Thích Yến có vẻ nghi hoặc, hắn tiếp tục giải thích:
“Quân đoàn số 5 và số 8 tiến hành làm nóng mở đầu chiến tranh ngay tại sân bay. Tổng cộng đã ném ba phát đại pháo ly tử xuống.”
“Sau khi giai đoạn làm nóng kết thúc, ta và Zakir cũng chỉ muốn tới xem có ai sống sót cần cứu giúp không, thế là phát hiện ngươi đang bất tỉnh.”
Theo lời của trùng cái tóc lam này, đúng là Thích Yến ở ngoài vùng trung tâm oanh tạc. Nhưng nếu không nhờ cặp phụ tử hoặc huynh đệ này cứu giúp, thì cho dù thể năng hắn có phục hồi đi nữa, cũng không thể tỉnh lại nhanh như vậy.
Huống hồ, ngay cả xương sườn hắn cũng không bị gãy — thật là kỳ tích.
Thích Yến cố gắng nén lại cơn ngứa nơi cổ họng, hơi cúi người cảm kích nói:
“Cảm ơn các ngươi đã ra tay cứu giúp. Nếu có bất cứ việc gì cần hỗ trợ, ta nhất định sẽ làm hết sức mình.”
Sogno chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười:
“Ngày mai là chiến tranh bắt đầu rồi, sân bay duy nhất cũng đã bị phá hủy. Ngươi chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt là được, cũng mong đến lúc đó số trùng thiệt mạng sẽ ít hơn một chút.”
Nghe đến đây, yết hầu của Thích Yến bắt đầu ngứa ngáy, rốt cuộc không nhịn được mà che miệng ho kịch liệt, ho đến mức ngực đau như xé rách.
Cảm giác quen thuộc dội về — hắn biết, xương sườn của mình vừa bị ho đến mức gãy mất một đoạn.
Sogno hoảng hốt chạy lại giúp hắn ổn định hơi thở.
Khi lau cho hắn, đầu ngón tay thon dài dính đầy máu đỏ tươi.
Sogno đưa khăn tay qua, Thích Yến nhận lấy, hướng về phía hắn lắc đầu tỏ ý không sao. Sau khi ổn định lại hơi thở, hắn tiếp tục mở miệng hỏi:
“Vậy ở Tư Tháp Tinh… có chỗ nào bán chiến hạm tư nhân không?”
Đáp lại hắn chỉ là nụ cười khổ của Sogno.
“Ở tinh cầu cấp thấp này, thứ thương phẩm cao cấp nhất chính là trí não.”
Sogno nói xong câu đó thì liếc mắt nhìn trùng tóc đỏ đang chìm trong trầm tư, rồi dịu giọng tiếp lời:
“Ta đi xem dược liệu đã nấu xong chưa. Nếu có gì cần, cứ nói với ta.”
Nói xong, y rời đi, để lại không gian yên tĩnh cho Thích Yến suy nghĩ.
Thích Yến mím môi. Hắn cần phải sắp xếp lại lý trí trong tình hình hiện tại.
Đầu tiên, hắn vừa xuống máy bay thì liền đụng phải chiến dịch làm nóng, sau đó trực tiếp bị một quả đại pháo đánh xuống, tiếp theo được một nhóm trùng cứu sống.
Tiếp theo, sân bay duy nhất đã bị phá hủy, hiện tại không còn bất kỳ phương tiện tư nhân nào có thể giúp hắn rời khỏi tinh cầu này.
Dựa theo tình hình trước mắt mà nói, quân đoàn hoàn toàn không xem sinh mệnh của đám trùng thuộc tinh cầu cấp thấp này ra gì. Với mức độ điên cuồng khi bọn họ dội pháo dự nhiệt vào sân bay, hắn căn bản không dám đánh cược liệu mình còn có thể sống sót trong trận chiến tiếp theo hay không.
Cuối cùng, hắn hiểu rất rõ: tinh cầu cấp thấp hầu như không có năng lực quân sự phòng vệ — mà Tư Tháp Tinh lại là một trong những tinh cầu như thế.
Vì vậy, con đường duy nhất để rời đi dường như chỉ còn cách cầu cứu lực lượng xâm lược sắp đổ bộ vào Tư Tháp Tinh. Nhưng vấn đề là — hắn hoàn toàn không có lợi thế hay tư cách gì để lên bàn đàm phán, huống hồ lệnh truy nã của hắn còn đang treo lơ lửng khắp toàn mạng.
Trừ khi… chờ Tư Tháp Tinh xây dựng lại được sân bay.
Nhưng với hiện trạng trước mắt — đó là một ván cờ không có đường thoát…
Suy nghĩ của hắn bị tiếng cãi vã ngoài cửa cắt ngang.
“Hắn thì tốt đẹp gì! Cứ để hắn đi luôn đi! Ai biết hắn có thể mang lại rắc rối gì cho chúng ta!”
