Không khí ẩm ướt ngập tràn mùi mồ hôi và máu pha lẫn với vị sắt rỉ, tiếng hoan hô chói tai cùng những tiếng hô vang thần chú vang lên hỗn loạn cực độ. Ở giữa là một cái lồng bát giác lớn, trên đài vương vãi vết máu, bên dưới lồng là một đám điên cuồng gào thét không ngừng.

Chỉ bị vài thanh sắt ngăn cách tùy tiện, phía sau là sòng bạc trong làn khói mờ dưới ánh đèn thủy tinh. Một đám á thư ăn mặc lố lăng nâng ly champagne, uốn éo thân thể len lỏi giữa các bàn cược, những cú va chạm đầy ẩn ý xen lẫn tiếng cười khanh khách.

Ranh giới vô cùng rõ ràng.

Dẫn họ vào là một trùng cái mang vẻ mặt tươi cười như đang xem kịch vui, tay mở ra một mảnh vải đen rách nát đang lên men.

Fellnax nghiêng người về sau, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét.

Trùng cái kia cười càng sâu, hoàn toàn không để tâm mà thu lại mảnh vải.

Những trùng con từ bên ngoài tới thường không nhìn rõ tình thế.

“Số 3, đợi gọi tên.”

Nói xong, trùng cái vung tay rồi xoay người bỏ đi.

Thích Yến buồn cười nhìn Fellnax, thành công thu được một ánh mắt lạnh như băng.

Hắn nhướng mày, khóe môi nhếch lên, nụ cười càng rạng rỡ hơn, kéo sợi dây cột tóc trên đầu xuống đưa cho y.

Fellnax như có điều suy nghĩ mà nhìn hắn vài giây, sau đó tự nhiên nhận lấy dây cột tóc, quấn quanh cổ tay một vòng rồi lại một vòng.

“Ngươi không lên sao?”

“Ta có đồ mới.”

Không biết hắn lại lấy từ đâu ra một cái dây cột tóc màu đen, nụ cười của Thích Yến đặc biệt rực rỡ, đôi mắt vàng ánh lên tia nghịch ngợm khó giấu.

Nếu ánh mắt có thể giết người, thì lúc này Thích Yến chắc chắn đã bị Fellnax cắt thành từng lát khoai tây siêu mỏng.

Y giật lấy dây cột tóc trong tay Thích Yến, để lại một nụ cười lạnh lùng rồi quay người bỏ đi một cách hiên ngang.

Thích Yến bất đắc dĩ nhún vai, lại lấy ra thêm hai sợi dây cột tóc nữa, vừa cười vừa đuổi theo.

“Thượng giáo tiên sinh, ngài có thể đi chậm một chút không, tạm thời vẫn chưa tới phiên chúng ta mà.”

“Đến lượt ngươi.”

“Đại… đại nhân… Ta đã nói hết rồi, ta biết cái gì đều đã khai rồi a…”

“Chúng ta chỉ biết bọn họ đã đi về hướng đông thôi a…”

Một trùng cái có cặp sừng dài trên đầu quỳ trên mặt đất, trán đã đầm đìa máu, chất lỏng vàng đục từ đó lan ra trên nền đất đen xì, hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu bên chân.

Phó thủ hừ lạnh một tiếng, đá mạnh trùng cái văng xa hơn 10 mét, sau đó đi đến bên cạnh Tắc Thêm Tây đang đứng yên.

Tắc Thêm Tây trầm ngâm suy nghĩ, ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống, thật lâu sau mới mở miệng.

“Hỏi thăm cho kỹ cái khu vực gần đây có sòng bạc ngầm hoặc đấu trường ngầm nào không, chỉ cần là nơi có thể kiếm tiền thì đều phải moi ra bằng được.”

“Rõ!”

Tắc Thêm Tây cười lạnh, ánh mắt tối sầm lại.

Fellnax·Osses à, tên rác rưởi này, ta còn hiểu chỗ này hơn cả ngươi.

Cứ chạy đi, chạy từ từ thôi.

“Người tiếp theo! Mắt Đỏ VS Chiến sĩ!”

Fellnax thoáng khựng lại, liếc Thích Yến một cái đầy khó chịu, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên đài.

Trong tiếng xuýt xoa và cười cợt xung quanh, Thích Yến huýt sáo một tiếng.

Này không thể trách hắm. Quân thư kia nói hắn muốn đặt sao thì đặt, ban đầu hắn còn định dùng lý do bị đau mắt để qua quýt, sợ Fellnax thật sự tức đến muốn g**t ch*t hắn.

