Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 54: Phát sóng trực tiếp
Darren·Oren ngây người đứng ở cửa phòng, gần một phút sau mới giơ tay lên, hung hăng nhéo lấy cánh tay mình một cái.
“Ngao ~~~”
Tiếng kêu thảm biến điệu vang vọng khắp lầu hai, Darren đau đến mức khóe mắt cũng muốn nứt ra, cuối cùng mới xác định được bản thân không phải đang nằm mơ.
Sau đó, y lại che lấy vết thương, mặt mày ủ rũ, sắc mặt như tro tàn.
Y thật sự không thể tiếp nhận, cũng không biết phải xử lý tin tức trước mắt thế nào. Nhưng cho dù vậy, y vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng vào những gì mình đã thấy.
Bọn họ chỉ là đánh một trận thôi mà, đúng không?
Hoặc là trùng bên trong đó căn bản không phải là Fellnax, đúng không?
Đúng không?
Y nhíu mày, nắm cằm suy nghĩ, cố tìm một lý do có thể tự thuyết phục mình, nhưng lúc này, trí não truyền đến một tin nhắn vệ tinh đã cắt đứt dòng suy nghĩ.
Bỗng nhiên nhớ ra điều gì, Darren trừng lớn mắt, chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, lại phát cuồng đập cửa.
“Không phải đâu! Xảy ra chuyện lớn rồi! Cấp bách lắm! Hector và Kado thúc thúc tìm Fellnax!”
Cửa phòng đóng chặt, không chút khe hở. Trong khi Darren gấp đến mức giậm chân, suýt chút nữa tính toán phá cửa xông vào thì—
Cửa cuối cùng cũng mở ra.
Nhưng người bước ra không phải Thích Yến, mà là Fellnax đã mặc y phục chỉnh tề, hoàn toàn cắt đứt những suy đoán trước đó của y.
Bộ quân phục hiệp sĩ chế tác từ hắc kim bọc kín toàn thân Fellnax, chỉ có phần dưới tai mang sắc thái chói lóa, cho thấy rõ đây không phải trạng thái bình thường. Y nhíu mày, môi mím chặt thành một đường thẳng, toàn thân toát ra khí lạnh và áp suất thấp nặng nề.
Đôi mắt màu huyết dịch không mang cảm xúc dừng lại trên người Darren. Darren lập tức chẳng còn tâm trí để hỏi bất cứ câu gì.
“Kia, cái kia, Hector và Kado thúc thúc …..”
“Ta biết rồi.” Fellnax ngắt lời Darren, giọng y khàn khàn bất thường. “Xuống dưới chờ ta, mười phút nữa xuất phát.”
“Được….”
Darren cố gắng đè nén sự tò mò trong lòng, nhanh chóng chạy xuống lầu.
Chờ y rời đi, Thích Yến mới đi ra, từ phía sau ôm lấy Fellnax, môi ấm áp cọ sát bên tai y, giọng trầm thấp nói: “Thật ra em có thể không cần đi. Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải xé rách mặt.”
Cơ thể Fellnax cứng đờ, nhớ lại sự điên cuồng tối hôm qua, sắc mặt y chợt trầm xuống.
Sau khi biết Thích Yến là trùng đực, y theo bản năng xếp hắn vào vị trí yếu thế. Cho đến tối qua bị hắn ôm lên giường, từ khúc dạo đầu ngọt ngào đến lúc thanh âm khàn khàn cầu xin tha thứ, còn Thích Yến thì từ đầu đến cuối không biết tiết chế, y mới nhận ra ký ức và hiện thực đã hoàn toàn trộn lẫn với nhau.
Tức giận đẩy Thích Yến ra, y nuốt nước bọt để giảm bớt cảm giác nghẹn ngào nơi cổ họng: “Còn chưa đến lúc.”
Thích Yến ấm ức nhìn y một cái, sau đó lại tiến lên gần, cong môi hỏi: “Vậy ta đi cùng em? Hay là ta lại giả làm tên binh nhì kia?”
Y liếc hắn một cái, thấy gương mặt hắn rạng rỡ tươi cười, cuối cùng cũng dời mắt đi, nhưng vẫn khẽ gật đầu.
“Vậy chúng ta đi rửa mặt trước, đừng để thiếu tá phải chờ lâu nữa.”
