Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 24: Trách ngươi gia thượng giáo bái
【Núi đã bị phong tỏa, điện lưu đã bao trùm toàn bộ núi, độ mạnh có thể biến ngươi thành một đống than cốc.】
[A, ta có nên hay không khen ngươi có tế bào hài hước.]
【Cảm ơn.】
[Thích.]
Thích Yến tùy ý ném thanh đao sang một bên, thay bộ quần áo dính máu và có phần rách rưới, lau sạch vết thương trên mặt đã bắt đầu khép miệng, rồi tìm một cái cây tựa vào.
Ngửa đầu nhìn lên, trên trời là vô số ánh sao chi chít – cảnh tượng hiếm thấy ở Địa Cầu. Tán lá rậm rạp che khuất một nửa bầu trời sao, không khí trong lành mang theo chút lạnh lẽo, tâm tình hắn dần dần bình ổn lại.
Cách đó không xa, trang viên đèn đuốc sáng trưng, yến tiệc linh đình, tràn ngập niềm vui như đại lễ mừng chiến thắng – nếu như bỏ qua chuyện cả ngọn núi đang bị thiết bị điện lưu bao phủ.
Vừa rồi Thích Yến thấy một con chim đang bay trên không trung run rẩy rồi đen lại, hóa thành tro tàn trong làn khói lượn.
Ngực hắn chậm rãi phập phồng, cảm xúc bực bội trên người từng chút một bị đè xuống. Khi mở mắt ra lần nữa, lại trở về vẻ ôn hòa, có lễ như cũ.
Hắn cắm lại thanh đao vào sau hông, thả tinh thần lực ra cảm nhận xung quanh. Quả nhiên cảm ứng được khí tức của Darren, hơi ngoài ý muốn một chút. Y đang cùng một trùng đi về phía hắn.
Thích Yến đứng dậy, bước nhẹ rời khỏi theo hướng ngược lại.
Vừa né tránh khả năng gặp trùng, vừa xóa dấu vết mà bản thân để lại, trong đầu hắn suy nghĩ đến điểm tọa độ tiếp theo.
[Ngươi miêu tả điểm tọa độ cho ta, cụ thể là như thế nào?]
Hôm qua hắn đã hỏi tiểu vương tử, được biết hệ tinh thánh Tháp Tư lấy thánh Tháp Tư làm trung tâm, có tổng cộng sáu tinh cầu. Năm tinh cầu quay quanh thánh Tháp Tư là lãnh địa của năm đại gia tộc, không mở ra với bên ngoài, tọa độ các tinh cầu chỉ có trùng các gia tộc đó và vương tộc mới biết.
Vì vậy, hiện tại Thích Yến suy đoán tọa độ điểm rất có thể nằm ở một tinh cầu thuộc lãnh địa của một trong các gia tộc đó. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng nằm trong vũ trụ. Nhưng nếu nằm ngoài không gian thì chu kỳ thực hiện kế hoạch sẽ kéo dài hơn rất nhiều – vì còn phải có chiến hạm, năng lượng tráo cổ hoàn, những thứ này tốn kém không nhỏ, mà hắn lại không có được qu·ân đ·ội trợ cấp.
【Từ trường năng lượng – trong hệ tinh Ares, nơi có từ trường năng lượng mạnh nhất chính là mấy khu vực đó. Chỉ có hành tinh mới có thể sản sinh từ trường năng lượng như vậy, ngươi có thể thu hẹp lại phạm vi tìm kiếm.】
Thích Yến gật đầu.
Nếu vậy, hắn có thể tìm tiểu vương tử xác nhận.
Vị trí đó xem ra không sai biệt mấy, nằm tại hành tinh ở quỹ đạo thứ ba của Thánh Tháp Tư.
“Fellnax gần đây hẹn hò với vị tiểu điện hạ kia thế nào?”
Liếc mắt nhìn Darren đang trói chặt trùng cuối cùng, Joseph thuận miệng hỏi.