Kẻ đối đầu với Fellnax là một trùng cái cao ít nhất hai mét, thân thể cường tráng đầy cơ bắp cuồn cuộn như khí cầu bao phủ toàn thân. Cổ vừa ngắn vừa to, từ sau cổ kéo dài tới lưng là hàng gai ngược sáng lấp lánh sắc lạnh, đuôi dày to quất loạn, thỉnh thoảng đập xuống đất phát ra tiếng trầm đục.

Không phân biệt rõ là tóc vàng hay tóc xanh lục, bị bện thành từng bím dây thừng rũ xuống nhọn hoắt trên đầu, nhìn cứ như những con sâu lông.

Đôi mắt lồi lên, đồng tử nhỏ xíu, tròng trắng chiếm phần lớn và phủ đầy tia máu đỏ.

Ngay khi tên đó bước lên đài, tiếng hoan hô dưới khán đài vang dội như muốn nhấn chìm cả cái thế giới ngầm này.

Bọn chúng gào to danh hiệu “chiến sĩ”, la hét gợii ý gã phải làm thế nào để xé xác đối thủ.

Trên khán đài, lũ trùng phấn khích đến đỏ cả khóe mắt, điên cuồng gào thét, chỉ hận không thể tự mình lao lên đài chiến đấu.

Trận đấu vừa bắt đầu liền bùng nổ dữ dội. Gã trùng cái to lớn từng bước nặng nề xông tới tấn công, tiếng hoan hô hơi ngừng lại một chút.

Thích Yến xoa xoa lỗ tai đang chịu đủ âm thanh công kích, ánh mắt dõi theo Fellnax linh hoạt tránh né từng đòn tấn công chậm chạp và nặng nề của “chiến sĩ”.

【Không cho y thêm chút áp lực à?】

Thích Yến nhìn bầu không khí cuồng bạo xung quanh, lắc đầu.

[Không, thế thì ngu ngốc quá.]

“Ngươi là đồ ngu sao! Chiến sĩ!”

“Bắt hắn lại trực tiếp luôn đi!”

“Đè chết hắn!”

“Chiến sĩ!!”

……

Chiến sĩ càng đánh không trúng người thì càng trở nên cuồng loạn, hai mắt đỏ ngầu giận dữ nhìn chằm chằm cái con sâu nhỏ nhảy tới nhảy lui kia, gầm lên một tiếng, vung cả hai nắm đấm, dùng toàn lực đánh về phía Fellnax.

“Phanh ——”

Tiếng va chạm vang dội, kéo theo bụi đất và đá vụn tung lên.

Khi tro bụi rơi xuống, dưới nắm đấm khổng lồ là một cái hố sâu, chiến sĩ đang nửa quỳ trong hố, trên cổ hắn lại có thêm một thân ảnh đang đè ép.

Fellnax dùng hai chân kẹp chặt cổ hắn, phần eo dồn lực, tiếng xương gãy vang lên giòn tan, rõ mồn một trong không khí.

Con ngươi trắng dã của chiến sĩ lật ngược, toàn thân mềm nhũn quỳ rạp hoàn toàn trong lồng bát giác.

Fellnax nhẹ nhàng nhảy xuống, sắc mặt không đổi, thần thái ngạo nghễ.

Không hề lãng phí một giây nào trong trận chiến.

Thích Yến huýt sáo vang dội, là người đầu tiên đứng lên cổ vũ cho “Mắt Đỏ”, thay cho kẻ bại trận nhận lấy sự tôn vinh.

Đám tay đấm lôi thi thể chiến sĩ đi, trọng tài bước lên.

“Ngươi có thể chọn tiếp tục đánh trận quyết đấu, hoặc lựa chọn chuyển sang đấu võ đài.”

Dưới đài, khán giả im lặng trong chớp mắt, ngay sau đó tiếng hoan hô ủng hộ đấu võ đài lại một lần nữa vang vọng khắp quyền tràng.

Trận quyết đấu — chính là dạng như vừa rồi Fellnax chiến đấu — do chủ sòng sắp xếp 1 chọi 1, một trận kết thúc sẽ thay người mới.

Đấu võ đài, nghĩa là – giữ lôi đài cho đến ch·ết.

Trừ phi hoàn toàn không có kẻ lên đài hoặc người giữ đài bị t·ử v·ong, thì trận đấu võ đài mới có thể chính thức kết thúc.

