Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 12: Bạch Vân Tinh
“Coi một chút! Xem một cái thôi! Đi ngang qua dạo ngang qua không cần bỏ lỡ! Trùng nhãi con toản quyển lửa, qua này thôn liền không còn!”
Trên quảng trường, một trùng cái tóc xanh đeo mặt nạ đang ra sức gào lớn bằng thiết bị khuếch đại âm thanh, phía trước y là một màn hình trí não hiển thị mã tài khoản để nhận tinh tệ.
Trên sân khấu là một ấu trùng có cùng màu tóc, cũng đeo mặt nạ Cô Lỗ Thú. Trước mặt ấu trùng có hai quyển lửa đang cháy, xung quanh là vài thiết bị không rõ tên.
Bên dưới, làn đạn bình luận tràn ngập:
[ Trùng phân, trùng cái này rõ ràng đang ngược đãi ấu tể, ta phải đi kiện hắn ]
[ Bình tĩnh nào, người ta là phụ tử mà ]
[ Phụ tử thì sao chứ! Chân ấu tể kia còn đang run kìa! ]
[ Ở đây có thành thật trùng kìa, mọi người mau lại đây mà khi dễ hắn đi ]
[ Thôi được, để ta giải thích cho mấy người mới một chút — hai trùng này là bạn bè của chủ bá, từ hồi còn ở Tư Tháp Tinh đã dính nhau như sam rồi ]
[ Hai người bọn họ bán nghệ chủ yếu để gây cười thôi, ấu tể run chân là giả đó. Lần trước tụi nó còn diễn màn trùng phụ dùng ngực đập vỡ tảng đá lớn cơ mà ]
[… Không phải chứ, nội dung trừu tượng như này ai mà đoán ra ]
[ Qy ]
[ Qy ]
……
Đương sự Thích Yến liếc qua làn đạn một cái, rồi chẳng thèm để tâm đến nữa. Hắn ngồi trên ghế bập bênh, một tay phe phẩy quạt, một tay xoa dưa hấu, như thể không hề nghe thấy những chỉ trích đang vang vọng khắp mạng.
Bạch Vân Tinh – tinh cầu này rất nhỏ, thậm chí chưa tới một nửa Trạch Cách Tinh. Một phần tư diện tích của nó còn được dùng cho nông nghiệp.
Tới lúc đến gần, hắn mới hiểu ra Bạch Vân Tinh là một tinh cầu nông nghiệp, hơn 50% nông sản của các tinh cầu trung đẳng đều được xuất khẩu từ đây. Nhưng điều khiến hắn vừa bất ngờ vừa mừng rỡ chính là việc nơi này có trồng dưa hấu.
Hắn cùng Sogno phụ tử đã đến Bạch Vân Tinh được bảy ngày, nhưng bảy ngày này trôi qua như thể đã trải qua mấy đời người vậy.
Tinh cầu này rất coi trọng nông nghiệp. Dù có sở hữu công nghệ tiên tiến, ưu tiên hàng đầu khi ứng dụng vẫn là phục vụ cho nông nghiệp.
Dù chú trọng nông nghiệp, các lĩnh vực như kinh tế, quân sự v.v… cũng không hề thua kém, thậm chí hằng năm vẫn lọt vào bảng xếp hạng những tinh cầu đáng cư trú nhất.
Nơi này giống như một phiên bản nâng cấp và tiến hóa từ quê hương hắn: vừa có thành thị vừa có nông thôn, nhưng không hề tồn tại khoảng cách kinh tế giữa hai nơi. Việc chọn sống ở thành thị hay nông thôn chỉ phụ thuộc vào sở thích cá nhân mà thôi.
Nơi đây không có chiến loạn rung chuyển như ở Tư Tháp Tinh, cũng không giống Trạch Cách Tinh với hệ thống giai cấp cứng nhắc. Bầu không khí yên bình, hài hòa, toàn bộ tinh cầu mang phong thái giản dị, mộc mạc.
Ít nhất, những gì thể hiện ra bên ngoài chính là một khung cảnh hạnh phúc và tươi đẹp như thế.
Cũng vì vẫn luôn phát sóng trực tiếp về phong thổ và con người Bạch Vân Tinh, hắn dần dần có được nguồn thu nhập khá ổn định.
Theo đà trùng khí gia tăng, thậm chí chính quyền Bạch Vân Tinh đôi khi còn đề xuất giới thiệu kênh phát sóng trực tiếp của hắn, tạo thành một vòng tuần hoàn tích cực.
Gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc đỏ trên trán hắn khẽ lay động. Thích Yến nheo mắt lại đầy thích ý, vươn vai lười biếng: “Thật muốn cả đời ở lại đây.”
Trước mắt hắn bỗng tối đi — là Sogno đã bước đến gần, còn Zakir thì đang chơi đùa với bạn mới ở bên cạnh.