Darren đá một chân lên trùng ám vệ đang giãy giụa không ngừng, bực bội phủi phủi tay.
“Còn có thể thế nào? Ngươi lại không phải không biết – một người thì chán ghét các hạ, một người thì chán ghét quân thư, ta cứ lo Fellnax nhịn không nổi mà đánh cho vị tiểu điện hạ kia một trận.”
Nói rồi, hắn hung hăng trừng mắt nhìn á thư từ đầu tới cuối chưa từng cúi eo một lần, chỉ đứng ngoài sân bước chậm: “Đúng là đại thiếu gia, việc nặng việc dơ đều đến lượt ta làm.”
Đôi mắt hồ ly cong lên, lông mi trắng khẽ rung, Joseph cười mở miệng: “Ngươi chẳng lẽ còn mong ta – á thư không vác nổi cũng không gánh nổi này – đi đánh nhau với bọn họ à?”
Darren trợn trắng mắt: “Tinh thần lực của ngươi để trang trí chắc?”
Joseph nhướng mày, nhún vai, không trả lời.
Lúc y quay sang người bên cạnh, thấy có trùng hầu đến thông báo, trùng hầu vẫn đứng cách sau lưng y đúng 1 mét, thấy Joseph nhìn sang, mới cúi nhẹ người mở miệng.
“Thiếu gia, đã liên hệ được với bên phía gia tộc của Victor, ý của đại thiếu gia Victor là…”
Trùng hầu liếc nhìn trùng ám vệ trên mặt đất, rồi ngừng lời, không nói tiếp nữa.
Joseph cười lạnh, Praset – cái kẻ điên kia – đương nhiên không thể nào cho y một lời giải thích đàng hoàng. Trùng hầu chỉ liếc nhìn một cái đã đủ cho thấy ý của Praset: đám ám vệ này, muốn gi·ết thì cứ gi·ết.
Y rũ mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt.
“Giết hết. Chặt ra từng khối, sáng mai ném hết đến trước cửa phòng Praset.”
“Rõ.”
Darren nhíu chặt mày, cuối cùng không nói thêm gì nữa. Đợi Joseph an bài xong, hắn liền rời đi – kết quả, chưa tới hai mươi phút sau, lại gặp người quen ngay chân núi.
Đối với việc gặp được Thích Yến, Darren cũng không lấy làm kh·iếp sợ. Khi thấy thi thể của trưởng ám vệ, hắn đã có phán đoán rồi. Hơn nữa, miệng v·ết th·ương kia không giống như do cánh gây ra, trái lại lại giống dấu vết của một loại v·ũ kh·í sắc bén nào đó. Ở chủ tinh hiện giờ, có thể dễ dàng g**t ch*t một trùng cái cấp A bằng v·ũ kh·í lạnh mà không tốn chút sức lực nào – hắn chỉ có thể nghĩ đến Thích Yến.
“Ăn không?”
Thích Yến cầm một miếng bánh mì, đưa về phía Darren.
Khóe miệng Darren run rẩy, liếc nhìn thời gian trên trí não – 22:13 theo thời gian Thánh Tháp Tư.
“Có chuyện gì?”
Hắn hoàn toàn không nghi ngờ việc Thích Yến cố ý ở lại nơi này là để chờ hắn. Cũng không muốn vòng vo dây dưa với Thích Yến, Darren hỏi thẳng.
Ai ngờ Thích Yến lại cụp mắt, khẽ chau mày, ra vẻ ủy khuất: “Trưởng quan, đêm nay thực sự là một đêm khiến trùng lo lắng hãi hùng.”
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Darren, da gà nổi rớt đầy đất: “Đừng có diễn nữa!”
Thấy Thích Yến ngoan ngoãn ngậm miệng, hắn thở phào nhẹ nhõm rồi bất đắc dĩ mở miệng: “Nói đi, ngươi làm sao lại đắc tội Praset.”
“Ai, đều trách thượng giáo nhà ngươi a.”
“Hả… hửm???”
Nghe Thích Yến thêm mắm dặm muối kể lại mọi chuyện một lượt, huyệt thái dương Darren giật giật không ngừng.