“Đừng có sờ loạn.”
“Ta có làm gì đâu.”
Đến đúng phút thứ mười lăm, Fellnax mới cùng Thích Yến sóng vai đi xuống lầu.
Darren nghi hoặc nhìn người mặc quân phục “binh nhì” kia, đang định hỏi thì liền nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên:
“Ngươi khỏe chứ, thiếu tá.”
Darren lập tức nghẹn họng, suýt nữa không thở nổi, tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó bước nhanh đến trước mặt Fellnax, bắt đầu báo cáo tình hình.
“Tối qua Betchar điều động chiến hạm đến phủ đệ Osses, nghe nói trận động tĩnh đó lớn đến mức suýt nữa khiến Osses tưởng rằng Gero Dea muốn phát động chiến tranh.”
Vừa hồi tưởng vừa bước ra ngoài, Darren tiếp tục nói: “Sau đó Hector thúc thúc gặp y, không rõ hai người nói gì, mà rồi họ liền cùng nhau đến Cung điện Đặc Pura.”
“Hector thúc thúc đã cố liên lạc với ngươi qua vệ tinh nhưng không thể kết nối, cũng đã đến cả lãnh địa quân dung hợp tinh để tìm mà vẫn không thấy ngươi, cuối cùng mới liên lạc được với ta.”
Fellnax gật đầu, rồi bước lên chiếc xe lơ lửng chờ sẵn sau lưng. Thích Yến theo sát phía sau.
Darren nghiêng đầu về phía sau khi lái xe, dò hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nghe khẩu khí của Betchar thì giống như ngươi đắc tội y không nhẹ đâu.”
Không nhận được phản hồi, Darren quay đầu lại thì thấy Fellnax đã nhắm mắt, tựa vào vai trùng miệng lưỡi trơn tru kia, mà trùng đó đang quay đầu cười với y, còn giơ tay làm động tác “suỵt”.
Darren cắn răng, mắt không thấy thì tâm không phiền, bèn quay đầu lại tiếp tục lái, thả chậm tốc độ của xe huyền phù.
Khi đến được tòa nhà nội các thì đã qua 30 phút.
Thích Yến nhẹ nhàng vỗ lưng Fellnax, hạ giọng: “Tới rồi, Fellnax.”
Lông mi khẽ rung động, hàng mi trắng nhấc lên để lộ đôi mắt huyết sắc trong trẻo, Fellnax gật đầu đứng dậy, mở cửa bước xuống xe.
Thích Yến theo ngay phía sau.
‐—–
“A, ta còn tưởng ‘dị thú máy móc’ sau khi bị truy nã và định tội sẽ chuẩn bị tự lập môn hộ làm tinh tặc rồi chứ.
Vừa mới bước qua cửa phủ, giọng điệu châm chọc của Betchar liền truyền đến.
Fellnax không thèm để tâm, ánh mắt dừng lại ở Kado bên cạnh Hector, khẽ gật đầu chào.
Thấy dáng vẻ đó của y, Betchar chỉ hừ lạnh một tiếng.
Thích Yến bị chặn lại ở bên ngoài tòa nhà, nhìn hình ảnh đồng bộ từ Đức Vưu Tư, phát hiện Y Khuê Nhĩ không ở bên cạnh y.
“Chuyện xảy ra tối qua rốt cuộc là thế nào?”
Hector là người đầu tiên cất tiếng hỏi, ánh mắt không mang theo bất kỳ gợn sóng hay cảm xúc nào, chăm chú nhìn về phía Fellnax.
“Betchar tiến hành oanh tạc quy mô lớn phi pháp, khiến cư dân Thánh Tháp Tư hoảng loạn.”
Y nói chậm rãi, điều chỉnh để giọng không quá khàn khàn, nhưng Hector vẫn nhận ra có điều bất ổn, lặng lẽ quan sát Fellnax như đang suy nghĩ điều gì.
Betchar mỉa mai chen lời: “Thật là tìm được cái cớ tốt quá ha, cái tên chủ bá đó rõ ràng là bị ngươi cố tình thả chạy.”
Đôi mắt đỏ sẫm của Fellnax nhàn nhạt liếc qua Betchar: “Chứng cứ đâu?”
