Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 36: Đường ai nấy đi
Phó thủ nhận được tín hiệu cầu viện liền dẫn theo tiểu đội đến khu cư dân số năm, mùi máu tươi nồng nặc lẫn lộn với mùi rác rưởi lan khắp không khí.
Hắn chậm rãi giảm tốc độ, giày đạp lên những mảnh pha lê vỡ phát ra một tiếng “rắc” giòn tan, lòng khẽ run, vừa rẽ qua đã thấy trên mặt đất nằm ngổn ngang mấy chục thi thể tinh tặc, có kẻ bị cắt đứt yết hầu, có kẻ đầu chẳng biết bay đi đâu, cuối hành lang là một trùng có đôi mắt màu nhạt đang rút trường đao từ ngực một tinh tặc ra, bên cạnh hắn là Fellnax·Osses, cánh đen vừa lướt qua liền kết thúc tên tinh tặc còn lại cuối cùng.
Một tiểu đội – toàn quân bị diệt.
Đôi mắt vàng kim và huyết sắc đồng loạt khóa chặt lấy hắn, giống như bị một con rắn độc lạnh lẽo quấn lấy tim, lạnh thấu xương, nghẹt thở.
Hắn không nhớ lúc ấy mình nghĩ gì, phản ứng bản năng khiến hắn xoay người bỏ chạy, quên chỉ huy, quên triển khai cánh, cũng quên cả việc phản kháng.
Tầm nhìn cuối cùng của hắn là một thân thể không đầu, chỗ cổ cụt còn rỉ máu tươi, trái tim bị cắm sâu một thanh trường đao đang rung khẽ.
Mí mắt hắn dần dần khép lại.
Đó là… thân thể của hắn sao?
Thích Yến rút đao ra, mũi đao hơi nghiêng chạm đất, nhướng mày nhìn đám tinh tặc đang lao đến phía họ, cổ tay khẽ chuyển, máu trên lưỡi đao bị hất sạch
“Đám này giao cho ta, bọn bỏ chạy giao cho ngươi.”
“Tuân mệnh, trưởng quan.”
Trong mắt Fellnax lóe lên ánh máu khát chiến, giang cánh bay đi.
Cách đó hai cây số, một trùng đực tóc hồng nhạt đang ngắm bắn, ánh mắt cùng màu lặng lẽ dao động sau lớp kính ngắm, nhìn đôi cánh đen lao qua nơi nào là huyết nhục văng tung tóe, mang theo đôi mắt cùng màu máu với y, giống như Tử Thần thu hoạch sinh mệnh bọn phế vật kia.
Tim hắn đập điên cuồng, ngây ngốc nhìn đôi cánh đẹp đẽ nhưng nguy hiểm ấy, ánh mắt dừng lại nơi mặt mày sắc bén thâm trầm kia, hầu kết trượt lên xuống, nuốt lấy dòng nước miếng quá mức dư thừa, điều chỉnh tư thế, hướng họng súng về phí trùng đang múa lưỡi đao.
Động tác của hắn cực nhanh, mắt thường chỉ thấy tàn ảnh, trường đao như là phần kéo dài của thân thể hắn, mỗi một lần vung lên đều mang theo nhịp điệu chí mạng.
Đám phế vật kia thật sự giống như món đồ chơi của hắn, còn chưa kịp siết cò thì đầu đã lìa khỏi cổ. Thậm chí không thể gọi đây là một trận chiến, mà chỉ là màn nghiền ép đơn phương.
Gã nheo mắt lại, từng mắt lưới dày đặc bắt đầu lan ra, ánh sáng phấn hồng bao trùm khiến động tác của trùng kia cuối cùng cũng chậm lại, tầm nhìn cuối cùng cũng bắt được thân ảnh của hắn.
Cảm nhận tinh thần lực đang trôi tuột đi với tốc độ chóng mặt, gã từ tốn ấn xuống cò súng.
Lông tơ khắp người Thích Yến dựng đứng, cảm giác rợn người đột nhiên lan từ lòng bàn chân, đồng tử co rụt lại, theo bản năng nghiêng người, viên đạn sượt qua hàng mi hắn bay đi, đánh trúng đầu một tinh tặc bên trái, phát ra tiếng “Phanh” vang dội, đầu lập tức nổ tung, dịch nhầy đỏ trắng bắn tung tóe.
Cảnh báo sinh tồn gào thét trong đầu, hắn đá văng một tinh tặc khác đang lao đến, lôi theo cả một cái xác chắn trước chỗ hiểm của mình, vận khởi khinh công bỏ chạy.
Một viên đạn sượt qua đầu gối hắn, một viên khác nổ tung trước ngực cái xác phía trước.
Nhưng Thích Yến đã kịp hội hợp với Fellnax, cặp cánh đen khổng lồ tạo luồng gió mạnh cuốn tung tóc mái bên thái dương Thích Yến, hoàn toàn bao bọc lấy hắn.