“Zakir, ta dạy ngươi thế nào hả?”
“Thư phụ, lòng tốt không phải là để dành cho những kẻ âm hiểm và cắn lại chúng ta!”
“Hắn nói hắn không phải trùng cái.”
“Thân thể hắn, thể trạng hắn — có điểm nào không phải trùng cái? Đó là pháo ly tử đấy! Dù chỉ trúng ở ngoài điểm oanh tạc thì cũng phải nội thương nặng, chẳng lẽ là á thư? Hay là hắn giống ta, cũng là một trùng đực ở tinh cầu cấp thấp?”
Tiếng cãi nhau bỗng chốc ngừng lại.
Ánh mắt Thích Yến lóe lên — hắn không ngờ trùng nhãi con kia lại là trùng đực. Xem ra, cũng không phải trùng đực nào cũng nằm trong vòng bảo hộ của hùng bảo và cường giả.
Cánh cửa sắt cũ nát được đẩy ra, Sogno bưng một chén thuốc bước vào. Các ngón tay đang bưng chén siết chặt đến trắng bệch:
“Xin lỗi, vừa rồi làm ồn đến ngươi.”
Thích Yến chỉ lắc đầu, không nói gì, cầm lấy chén thuốc một hơi uống cạn, nuốt xuống vị đắng gắt cay trong miệng. Hắn vừa định mở miệng nói lời cảm ơn thì đã bị Sogno ngắt lời:
“Hy vọng lời Zakir nói… không làm ngươi thấy khó chịu.”
Lời cáo từ vốn đã chuẩn bị kỹ, đến đây lại bị nghẹn ngang nơi cổ họng.
Sogno kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước giường, hàng mi màu lam cụp xuống nhẹ nhàng:
“Ta lớn lên ở Tư Tháp Tinh — nơi đây tràn ngập nghèo đói, bệnh tật, khốn khổ và cái c.h.ết. Người bên ngoài gọi nơi này là tinh cầu rác rưởi, dù tên gọi đó không hẳn mang ý xấu theo mặt chữ, nhưng ta vẫn gọi nơi này là nhà.”
Đôi mắt lam thẳm ấy lại một lần nữa ngẩng lên, sâu như hồ nước xuân ấm áp, mông lung mà dịu dàng:
“Ta từng trải qua một lần ch.i.ến tr.a.nh, khi ta mười chín tuổi — đó là lần đầu tiên Tư Tháp Tinh bị chọn làm nơi thực hiện chiến thuật thực chiến. Chính trong đêm hè năm đó, thư phụ ta cũng đã chết.”
“Đêm chiến tranh ấy, bầu trời đầy sao sáng đến lạ thường, ta chưa từng thấy sao trời rực rỡ đến thế. Nhưng từ sau trận chiến đó, sao trời ở Tư Tháp Tinh đã không còn, bầu trời xanh cũng vĩnh viễn bị bao phủ bởi một lớp xám mờ.”
“Ta đã nhìn thấy quá nhiều sinh mệnh rơi rụng, nên mới thấu hiểu: mỗi một sinh mệnh đều vô cùng trân quý, mỗi lần được sống đều là món quà từ sao trời.”
“Vì thế, ta luôn cố gắng hết sức để cứu những trùng bị thương. Có lẽ điều ta làm không nhiều, nhưng ta thật sự… không muốn nhìn thấy bất kỳ ai ch.ết trước mặt mình nữa.”
“Chỉ cần ta còn có thể cứu, ta đều sẽ làm hết sức. Những điều khác không quan trọng. Vậy nên, xin ngươi cũng đừng mang trong lòng cảm giác áp lực hay nợ nần gì cả.”
Đôi mắt lam ấy cong lên như trăng non, khóe miệng hiện nét dịu dàng, mái tóc lam nhạt dài buông xuống như phủ một tầng ánh sáng mờ nhạt.
Ánh mắt Thích Yến lóe lên — hắn biết rõ trùng cái này đang dùng đạo đức để áp chế hắn, nhưng trong khoảnh khắc ấy, lại như được đưa trở về một buổi chiều xưa cũ, khi ánh mặt trời len lỏi qua khung cửa sổ phòng bệnh, và tiếng trong trẻo thốt lên bên tai: “Hạ sáng sủa.”
Đó là một trong những lần hiếm hoi hắn thật sự cảm nhận được thiện ý.
Thời gian trôi sâu vào ký ức, bắt đầu bị đánh thức từng chút một…
Tư Tháp Tinh, ngày 9 tháng 1, 15:30 chiều — theo giờ địa phương.
Khu vực Liệp Hộ Tinh trung vị, tuyến đường phía nam, t** ch**n ngụy trang X-17 đang di chuyển với tốc độ cực nhanh.
“Praset— cái tên điên đó! Hắn dám trực tiếp nã pháo kích sân bay Tư Tháp Tinh! Hắn định nghiền nát cả tinh cầu này sao?!”