Hắn thật sự không thể tưởng tượng nổi Fellnax lại có thể vướng vào một mối tình tay ba, thậm chí còn ân cần giải thích với Praset rằng: “Hắn là trùng vương tử thích.”
Thế nhưng, nghe khẩu khí của Thích Yến cũng không giống như đang nói dối. Nhìn nụ cười quen thuộc kia, Darren lại bắt đầu hoài nghi chính mình.
Trùng này… từng có lúc nói thật sao?
Darren thở dài một tiếng, trong lòng thầm nguyền rủa cấp trên mình một trận, nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp:
“Nói đi, ngươi muốn ta làm gì?”
“Ta muốn đến tinh cầu lãnh địa của gia tộc Osses.”
Không khí lập tức trở nên căng cứng.
Ánh mắt Darren lập tức trở nên sắc bén, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thích Yến, trong khoảnh khắc như có một luồng sát ý mơ hồ dâng lên.
Thích Yến vẫn giữ nụ cười ôn hòa lễ phép, mặt không đổi sắc đối diện ánh nhìn của Darren.
“Ngươi, làm sao lại biết?”
Tinh thần lực trong không khí bắt đầu tràn ra, mang theo cảm giác sẵn sàng nghênh chiến. Darren thần sắc lạnh lẽo, tràn ngập sát khí.
“Sain các hạ nói với ta.”
“Ngươi rốt cuộc có mục đích gì?”
Tinh thần lực chấn động, trực tiếp nhắm thẳng về phía Thích Yến, vận sức chờ phát động. Darren híp mắt, bộ dáng kia lạnh lẽo và cao ngạo, lộ ra khí thế của một trùng cao cấp- loại không thể bị mạo phạm.
Thích Yến hơi rũ mắt, nụ cười không thay đổi, tay giơ lên biểu thị không có địch ý:
“Thiếu tá tiên sinh, ta đối với ngài và thượng giáo tiên sinh đều không có ác ý. Chỉ là gần đây Victor tiên sinh e là sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ta. Vì sự an toàn tính mạng của ta, chỉ muốn tìm thượng giáo tiên sinh xin chút che chở thôi.”
Darren gắt gao nhìn chằm chằm hắn.
“Ngươi có thể tìm vương tử điện hạ.”
“Ta cũng không nghĩ rằng vương hậu điện hạ sẽ cho phép một dân thường như ta ở lại vương cung đâu.”
“Vậy thì rời khỏi Thánh Tháp Tư đi.”
“Khi thiếu tá tiên sinh hô hấp trong vũ trụ thấy một làn bụi sao, có khi sẽ là một phần tro cốt của ta.”
“Ngươi có bệnh hả!”
Darren bị hắn nói cho nghẹn họng, cái vẻ lạnh lùng cứng rắn cuối cùng cũng không giữ nổi, cắn răng nhìn Thích Yến – người đang cười nói trước mặt – tức quá hóa cười.
“Ngươi… trùng này da mặt thật sự dày đến đáng sợ a.”
Thích Yến cong cong mắt, nghiêng đầu: “Suy cho cùng, lần này ta bị truy sát nguy hiểm, chẳng phải là vì thượng giáo tiên sinh gây ra sao?”
Darren trợn trắng mắt, hừ một tiếng: “Ta có thể giúp ngươi chuyển lời cho Fellnax, nhưng y có đồng ý hay không là chuyện của hắn.”
“Cảm ơn ~”
Không thèm để ý đến bộ dáng đắc ý của Thích Yến như tiểu nhân đắc chí, Darren mở trí não, liên hệ Fellnax, đem toàn bộ sự tình kể lại hoàn chỉnh – trong đó còn đặc biệt nhấn mạnh chửi mắng một trận về hành vi của Thích Yến.