“Nếu ngươi đang nói đến đoạn theo dõi quay được lúc ngươi đối diện với trùng kia mà tinh thần hải ổn định lại trong nháy mắt, thì đúng là có.”
“Lời nói phiến diện.”
Giống như nghe được chuyện gì buồn cười, Betchar cười khẩy, giễu cợt mà đưa tay vuốt tóc sát tai: “Có phải hay không, lời nói phiến diện của gia chủ Osses thì tự nhiên là đáng tin?”
Fellnax không nói gì, Hector cuối cùng lên tiếng, ánh mắt thâm trầm dừng lại trên người y: “Fellnax, nhớ rõ sứ mệnh của ngươi. Zarlak là tội nhân của tinh tế.”
“Hắn tạc phá Vân Phỉ Tinh, không phải sao?”
Tiếng khớp xương vang lên khe khẽ, là vì Fellnax đang siết chặt nắm tay.
Thích Yến ở bên ngoài nhíu mày.
【Khôi phục Tinh Võng đi】
【Đã rõ】
【Phát toàn bộ video ta quay được trước đó, sau đó mở phát sóng trực tiếp ngay bây giờ】
【Dùng tài khoản cũ?】
【Phải】
Hector nhìn dáng vẻ của Fellnax, khẽ nâng cằm, trong giọng nói có một tia kiêu căng khó phát hiện: “Hài tử của ta, chuyện ngươi muốn làm, ta có thể giúp ngươi. Ngươi là kẻ thông minh, hẳn là biết phải làm sao.”
“Chỉ là một trùng đực thôi, nếu ngươi muốn, ta đều có thể cho ngươi. Chỉ cần ngươi nói ra hắn đang ở đâu.”
Fellnax nhíu chặt mày, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Hector.
Thích Yến cũng không bất ngờ. Kalani còn chưa ch·ết, hôm qua lại vừa thấy hắn, nếu bọn họ kết nối được thông tin tình báo, thì chắc chắn đã phát hiện giới tính thật của hắn.
Thấy sắc mặt của Fellnax, Betchar nở nụ cười: “Hắn không nói với ngươi sao? Trước kia hắn từng là thực nghiệm thể của Kalani đấy.”
Không khí bỗng trở nên đông cứng, ánh mắt lạnh thấu xương phóng thẳng về phía Betchar, sát khí bao phủ khắp căn phòng.
Sắc mặt Betchar không đổi, nhưng đầu ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh, quả nho trong tay cũng bị bóp nát.
Kado dựng mày, đang định lên tiếng quát lớn thì âm thanh tin tức từ trí não vang lên. Trừng mắt lạnh lùng liếc Hector, lập tức mở thông báo. Trong khoảnh khắc, chiếc bàn bị chấn động đến mức đứng bật dậy.
“Fellnax!!!”
Hector cùng Betchar cũng đồng thời nhận được thông báo, sắc mặt cả hai đều không thể coi là tốt, ánh mắt bắt đầu quét khắp phòng như muốn truy tìm nguồn gốc.
Sau một vòng tìm kiếm nhưng không có kết quả, Betchar thu lại đồng tử, cười khẩy đầy giễu cợt nhưng không nói lời nào.
Fellnax nhíu mày, lập tức ý thức được chắc chắn là Thích Yến đã làm gì đó.
Y mở trí não ra — Tinh Võng thật sự đã được khôi phục. Cố định ở vị trí tin tức hàng đầu chính là buổi phát sóng trực tiếp do As khởi động, mà hình ảnh trong buổi phát sóng đó…
Chính là cảnh tượng hiện tại của bọn họ trong phòng.
Màn hình tràn đầy làn đạn sặc sỡ và lượng người xem không ngừng tăng lên, đang ào ạt đổ vào, phá tan mọi phòng tuyến vốn cố thủ trong giới quý tộc.
[Trùng phân! Cái quỷ gì vậy!]
[Tinh Võng khôi phục thật rồi!]
[Sửa được rồi sao?]
[As đâu? Ta trách oan As mất rồi, ta thật sự hối hận quá…]
[Tài khoản của As lại phát sóng! Chứng tỏ hắn chưa ch·ết đúng không? Đúng không!]
[Vừa rồi cái trùng tóc tím kia gọi As là gì ấy… là trùng đực hả?]
