Fellnax ở căn cứ bảo thạch đỏ đã chờ đợi khá lâu, phần lớn các tuyến đường ở đây y đã điều tra qua, ngay cả sơ đồ mặt phẳng của mấy trạm cơ khí lớn cũng đã nắm trong tay. Ban đầu y định ra tay sau ba ngày nữa, nhưng Thích Yến lại bất ngờ đến sớm hơn so với kế hoạch.

Cùng ngày, sau khi đạt được thỏa thuận và lên kế hoạch vào rạng sáng, họ quyết định sẽ hành động vào 2:00 sáng hôm sau.

Đến thời gian đã định, hai người đúng hẹn gặp nhau dưới chân hẻm núi. Thích Yến mang theo loại bom mini lấy từ TR—512.

Hắn lấy ra năm quả, mỗi quả to bằng nắm tay, nhưng đủ để khiến một tòa thành thị sụp đổ.

“Ngươi biết nguồn năng lượng dự trữ của bọn họ có thể cầm cự được bao lâu không?” Thích Yến dẫm lên bóng ma, dùng tinh thần lực nén lại lời nói, truyền thẳng vào tai Fellnax ở đầu kia.

Thông thường, các trạm năng lượng trên tinh cầu đều có hệ thống dự trữ phòng khi xảy ra tình huống khẩn cấp. Nếu là ở tinh cầu khác thì có lẽ Thích Yến đã chẳng bận tâm đến chuyện sử dụng năng lượng dự phòng khi phá hoại hệ thống chính.

Nhưng ở khu vực căn cứ bảo thạch đỏ này lại không có trùng cái tạo ra mặt trời. Hắn lo rằng nếu tính toán sai thời gian, tất cả trùng trên tinh cầu này sẽ bị đông cứng thành khối băng.

Fellnax có phần kinh ngạc trước cách Thích Yến dùng tinh thần lực, y học theo cách hắn truyền lời.

“Không xác định, ta chưa từng vào bên trong trạm năng lượng, nhưng từ quy mô bên ngoài thì có thể phán đoán rằng ít nhất có thể duy trì 48 tiếng.”

Thích Yến nghiêng đầu nhìn khu cơ sở có thể so với một tòa thành phố mà họ vừa đi qua, đối với sự đa dạng trong kỹ năng quân sự của thư viện chiến thuật, hắn lại có thêm hiểu biết mới.

Trong lúc nói chuyện, chưa đầy hai mươi phút sau, bọn họ đã né tránh hết hệ thống canh phòng và đến được trạm năng lượng. Cả hai nửa ngồi xổm trên đỉnh núi, từ trên cao quan sát thành lũy kim loại phía dưới. Những bức tường cao vây chặt nơi đó, lối vào duy nhất được lắp đặt hệ thống trạm gác, nếu không có quyền truy cập thì không thể vào trong.

Đôi mắt Fellnax biến thành mắt kép dựng đứng, phát ra ánh đỏ lập lòe trong đêm tối. Khoảng năm phút sau y mới mở miệng: “Hướng tây bắc, lỗ thông gió khu B, là tuyến đường ngắn nhất.”

“okk.” Thích Yến lấy từ không gian ra một bộ tai nghe vô tuyến và kính mắt đưa cho y, mắt trái hắn nháy một cái, “Làm tốt chỉ huy nhé, thượng giáo.”

Nói xong, hắn dẫm lên bóng, men theo sườn núi đi xuống.

Ánh mắt dựng đứng của Fellnax trở nên sâu thẳm, y vuốt nhẹ phần hơi ấm còn sót lại trên tai nghe, chậm rãi đeo lên.

Thích Yến đến được khu vực bên ngoài tường thành, nín thở tránh tầm quan sát, ẩn mình sau bụi cây ở góc chết tầm nhìn. Trong đêm tối yên ắng, tiếng bước chân của lính gác nghe rõ mồn một, giẫm lên đá vụn phát ra âm thanh “kẽo kẹt kẽo kẹt”.

“Thời gian thay ca của lính gác khu B là 3 phút.”

Giọng nói trầm thấp lạnh băng truyền đến từ tai nghe, Thích Yến nhẹ nhàng gõ hai cái, canh chuẩn thời gian rồi nhảy lên ống thông gió, giơ tay đè lại chiếc quạt thông gió đang xoay tròn. Hắn dùng sức kéo mạnh một cái, toàn bộ chiếc quạt rơi xuống phía dưới. Đôi tay trắng nõn, trơn bóng như ban đầu, không để lại chút dấu vết, đừng nói là dấu tay, đến một vệt trầy xước cũng không có.

Hắn cất chiếc quạt vào không gian, không mất quá nhiều công sức lau chùi, rồi linh hoạt chui vào trong.

“Fellnax, cái ống thông gió này hẹp quá, chen đến mức ta khó chịu muốn chết.”