Fellnax túm lấy Thích Yến, ung dung rời đi.
Trùng tóc phấn hồng nheo ánh mắt lạnh lẽo sau ống ngắm, tinh thần lực sử dụng quá độ khiến tinh thần hải của gã không ổn định, hai mắt đỏ ngầu.
Nghiến răng phát ra tiếng “kẽo kẹt”, gã giận dữ bật dậy, ném khẩu súng xuống rồi rời đi.
Thích Yến ôm cổ Fellnax, nhìn phong cảnh trôi dần phía xa mà thở phào một hơi, gió gào thét qua hòa lẫn giọng nói trào phúng của hắn:
“Cái tên bắn lén kia thật sự muốn ta ch·ết à, lần trước là đạn khoách mặt, lần này thì chơi hẳn loại nổ tung luôn.”
“Mạng ngươi lớn thật đấy, mà cũng tránh được.”
“Ha, rõ ràng là tới gi·ết ngươi, kết quả lại toàn chọn ta mà bắn.”
Fellnax vẻ mặt đầy vui vẻ, chậm rãi giảm tốc, từng chút một hạ thấp độ cao.
“Xuống đi tự mình bay đi, ngươi cao quá ôm không tiện.”
Vừa dứt lời, y buông tay phải đang giữ eo Thích Yến ra.
Thích Yến lập tức rơi xuống rất nhanh, thầm rủa một tiếng, rút đao ra cắm xuống mặt đất để giảm lực rơi, một cú lộn ngược hạ xuống, rồi dẫm khinh công đuổi theo.
“Thượng giáo tiên sinh gi·ết người không thấy máu, cũng may ta thân thủ không tệ.”
Fellnax hạ xuống, bay song song với Thích Yến ở cùng độ cao.
“Ngươi thật sự không phải trùng cái?”
Thích Yến nhún vai: “Ta nếu là trùng cái thì đã không chật vật thế này.”
“Vậy ngươi tại sao lại có thể chạy nhanh như vậy, còn nhảy cao như thế?”
“Đây gọi là khinh công. Dùng tinh thần lực bao phủ toàn thân thì có thể nâng thân thể lên và tăng tốc độ, nhưng không thể bay lượn. Nếu ngươi muốn học, sau này ta có thể chỉ cách làm cụ thể.”
Fellnax lắc đầu — phương pháp này nghe đã thấy cần tinh thần lực điều khiển cực kỳ tinh vi, mà cấp bậc tinh thần lực cũng phải rất cao.
Tuy rằng tinh thần lực của y đã rất mạnh, nhưng dùng kiểu này cũng khó mà chịu nổi, huống hồ bản thân y đã có cánh.
“Rất hiếm có á thư nào tinh thần lực lại cao như ngươi.”
Thích Yến cười cười, không tỏ rõ ý kiến, nói một câu gì đó nhưng bị gió thổi bay, không nghe ra nổi lấy một âm cuối.
Fellnax đang định hỏi hắn vừa nói gì, thì xa xa đã nghe có người đang gọi mình.
Thích Yến dừng chân: “Đừng bay nữa, cứu tinh đến rồi.”
Fellnax cũng ngay lúc hắn dừng liền hạ xuống đất, thu cánh lại.
Phía sau họ, một bóng đen từ xa bay tới, dừng lại cách họ khoảng ba mét.
Darren ôm eo thở hổn hển: “Trùng mẫu tại thượng… hai ngươi cuối cùng cũng chịu dừng lại, ta đuổi theo hai người suốt một trăm km đấy!”
Thích Yến không biết từ khi nào lại nở nụ cười cong cong không đổi: “Có lẽ thiếu tá tiên sinh nên bay nhanh hơn chút hoặc là kêu to hơn chút.”
Fellnax cũng đã khôi phục vẻ mặt vô b·iểu t·ình quen thuộc, chỉ là khóe môi vẫn còn vương ý cười chưa tắt.
Darren trừng lớn mắt, không thể tin nổi mà nhìn hắn: “Ngươi buông cái trùng thí nhà ngươi ra đi! Ngươi có nghe rõ mồm mình đang nói cái gì không hả?”
Hai người bọn họ chạy nhanh như vậy, hắn mà còn đuổi kịp thì đã tính là lợi hại lắm rồi, vậy mà còn bị bảo bay nhanh thêm chút nữa.
Bay nhanh thêm chút nữa thì cánh hắn gãy luôn chứ chẳng chơi.
“Chiến hạm ở đâu?”
Fellnax cắt ngang cuộc đấu khẩu sắp sửa bắt đầu giữa hai người, dù thực ra chỉ là Darren một mình nổi đóa.