“Ta đã sớm nói rồi, cái cuộc chiến làm nóng chết tiệt đó nên bị hủy bỏ từ lâu!”
Trên chiến hạm, Darren giận dữ đến nỗi một tay lột phăng áo khoác quân phục, ném mạnh xuống sàn, nổi trận lôi đình.
Bên cạnh, nơi giao điểm, một trùng quân thư có mái tóc đen đang ngồi, ánh mắt nhàn nhạt quét qua Darren một cái. Người sau lập tức câm như hến.
Vài giây sau, Darren cuối cùng vẫn không nhịn được, nhỏ giọng lầm bầm:
“Vị kia đầu óc chắc cũng có vấn đề, nhàn rỗi không có việc lại chạy đến tinh cầu cấp thấp làm gì…”
Hắn còn chưa được hưởng trọn kỳ nghỉ nữa là.
“Nếu không có ta ở đây, ngươi đã bị tống lên tòa án quân sự rồi.”
Giọng nói lạnh lùng như tuyết không tan, thấm ra từng tấc da thịt — lạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Darren thoáng liếc nhìn đôi mắt đỏ tươi của cấp trên, nhanh chóng ngậm miệng đi kiểm tra lộ tuyến, mặc dù chiến hạm hiện tại đang ở trạng thái chạy tự động, đã tái nhập lộ trình.
Chính là bởi vì có Fellnax ở đây, hắn mới dám lải nhải mấy câu như thế. Dù cho vị cấp trên này có ghét trùng đực đến độ lệnh trùng ai nấy đều phẫn nộ, hắn cũng không sợ. Nhưng mà — dám khẩu nghiệp vào lúc cấp trên đang bực bội thế này, thì đúng là đang đứng giữa mìn nhảy disco.
Cầu trời cho cái vị kia biết điều một chút, hắn cảm giác được cấp trên của mình đã ở rìa bạo nộ rồi.
Tư Tháp Tinh, 19:07.
Bầu trời đã tối đen. Từ khe cửa sắt cũ kỹ, ánh sáng mỏng manh rọi xuống. Thích Yến ngồi trong khoảng sân nhỏ, yên lặng nhìn Sogno nấu thảo dược cho hắn.
Nếu có thể gọi nơi này là “sân”.
Nhà của Sogno thực chất là ghép lại từ ba cái thùng container cũ kỹ. Chúng được xếp thành hình vòng, bao quanh khoảng sân nhỏ có bán kính chưa đầy ba mét. Ở giữa, một mái che nắng tạm bợ được dựng lên, phía dưới là mấy dụng cụ nấu nướng tạm bợ.
Còn trùng nhãi con tên Zakir thì từ đầu đến giờ không lộ mặt, tránh để mâu thuẫn nảy sinh, nên cả hai cố gắng không gặp nhau.
Ấn tượng hiện tại của Thích Yến về Trùng ở tinh cầu cấp thấp là: trời vàng cát bụi, nhà container loang lổ, phế liệu công nghiệp, và trị an hỗn loạn.
Bang!
Một thân hình gầy gò rơi xuống mặt đất cách Thích Yến chỉ khoảng 5 mét, hất lên một đám bụi đá vụn.
Thích Yến ngẩng đầu nhìn theo hướng đó — là hai trùng cái ăn mặc rách rưới đang chia đồ ăn. Trùng cái dẫn đầu liếc mắt nhìn sang thấy hắn đang ngồi xem thuốc, khinh bỉ phun mạnh một bãi nước bọt, rồi nhanh chóng quay người rời đi.
Trùng á thư vừa bị đánh ngã lảo đảo đứng dậy, ánh mắt lãnh đạm liếc nhìn Thích Yến, sau đó lau đi vết máu ở khóe môi, che lại vết thương rồi đi về hướng ngược lại hai trùng cái kia.
Từ lúc tỉnh lại tới giờ, đây đã là lần thứ ba hắn chứng kiến cướp bóc ở nơi này.
Thu lại ánh nhìn, Thích Yến mở nắp vung nồi sắt đen. Bên trong đang nấu một thứ thảo dược không rõ tên, mùi vừa chua vừa hăng xộc thẳng lên mũi.
Hắn nhớ lời Sogno nói: 8 giờ sáng mai, ở Khu Đất Đen sẽ mở ra 100 suất danh ngạch ẩn nấp — đó là cơ hội sống sót hiếm hoi mà họ có thể giành lấy.
Khoảng cách giữa Khu Gấu Nâu và Khu Đất Đen là 580km. Nghĩa là… đêm nay, họ phải bắt đầu di chuyển.
Thích Yến đeo kính mắt khung vàng của mình lên — che đi phần nào ngũ quan dễ nhận biết. Màu nước thuốc màu nâu sẫm theo mép nồi trào ra, tỏa ra luồng nhiệt mơ hồ, hơi nóng dần dần phủ sương mờ lên kính.