Mái tóc dài rườm rà đã được cắt thành tóc ngắn, Thích Yến vừa hoạt động cơ thể vừa cúi đầu, hạ giọng than vãn qua tai nghe.

Bên kia im lặng một lúc mới có âm thanh truyền đến: “Cố chịu thêm chút nữa, ngươi còn phải bò 2km.”

“Dựa.” Thích Yến khẽ rủa một tiếng, tâm trạng lưu luyến ban nãy hoàn toàn biến mất.

Sau một hồi lặng lẽ bò trong không gian chật hẹp, giọng của Fellnax lại vang lên lần nữa: “Nếu ngươi thấy chán, ta có thể nói chuyện với ngươi một chút.” Giọng vẫn lạnh lẽo, nhưng tốc độ nói lại rất thong thả, toát ra một nét dịu dàng khó tả.

Thích Yến hơi khựng lại một chút, sau đó rất nhanh lại bật cười, tiếp tục bò: “Vậy để khi nào xong nhiệm vụ rồi nói, bằng không đám tinh tặc kia mà nghe thấy có tiếng cười lẩn quẩn trên đầu, chắc nghĩ gặp quỷ thật.”

“Được.”

Ống thông gió hẹp và tối tăm, mỗi lần hít thở sâu đều mang theo mùi cũ kỹ, ẩm mốc từ năm xưa. Sau cuộc đối thoại, Thích Yến liền điều chỉnh lại hơi thở, bò tiếp một cách lặng lẽ.

Không gian yên tĩnh, trong tai nghe chỉ còn tiếng hô hấp xen lẫn nhau, mang theo nhịp tim ổn định, vững vàng.

Thích Yến dần nhận ra nhịp tim mình đang từ từ chậm lại, rồi trở nên bình ổn. Ước chừng khoảng nửa tiếng sau, hắn đột nhiên dừng lại.

“…… Phía trước có tia cảm ứng hồng ngoại.”

Fellnax đã bắt đầu hành động từ mười phút trước. Khi y vừa đến bên ngoài tổng trạm thì nghe thấy giọng Thích Yến truyền qua tai nghe. Động tác không ngừng lại, y linh hoạt lật qua tường vây, liếc mắt nhìn vị trí của Thích Yến, trong đầu nhanh chóng đối chiếu với bản vẽ mặt phẳng đã ghi nhớ từ trước.

“Ngươi lùi lại một chút… dừng. Chính là chỗ đó, bên tay phải của ngươi, góc 35°, hẳn là có một chỗ kiểm tu, thông sang ống dẫn khu B.”

“Ok.” Thích Yến duỗi tay mò mẫm trong một đống tro bụi, tìm được một khối hình vuông nhô lên, dùng sức nhấn mạnh một cái, “Phanh” một tiếng, ánh sáng từ bên dưới chiếu lên.

“À… phía dưới là bể làm lạnh của lò phản ứng.”

Fellnax đã đến được vị trí đầu tiên trong kế hoạch, đang lấy bom do Thích Yến đưa. Nghe vậy, lông mày y khẽ nhíu lại: “Có thể nhảy qua được không?”

Thích Yến đã vuốt mở mép kiểm tu, kéo ống dẫn ra, tay trái giữ chặt thành ống để treo người lơ lửng, tay phải rút vô phong kiếm ra, đánh giá khoảng cách. Dưới đáy là nước làm lạnh màu lam u tối, phát ánh sáng nhàn nhạt trong bóng đêm.

“Đương nhiên rồi, ngươi hoàn toàn có thể tin tưởng ta, thượng giáo.”

Vừa dứt lời, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, vô phong kiếm phóng đi trước, sau đó chính hắn cũng nhảy theo kiếm. Lưỡi kiếm cắm xuống chính giữa bể làm lạnh, còn thân thể Thích Yến xuất hiện ngay sau đó.

Hắn thu kiếm về tay, lại tiếp tục phóng ra lần nữa. Khi thân thể sắp rơi xuống sát mặt nước làm lạnh thì hắn lập tức dịch chuyển tức thời đến cạnh bể nước.

Phủi bụi bẩn trên người, hắn bắt đầu quan sát xung quanh.

Nghe được tiếng động trong tai nghe, Fellnax rốt cuộc cũng thả lỏng, tiếp tục thiết lập hẹn giờ cho quả bom. Nhưng lúc này, từ xa đột nhiên vang lên tiếng lính gác la to: “Bên kia có tiếng động!”

Ánh mắt y tối lại, động tác trên tay lập tức nhanh hơn, vừa thiết lập xong bom đã lập tức ẩn mình vào bóng đêm.

Bước chân lính gác dần tiến gần, ánh sáng đèn pin quét qua đúng vị trí mà y vừa đứng.