Darren liếc xéo Thích Yến một cái đầy xem thường, rồi quay đầu nhìn Fellnax từ trên xuống dưới xác nhận y không bị thương mới mở miệng:
“Ở quảng trường khu một. Ta nhận được tin liền chạy tới, lần theo tin tức ngươi cung cấp thì tìm đến được nơi này. Sau đó hỏi thăm thì nghe nói gần đây có người đang tìm một trùng mắt đỏ, liền đoán là ngươi, lần theo dấu chân đám tinh tặc mới tìm được.”
Fellnax nhìn thoáng qua Thích Yến, Thích Yến liền cười, nháy mắt trái với y một cái.
Khóe môi mang theo một độ cong nhàn nhạt, y khẽ gật đầu với Darren: “Đi thôi, về quân đoàn báo cáo trước, nhiệm vụ lần trước thất bại.”
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Darren liền tối sầm lại: “Louis cái con rệp nuôi kia, ta đã tống vào ngục giam nhốt lại rồi.”
“Ừ.”
“Nói mới nhớ, sao cái tên dai như đỉa kia cũng có mặt ở đây?” Darren nhíu mày, nhìn Thích Yến với nụ cười giả tạo ngàn năm không đổi mà lạnh cả sống lưng: “Đừng nói với ta là vì trốn truy nã toàn tinh võng mà dạt tới phế thổ tinh đấy nhé?”
“Phế thổ tinh?”
“Ừ hừ, cái tinh cầu rác rưởi ấy, nơi lưu đày những tội phạm tuyệt vọng nhất, thiên đường của tội ác.”
Thích Yến gật gù hiểu ra. Trước đó nghe đám trùng nhắc tới “phế thổ”, hắn còn tưởng đó chỉ là một khái niệm ẩn dụ nào đó, không ngờ thật sự có một tinh cầu tên như vậy.
“Toàn võng truy nã?” Fellnax cau mày, bắt được một từ nhạy cảm.
Thích Yến vẫn giữ nụ cười không đổi.
Darren trừng lớn mắt, không thể tin nổi:
“Ca! Đại ca! Trưởng quan! Fellnax! Dạo gần đây toàn bộ Tinh Võng đều là lệnh truy nã hắn đấy! Luôn giữ top đầu toàn Tinh Võng, ngươi lại không biết?”
“Trước giờ vẫn đang chấp hành nhiệm vụ, chưa có thời gian xem.”
Darren lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh tới túm lấy cổ tay Thích Yến:
“Thằng này hiện giờ đáng giá 100 triệu tinh tệ đấy! Joseph mỗi ngày đều chửi hắn trước mặt ta, đến mức ta sắp phát điên rồi. Ngươi không biết thì tốt, vừa hay chúng ta kiếm một vố từ cái tên bủn xỉn đó.”
Thích Yến để mặc cho Darren nắm tay mình, ánh mắt lại nhìn thẳng vào Fellnax, mắt vàng lấp lánh ý cười:
“Cho nên… ngươi định bắt ta sao? Trưởng quan.”
Fellnax bước đi không dừng, đáp một câu chẳng liên quan:
“Ngươi còn rất đáng giá.”
Thích Yến xoay người khéo léo né khỏi tay Darren, bước lên hai bước, vỗ tay đặt lên vai Fellnax:
“Thượng giáo đại nhân à, dù gì chúng ta cũng là huynh đệ từng vào sinh ra tử, ngươi không đến nỗi nhẫn tâm vậy chứ?”
Fellnax liếc mắt nhìn tay hắn, Thích Yến vẫn cười tươi như gió xuân, không rút tay về.
“Cho ta một lý do.”
“Ta đánh rất giỏi.”
“Ta cũng đánh rất giỏi.”
“Ta lớn lên đẹp.”
“……”
“Darre..”
Thích Yến thuận tay bịt miệng Fellnax lại, đối mặt ánh mắt lạnh như băng thoáng mang sát ý của y, hắn vội vã buông tay, lùi ra sau giơ tay cười xin lỗi.
Hàng mi cụp xuống rồi lại khẽ nâng, đuôi mắt nhướng lên một tia quyến rũ nhẹ nhàng.
“Chúng ta còn phải cùng nhau đi Trạch Cách Tinh mà, thượng giáo…”
Chữ “thượng giáo” ấy, bị hắn kéo dài ra, vừa nhẹ vừa mềm, mang theo chút lười nhác, như thể vừa dụ dỗ vừa trêu chọc.
Fellnax lạnh lùng liếc hắn một cái, sau đó nhấc chân rời đi không nói một lời.
Thích Yến cảm nhận được lòng bàn tay còn ươn ướt, ngẩn ra mấy giây, có chút ngứa ngáy.
Nhìn theo bóng lưng bộ quân phục đang rời xa, hắn lại cười hì hì đuổi theo, chỉ còn lại Darren đứng ngẩn người giữa cơn gió hỗn loạn.