Ở nơi phế thổ không có tín hiệu Tinh Võng bao phủ này – tài nguyên cạn kiệt, ô nhiễm nghiêm trọng, chính quyền không tồn tại, kéo theo là sự vô pháp vô thiên, các thế lực lớn nhỏ chia cắt chiếm cứ từng mảnh đất.

Đây là thiên đường của các giao dịch phi pháp, nơi b·ạo l·ực là phương thức giải quyết duy nhất.

Cũng vì vậy, cư dân nơi này đều gian xảo, giảo hoạt đến mức thực dụng, tôn sùng quy luật cá lớn nuốt cá bé, kính trọng b·ạo l·ực và thực lực.

Phương thức giải trí của bọn họ chính là thông qua việc chứng kiến ranh giới sống ch·ết để k*ch th*ch adrenaline, hoặc nhìn trùng khác nổ tung đầu óc, chịu đựng đủ loại dày vò.

Cho nên, đối với trùng bản địa mà nói, ngoại trừ một số cực kỳ hiếm hoi những kẻ điên hoặc ngốc không muốn sống, không có trùng nào sẽ lựa chọn thi đấu võ đài – bởi vì đó là gần như cầm chắc cái ch·ết.

Tuy rằng nguy hiểm cực cao nhưng phần thưởng nếu trụ được cũng đủ để một con trùng sống an ổn cả đời.

Nhưng trùng phế thổ vốn không coi trọng an ổn, càng không trân quý mạng sống.

Tiếng la hét ác ý và tiếng cười điên dại dội thẳng vào màng tai Thích Yến, khiến hắn nhíu mày, không đồng tình nhìn về phía quân thư vẫn mặt không đổi sắc đứng trên đài.

Fellnax lại không thèm nhìn hắn, chỉ nhàn nhạt mở môi:

“Đấu võ đài.”

Thích Yến tức đến mức bật cười.

Phía trước sao hắn không nhìn ra tên quân thư này lại điên đến thế? Bọn họ hiện tại còn đang bị truy đuổi gi·ết, Fellnax rốt cuộc muốn làm gì? Chết trước thì sẽ không bị truy gi·ết nữa sao? Hay là muốn bị trọng thương rồi kéo theo hắn cùng ch·ết?

Âm thanh trong đầu hắn còn chưa dứt, trọng tài lập tức rời đài, theo sau là một con trùng cái cao gầy, lưng gù khom xuống, dáng vẻ kỳ quái bước lên.

Lưỡi dài thè ra l**m môi khô khốc, để lộ một nụ cười tràn đầy ác ý.

Đột nhiên, trùng cái kia liền vung nắm đấm xông thẳng lên phía trước, tốc độ nhanh đến mức kinh ngạc.

Dưới đài, không ít trùng bắt đầu nóng lòng muốn thử.

Ở các lồng quyền khác, đám trùng cũng bắt đầu tụ lại quanh lồng số 3.

Thích Yến cười nhạo một tiếng, xoay người bỏ đi.

Nhưng trùng cái dẫn họ vào lại mỉm cười chắn ngay trước mặt hắn: “Đấu võ đài còn chưa kết thúc, không được rời khỏi sân trước.”

Vài con trùng cầm các loại v·ũ kh·í ngụy trang bắt đầu từ từ vây quanh hắn.

Thích Yến mỉm cười giơ tay lên ra hiệu mình hiểu rồi, bọn chúng lúc này mới lùi lại.

Hắn xoay người, nụ cười lập tức biến mất, gương mặt lạnh băng như băng giá.

Trên đài, Fellnax đã giải quyết xong con trùng công kích thứ ba, ngực thậm chí không có chút dao động nào.

Thích Yến cụp mắt xuống, ngón tay khẽ vuốt.

[ Sớm biết vậy đã mang theo vài quả bom ]

[ Ngươi làm được chức năng lấy vật sống từ không gian chưa? ]

【…… Chưa được 】

“Chậc.”

Giờ hắn có một ý nghĩ — trực tiếp lên đài gi·ết Fellnax cho rồi.

Tiếc là nếu làm vậy, thì sau đó muốn Địch Tư Bội Nhĩ dẫn hắn đi sẽ khá phiền phức.

Đang còn suy nghĩ, Fellnax lại dễ dàng hạ gục thêm con trùng công kích thứ năm, cười lạnh một tiếng, ánh mắt bắt đầu quan sát khắp nơi.