“Là ngươi lại lăn qua lăn lại gây ra động tĩnh, cứ làm như gặp quỷ không bằng. Mau thay ca đi, đừng lề mề nữa.” Một tên lính gác khác vừa ngáp vừa xoay người bỏ đi. Tên đầu tiên chỉ còn cách đuổi theo.

Thấy hai tên lính gác đã đi xa, Fellnax mới gõ nhẹ lên tai nghe, đáp lại câu hỏi dò của Thích Yến.

Xác nhận y không gặp chuyện gì, Thích Yến cũng tiếp tục hành động. Hắn lấy bom ra, nhanh chóng di chuyển đến vị trí đã định trước để đặt, động tác dứt khoát, thành thạo, từng bước thiết lập chế độ hẹn giờ rồi rời đi, hướng tới tọa độ tiếp theo của điểm nổ.

Đột nhiên, Thích Yến liếc thấy một bóng đen lướt qua trong tầm mắt. Hắn lập tức lắc mình ẩn vào trong bóng đêm, tay gõ nhẹ lên tai nghe.

Lúc này, Fellnax vừa mới đến địa điểm đặt quả bom thứ hai, nghe thấy âm thanh truyền tới liền khẽ nhíu mày: “Sao vậy?”

Âm thanh đáp lại rất nhỏ, có phần mang theo chút trêu đùa:

“Thượng giáo à, đêm nay có vẻ như chúng ta không phải ‘khách quý’ duy nhất đâu.”

Lồng ngực Fellnax khẽ căng lại, động tác tay lại nhanh thêm một phần: “Ngươi có thể đảm bảo an toàn cho bản thân không?”

“Ừ hừ.” Thích Yến đáp lại một tiếng rất nhẹ, rồi thấp giọng nói tiếp: “Ngươi đoán ta vừa thấy ai?”

“Ai?”

“Cái tên tóc hồng kia.”

Sắc mặt Fellnax lập tức tối sầm, lông mày cau chặt lại. Julius làm sao lại xuất hiện ở trạm năng lượng này? Rõ ràng y không hề giao bất kỳ nhiệm vụ gì cho hắn.

Trừ phi… hắn đang nhận lệnh khác. Hoặc là — nơi này vốn dĩ đã là địa bàn của hắn.

Ánh mắt Fellnax dần trở nên sâu trầm, tay vừa hoàn tất việc đặt quả bom thứ hai, y liền lập tức tiến vào bên trong khu vực trung tâm trạm năng lượng.

“Ngươi cẩn thận một chút. Hắn thân phận không rõ, ta không thể xác định được hắn thuộc phe nào. Một khi có gì không ổn, lập tức rút lui.”

Thích Yến nhìn theo bóng dáng ở khúc quanh đang dần rời đi, ánh mắt hơi nheo lại, “Hắn đi rồi. Ngươi bên kia sau khi đặt xong quả bom thứ ba thì lập tức rút lui đi. Ta chôn xong điểm cuối cùng rồi cũng đi. Ngần ấy bom là đủ rồi.”

“ok.”

Trong mắt Thích Yến ánh sáng lấp lánh, hắn khẽ nhếch môi cười, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.

Fellnax tăng tốc, nhanh chóng di chuyển đến điểm đặt thứ ba. Đồng tử y dần biến thành trạng thái mắt dựng đứng, cảm quan mở rộng đến cực độ, mỗi một tiếng động vang lên đều trở nên rõ ràng khác thường.

Tiếng máy móc hoạt động vù vù ở nơi xa che giấu đi bước chân vốn không phát ra tiếng của y.

Ngay khi y sắp đến được vị trí thứ ba, cách đó 500 mét phía sau bỗng vang lên một tiếng kim loại va chạm cực kỳ nhỏ.

Fellnax lập tức ẩn mình vào bóng đêm, đồng tử trầm xuống, hô hấp chậm lại. Y đưa tay ra sau lưng, rút chủy thủ mà Thích Yến từng đưa cho hắn.

Nếu dùng cánh trong tình huống này, động tĩnh sẽ quá lớn.

Dưới ánh mắt lạnh như băng của y, một trùng tóc có màu hồng nhạt chậm rãi xuất hiện. Đôi mắt mèo hồng phấn ngấn nước, nhìn qua vô hại và đáng thương, nhưng trong lòng Fellnax lại chỉ dâng lên cảnh giác mạnh mẽ.

Julius siết lấy tay áo, căng thẳng nhìn vào không gian tối đen phía trước, giọng nói run rẩy:

“Có… có người không? Đây là chỗ nào vậy?”

Đáp lại gã chỉ là sự im lặng tuyệt đối.

Gã c*n m** d***, lại cất tiếng gọi:

“Thượng giáo đại nhân, ngài có ở đây không? Ta không cẩn thận xông vào… ta sợ lắm…”

Fellnax đổi thế cầm chủy thủ ngược lại, bắp chân căng chặt, ánh mắt rét lạnh — đó là dấu hiệu y chuẩn bị phát động công kích.