Nói xong, Darren liền đem giao diện trò chuyện vừa rồi chuyển sang chế độ khả thị, đưa cho Thích Yến xem, nhún vai:
“Ta đã nói rồi, nếu Fellnax cự tuyệt thì…”
“Cảm ơn thiếu tá tiên sinh, thượng giáo tiên sinh quả nhiên đã đồng ý.”
Nụ cười của Darren cứng lại trên mặt, hai mắt trừng lớn từng chút từng chút một, con ngươi màu xanh biển hoàn toàn lộ ra.
Thích Yến cười sâu thêm vài phần, giơ ngón tay chỉ vào giao diện trò chuyện:
[Fellnax: Có thể. Sáng mai 9:00 đúng giờ đi. ]
Darren vội vàng kéo giao diện lại phía mình, nhanh chóng làm mới vài lượt, rồi click vào trang cá nhân của Fellnax để xác nhận – là chính chủ không sai. Tảng đá treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Hắn lập tức điều giao diện sang chế độ riêng tư, bắt đầu một chuỗi liên hoàn đoạt mệnh hỏi:
[ Darren: Không phải a đại ca, ngươi bị vương tử điện hạ k*ch th*ch điên rồi sao? Hay hôm nay bị dị thú cắn trúng đầu? ]
[ Darren: Ngươi chắc chắn không bị sốt chứ? ]
[Darren: Ngươi có phải hay không bị bắt cóc rồi, có trùng đang dùng trí não của ngươi? ]
[Darren: Không đúng, với thực lực của ngươi thì ai có thể bắt cóc được chứ? ]
[ Darren: Chờ chút, không lẽ ngươi bị vòng cổ đ·iện gi·ật liên hoàn?! Có phải hay không vương tử đã dùng đ·iện gi·ật của vòng cổ lên ngươi?! Hắn dám sao?! ]
[Fellnax: Ngươi mà còn không câm miệng, lần sau gặp ta liền để ngươi dùng thử vòng cổ đ·iện gi·ật . ]
Darren thở phào nhẹ nhõm, nhưng chân mày lại nhíu lại ngay sau đó.
“Không đúng a… vậy vì sao lại đồng ý cái loại yêu cầu này chứ…”
Hắn nghi hoặc nhìn về phía Thích Yến – đối phương vẫn giữ nguyên nụ cười tươi như tượng khắc, thậm chí còn thuận thế trợn trắng mắt với hắn một cái.
Nụ cười đó, tuyệt đối không phải bình thường!
Hắn mấp máy môi, hết nhìn trí não lại quay sang nhìn Thích Yến, ánh mắt phức tạp như nuốt phải một ngụm lửa mà chẳng thể phun ra, cuối cùng ngàn lời vạn ý chỉ hóa thành một tiếng thở dài thật dài.
“Được rồi, ngươi ở đâu? Sáng mai ta đi đón ngươi.”
“Ân… Ta có thể ở lại chỗ thiếu tá tiên sinh một đêm không?”
“Ngươi đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước a!!”
Cuối cùng Darren vẫn không đáp ứng yêu cầu của Thích Yến. Thích Yến đành phải để hắn báo cho một địa điểm, sáng mai tự đến tìm.
Lúc gần rời đi, Darren còn không quên phun một câu: “Cẩn thận dữ vậy, đừng có mà dính dáng gì tới vương tử điện hạ nữa đó.”
Thích Yến chỉ nhún vai, cũng không phủ nhận chuyện mình cẩn thận. Dù sao hắn cũng không thể nói thật với đối phương là mình định qua đêm ngay trên ngọn núi này.
……
“Fellnax, vì sao ngươi lại đồng ý để tên trùng kia đến tinh cầu lãnh địa của gia tộc ngươi? Hơn nữa ngươi…” – Darren chưa kịp nói hết lời.
Fellnax hiểu rất rõ nỗi lo trong lời chưa dứt của hắn, nhưng y cũng không để tâm đến. Về phần lý do vì sao đồng ý…
Hình ảnh kỳ dị của đồ án kia hiện lên trong đầu, đáy mắt y ánh lên một tia u quang:
“Ta cần… biết một vài chuyện.”