Hiện tại chỉ mới là đám lâu la tép riu lên đài, vở kịch thật sự còn chưa bắt đầu.

Đôi mắt vàng nhạt của hắn lúc sáng lúc tối, tinh thần đã lặng lẽ khóa vào bốn con trùng.

Hướng 3 giờ– tóc vàng, đầu húi cua, đang xoay chủy thủ trên tay.

Hướng 5 giờ– một tên to con đang nhắm mắt dưỡng thần.

Hướng 11 giờ – đeo kính, mắt mị mị nheo lại, không rõ vui buồn.

Hướng 7 giờ– một tên đầu trọc như ếch xanh đang ngồi xổm.

Lông mi dài khẽ rũ xuống, hắn bắt đầu chậm rãi che giấu khí tức bản thân, không một tiếng động áp sát tên tóc vàng đầu húi cua.

Tóc vàng đầu húi cua chợt nhíu mày, cả người rùng mình khi một cảm giác nguy hiểm quét qua toàn thân. Gã lập tức giơ tay chắn trước người, nhưng đòn tấn công như ng dự đoán lại không hề ập tới. Ngược lại, một cơn lạnh buốt dâng lên từ ngực.

Cúi đầu nhìn, gã thấy một lưỡi đao lóe ánh hàn quang đang cắm thẳng vào ngực mình. Máu theo mép lưỡi dao nhỏ giọt xuống đất, vậy mà trên thân đao lại không để lại chút dấu vết nào.

Cơn đau dữ dội ập đến khiến gã choáng váng. Hắn cảm nhận được lưỡi đao đang khuấy đảo trong lồng ngực mình, hơi thở ngày một nặng nhọc, thân thể lạnh dần, ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ.

Thích Yến rút đao ra, thu vào không gian, lùi về chỗ cũ một cách chậm rãi. Từ đầu đến cuối chỉ mất vài giây.

Tên to con vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở bừng mắt, đôi con ngươi màu vàng lục sắc bén khác thường.

Ngửi thấy mùi máu tanh, gã lập tức nhìn thấy thi thể tóc vàng đã gục xuống. Đôi mắt nheo lại, gã quét mắt đánh giá khắp xung quanh, sắc mặt nghiêm trọng.

To con đứng dậy định bước đi, nhưng vừa động liền bị chặn lại trong tình huống tương tự như Thích Yến lúc trước, đành phải quay lại chỗ cũ. Tuy vậy, ánh mắt gã vẫn không ngừng dò xét khắp nơi, cơ bắp căng lên, cảnh giác cao độ.

Còn đám trùng xung quanh thi thể tên đầu húi cua vẫn dán chặt ánh mắt về phía lôi đài. Có kẻ liếc thấy xác chết, cũng chỉ hờ hững đá văng sang một bên.

Thích Yến lờ đi tên to con, không che giấu khí tức nữa, lững thững đi vòng qua bên cạnh trùng đầu trọc ngồi xổm giống như ếch xanh.

“Ta thấy ngươi vừa rồi ở lồng số 1 đúng không?”

Gã trùng ấy vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi thu ánh mắt về.

Thích Yến chẳng để tâm, mỉm cười ôn hòa rồi cúi xuống sát lại gần: “Thật đáng tiếc nha, suýt nữa ngươi thắng rồi. Đáng tiếc lại gặp phải tên điên không muốn sống kia.”

Nói rồi ánh mắt hắn chuyển về phía lồng số 3– nơi Fellnax, giờ đây đã bắt đầu có dấu hiệu chậm lại.

Trùng đầu trọc ngồi xổm cuối cùng cũng quay lại nhìn hắn, trong mắt tràn đầy chế giễu: “Ngoại lai trùng, ta nhớ không nhầm thì các ngươi đến đây cùng nhau.”

Thích Yến nhún vai, xua tay: “Ta cũng đâu muốn đến cái chốn quỷ quái này với hắn. Bị hắn kéo theo đấy chứ. Nếu không phải đánh không lại, ta đã sớm chuồn rồi.”

Gã trùng kia cuối cùng cũng thấy hứng thú, đứng dậy – so với Thích Yến cao hơn nửa cái đầu – rồi lại lần nữa ngồi xổm xuống đối diện hắn.

Giọng không mấy thân thiện: “Nói thẳng đi, tìm ta làm gì?”

Thích Yến cười, cúi người ngồi xổm đối diện y, trong mắt lóe lên ánh sáng đầy mưu tính.