Ngay lúc y định lao ra, phía sau Julius bỗng xuất hiện một bóng người.

“Vưu… Lợi Ô? Là gọi thế đúng không?”

Là Thích Yến.

Hắn từ trong bóng tối đi ra, cười cười nhìn như vô hại. Khuôn mặt trắng nõn dính đầy bụi tro, trên quần áo cũng lấm lem, nụ cười ấy lại hoàn toàn trái ngược với sát khí hắn đang cố giấu.

Fellnax bật cười thành tiếng.

Thích Yến liếc về phía y đang ẩn nấp, vẻ u oán trong mắt lướt qua, khí thế sắc bén ban nãy phút chốc tan biến.

Julius gượng ép nhếch môi cười, biểu cảm trên mặt kéo căng đến mức khó coi, cố gắng dùng nụ cười để che đi cảm xúc nơi đáy mắt.

“Carl tiên sinh, sao ngài lại ở đây vậy?”

Thích Yến phủi phủi tro bụi trên ngực bằng một tay, vẻ mặt như không để ý gì, vẫn mỉm cười ôn hòa. Nhưng khi hắn cúi đầu nhìn Julius, trong ánh mắt lại mang theo sát ý rõ rệt.

“Bởi vì ta là tinh tặc mà.”

“Ha… Ha, Carl tiên sinh thật biết nói đùa. Ngài sao có thể là tinh tặc được chứ?”

Thích Yến nghiêng đầu, nụ cười vẫn giữ trên môi:

“Nếu ta không phải tinh tặc thì sao lại có mặt trong trạm năng lượng này?”

Nụ cười trên mặt Julius rốt cuộc không duy trì được nữa. Gã ngẩng đầu nhìn Thích Yến, trong mắt mang theo sự lạnh lẽo. Nhưng khi mở miệng, giọng nói vẫn ngọt ngào như cũ:

“Nếu Carl tiên sinh là tinh tặc, thượng giáo đại nhân chắc chắn sẽ để tâm lắm đó.”

Nói xong, gã cụp mắt xuống, hàng lông mi cong vút khẽ rung. Ánh mắt liếc về phía bóng đêm phía sau lưng.

Khóe môi Thích Yến cong lên thêm chút nữa, nhưng ánh mắt lại càng lúc càng lạnh lẽo:
“Thượng giáo, ngươi để ý sao?”

Câu hỏi bỗng dừng lại ở Fellnax. Y bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt dừng lại trên người Thích Yến. Trong lòng có chút khó hiểu với biểu cảm kia, nhưng vẫn lựa chọn đáp lời Thích Yến đã nhắc tới.

“Không để tâm.”

Sắc mặt Julius thoắt cái trở nên âm trầm, rồi xoay người lại, gương mặt nhanh chóng chuyển sang dáng vẻ kinh ngạc như thể vừa phát hiện:
“Thượng giáo đại nhân? Sao ngươi lại ở đây?”

Thích Yến cười lạnh một tiếng, chẳng buồn cùng gã diễn trò lá mặt lá trái, giọng điệu mang theo sự thiếu kiên nhẫn rõ ràng:
“Còn định giả vờ à? Fellnax cái gì cũng biết rồi.”

Ánh mắt Julius lập tức chuyển sang Fellnax, nhưng quân thư không hề nhìn gã, tầm mắt từ đầu đến cuối vẫn chỉ dừng lại trên người Thích Yến.

Julius hừ lạnh một tiếng, vỗ tay một cái.

Trong nháy mắt, ánh sáng chói lóa bật lên giữa bóng tối, khiến Thích Yến và Fellnax nhất thời phải nheo mắt lại. Khi mắt dần thích nghi với ánh sáng, cả hai nhanh chóng phát hiện—xung quanh đã bị tinh tặc vây kín.

Julius cười lạnh, lui về sau hai bước, ngẩng cao đầu, không còn chút nào vẻ yếu đuối giả tạo ban nãy.
“Diễn kịch không phải sở trường của ta.”

Gã giơ tay lên ngắm nghía một chút, ánh mắt đầy khinh thường quét qua người Thích Yến:
“Lần trước ngươi còn sống sót, xem như ngươi mạng lớn. Nhưng lần này…”

Khuôn mặt trắng nõn tinh xảo của gã gợn lên nụ cười tàn nhẫn, trong ánh mắt âm lãnh còn mang theo sự thèm khát. Gã đưa tay về phía Thích Yến, nhẹ nhàng v**t v* khoảng không trước mắt như đang chạm vào đôi mắt của hắn:
“Lần này… ta nhất định sẽ… móc đôi mắt của ngươi ra, cất giữ cẩn thận…”

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 43 | Đọc truyện chữ