[As chính là trùng đó sao?!]
[Không thể tin nổi… nhà ai mà có các hạ bị truy nã toàn Tinh Võng chứ? Mức giá truy nã còn đủ mua cả một viên tinh cầu trung đẳng!]
[Bọn họ là trùng nào vậy?]
[Không biết, nhưng cái trùng mắt đỏ tóc đen kia hình như là “Dị thú máy móc” thì phải!]
[Vậy… cái trùng tóc tím kia là hùng phụ của y, chính là Osses?]
[Là quý tộc!]
[Bọn họ muốn dị thú máy móc nói ra nơi As ở, có nghĩa là As thật sự chưa ch·ết! Hắn còn đang chiến đấu với quý tộc!]
[Vậy… dị thú máy móc đang ở cùng As sao? Ta thật sự không thể tưởng tượng nổi…]
[Không ổn rồi, thông tin hiện giờ quá nhiều, ta rối hết cả lên, có ai giúp tổng hợp lại không?]
[Ta cũng vậy…]
[Ta cũng thế, thật sự quá hỗn loạn rồi…]
[Ta còn đang đắm chìm trong niềm vui vì Tinh Võng được khôi phục, thì đột nhiên thấy As “xác ch·ết vùng dậy”, sau đó biết được hắn không ch·ết, rồi lại nghe nói As là trùng đực······]
[Trước kia không phải tất cả đều đang thảo phạt hành vi phạm tội của As sao? Những hành vi đó còn chưa được làm rõ ràng, mà giờ lại là một đống tin tức hỗn loạn như thế này!]
[Ta không phân biệt được cái gì thật, cái gì giả nữa rồi…]
[Chắc chắn là thật đó! Mọi người đi xem diễn đàn và những video As đăng lên đi!]
······
Kado sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Hector, còn sắc mặt của gã thì cũng chẳng dễ chịu gì hơn, sau khi chạm phải ánh mắt của y, gã chỉ gật đầu không nói gì.
Kado ánh mắt lạnh lẽo, rút từ túi trước ngực ra một viên tinh cầu pha lê và bóp nát nó.
Tiếng còi báo động chói tai vang vọng khắp toàn bộ tòa nhà nội các, tiếp theo là âm thanh dồn dập của những bước chân và những đoạn thông tin gấp gáp từ các đoàn trưởng quân đoàn nhất tuyến truyền đến:
“Ân Đạt Tạp! Lập tức phái binh bắt giữ Fellnax!”
Fellnax vẫn đứng yên nơi đó, không hề dao động bởi những lời này.
Tiếng bước chân rầm rập mỗi lúc một gần. Đôi mắt đỏ rực như máu của y nhìn thoáng qua Hector lần cuối, rồi xoay người rời đi.
Không có bất kỳ trùng nào cản được y. Những thị vệ dám cản y đều đã ngã xuống dưới đôi cánh của y.
Kado và mấy trùng khác đã sớm rút lui bằng lối đi khác. Cuối cùng, nơi đây chỉ còn lại cảnh tượng mà y để lại — cánh mang theo huyết nhục và những vết đạn pháo nổ tàn khốc.
Fellnax vung mạnh đôi cánh, lao ra khỏi vòng vây truy kích, bay thẳng ra ngoài. Gió bị cánh xé rách tung ra, thổi tung tóc mái của trùng đực đã đứng chờ sẵn ngoài cửa từ lâu, làm lộ ra gương mặt đang mỉm cười chói mắt.
Thích Yến nở nụ cười, đưa tay ra: “Đi thôi, thượng giáo.”
Một lực siết nhẹ truyền đến từ bên hông, Fellnax trực tiếp ôm lấy hắn, bay vọt lên không trung.
Lúc này, trùng của hiệp hội quân đoàn vẫn chưa kịp tới, mà thủ vệ nội các đối với Fellnax chỉ là một đám binh lính tôm tép, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng đen kia ngày càng bay xa.
Y có sự tự tin tuyệt đối.
“Đi xuống, ngươi cao quá.”
“Thượng giáo ~”
“Mệt rồi.”
“Vậy ta ôm em chạy tiếp?”
“Đến nơi rồi.”
“Hửm?”
“TR-512.”