“Ta biết nhược điểm của hắn, ngươi giúp ta đánh ch·ết hắn.”

Dưới ánh đèn mờ mờ, gương mặt Thích Yến hiện ra rõ nét, khiến người đối diện thoáng chói mắt. Trùng đầu trọc ngồi xổm như ếch xanh nheo mắt lại, đầu lưỡi l**m nhẹ hàm trên.

“Có thể thôi, nhưng ta không làm mấy vụ làm ăn lỗ vốn.”

Thích Yến nhe răng cười rạng rỡ, tay đặt lên vai gã, ghé sát, hạ giọng: “Điều kiện gì, ta đều đáp ứng.”

Ánh mắt của trùng đầu trọc đột nhiên tối sầm, toàn thân trong nháy mắt không còn chút hơi thở. Mí mắt rũ xuống, đồng tử tan rã, cả người vẫn duy trì nguyên tư thế như cũ.

Phải mất vài giây sau, Thích Yến mới từ từ nâng tay, xác nhận không có chút tinh thần lực nào phát tán ra ngoài, sắc mặt không biểu cảm mà lắc lắc tay, cuối cùng quay sang nhìn tên trùng đeo kính đang bước tới gần.

Tên trùng kia mang dáng vẻ mị mị nhãn, cặp kính mắt rõ ràng không phải đồ nhặt từ bãi rác hay được cải tạo từ phế liệu như đám trùng thông thường.

Khi thấy Thích Yến nhìn về phía mình, gã lập tức giơ cả hai tay lên, mắt nheo lại cười nói: “Ta không có ý định làm địch với ngươi đâu.”

Thích Yến không nói gì, chỉ khẽ hạ mí mắt nhìn gã từ trên xuống.

Tên trùng đeo kính buông tay xuống, đẩy nhẹ gọng kính, giọng điệu nhẹ nhàng: “Ta không phải ‘Đại Thụ’ — cái tên ngu xuẩn kia. Ngay từ đầu, khi ngửi thấy mùi máu tươi dưới đài, ta vẫn chưa xác định được là ai. Nhưng khi thấy ngươi đi về phía ‘Ếch Xanh’, ta mới chắc chắn.”

Theo ánh mắt của hắn, Thích Yến lập tức hiểu — tên to con ban nãy chính là “Đại Thụ”, còn cái tên hắn vừa giết chính là “Ếch Xanh”.

“Ta có hơi tò mò, ngươi g**t ch*t Ếch Xanh bằng cách nào? Dùng độc? Nano v·ũ kh·í? Hay là… tinh thần lực?”

Gã cười trông vô hại, nụ cười nhẹ như gió xuân.

Thích Yến lại chỉ nhếch môi, nụ cười hời hợt chẳng đến được đáy mắt, lẳng lặng nhìn gã.

Mị mị nhãn thấy hỏi mãi cũng chẳng moi được gì từ Thích Yến, đành phải từ bỏ:
“Không cần phải cẩn thận đến vậy đâu. Dù ngươi dùng cái gì, thì rõ ràng ngươi cũng không phải loại đơn giản.”

“Bao gồm cả tên kia, đang đứng trên đài.”

Gã đưa tay chỉ về phía Fellnax, lúc này hơi thở đã hơi rối loạn, xung quanh lồng đều chất đầy th·i th·ể.

“Chiến đấu kịch liệt suốt từ nãy đến giờ, đến cả cánh cũng chưa từng dùng, không phải hạng lâu la ở nơi này có thể đối phó nổi.”

“Ban đầu ta chỉ muốn lên góp vui cho đủ náo nhiệt thôi, nhưng bây giờ thì khác, ta càng muốn sống sót hơn.”

Gã đẩy gọng kính phản quang, mị mị nhãn cười khẽ, phất tay:
“Cho nên mới đến nói với ngươi trước một tiếng, tránh bị ngươi giết trong lúc ta còn chưa kịp biết chuyện gì xảy ra.”

“Yên tâm đi, ta sẽ không đụng gì đến tiểu tình lang của ngươi đâu.”

Nói xong, gã còn khẽ cúi người làm một cái lễ kiểu quý tộc về phía Thích Yến, rồi thong dong hòa vào đám trùng đang tụ tập.

Thích Yến đứng tại chỗ, nụ cười trên môi lập tức cứng lại.

Tiểu…tình lang tổ tông nhà ngươi thì có.

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 30 | Đọc truyện chữ