Thích Yến tắt buổi phát sóng trực tiếp, rồi đẩy con trùng đang che nắng cho mình sang một bên, tiện tay lườm trắng mắt một cái: “Tình hình thế nào?”
Sogno trừng mắt với con trùng lười biếng này, hừ lạnh một tiếng: “Tìm được rồi, Bệnh viện số một ở khu Đào Hoa vừa hay đang cần một dược thảo sư, ngày mai ta đến nhận chức.”
Trời mới biết vì sao á thư biến dị này mỗi ngày đều thích nằm dưới gốc cây phơi nắng.
“Ừm hừ, cuối cùng thì khỏi phải tiếp tế cho hai phụ tử các ngươi nữa.”Mắt Thích Yến cũng chẳng buồn ngước lên, tay phe phẩy quạt trúc.
Sogno lập tức dựng thẳng tai: “Ai cần ngươi tiếp tế chứ! Chúng ta vẫn luôn tự kiếm tiền đấy nhé!” Dù đúng là mọi kế hoạch đều do Thích Yến bày ra, tiền thuê nhà trọ cũng là do hắn chi.
Nhưng y chắc chắn vẫn sẽ chứng minh được bản thân.
Khóe miệng Thích Yến cong lên, cũng không phản bác nữa.
Sogno gãi mũi, rồi dời một tảng đá lại gần ngồi bên cạnh Thích Yến: “Giờ ta có công việc chính thức rồi, làm đủ ba năm thì sẽ được tính là cư dân chính thức của tinh cầu trung đẳng, đến lúc đó ta sẽ có họ của mình.”
“Chúc mừng.”
“Trước đây ta nghe cái tên thiếu tá da đen kia gọi ngươi là Zarlak·As gì đó.”
“Không phải.”
Sogno nhíu mày, nhìn Thích Yến đầy khó hiểu: “Vậy ngươi tên là gì?”
Thật lâu sau, trong im lặng, Thích Yến từ từ nửa ngồi dậy, nhẹ nhàng cúi người, thực hiện một nửa động tác chào theo kiểu quý tộc: “Ngươi có thể gọi ta là Zarlak.”
Nhìn con trùng tóc đỏ đang cố làm ra vẻ trang trọng, Sogno bỗng thấy rùng mình, lập tức mất hết hứng trò chuyện, để lại một câu rồi đứng dậy rời đi.
“Ta mới thuê phòng mới, nhớ tối nay tới ăn cơm.”
Thích Yến phất tay, rồi lại nằm xuống lần nữa, ngước nhìn bầu trời xanh lam với những đám mây hình thù khác nhau, nửa khép hai mắt lại, thảnh thơi đong đưa.
Bảy ngày sống ở đây thật sự khiến hắn cảm thấy vô cùng dễ chịu, như thể đã quay lại quãng thời gian trước khi lâm bệnh, thậm chí còn xa xưa hơn thế.
Giống như hắn chưa từng đặt chân đến cái thế giới dị dạng, lạnh lẽo, đầy máu tanh và chiến tranh kia.
Phòng trọ mới thuê của Sogno là kiểu tiêu chuẩn hai phòng một sảnh, diện tích không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi.
Khi Thích Yến lần theo địa chỉ tìm đến thì là Zakir ra mở cửa. Sogno đang bận nấu ăn trong bếp, còn Zakir ngồi xem TV trên ghế sô pha.
Tuy hiện tại bọn họ hoàn toàn có thể dùng dinh dưỡng tề để chống đói, nhưng cái thứ đó — dù có được pha chế thành các khẩu vị khác nhau — vẫn không giấu được cái mùi nhựa nhân tạo nồng nặc.
Thích Yến chỉ mới nhớ lại cái mùi đó thôi cũng đã rùng mình một cái.
Sogno từ bếp ló đầu ra, thấy Thích Yến đang lười nhác nằm thườn thượt trên ghế sô pha phát ngốc thì trán lập tức nổi gân xanh.
“Lại đây phụ một tay!”
“Được rồi, được rồi.”
Thích Yến bất đắc dĩ đứng dậy, tiện tay ném áo khoác lên ghế, xắn tay áo lên để lộ cánh tay dài và săn chắc.
Trong bếp, Sogno đang bận đến rối tung rối mù, mái tóc dài màu lam rối tung buộc tạm ra sau đầu. Thấy Thích Yến bước vào, y liền nhét cái xẻng nấu ăn vào tay hắn.
“Giúp ta chiên miếng thịt này một chút, ta còn đặt thêm nguyên liệu khác, chắc đang được giao đến rồi.” Nói rồi cởi tạp dề, hấp tấp chạy ra ngoài.
Thích Yến cầm lấy cái xẻng, nhìn miếng thịt thăn đang từ từ tỏa mùi thơm trong chảo mà lâm vào trầm tư.
Sogno nhận nguyên liệu từ người giao hàng xong, xách đống đồ tươi sống trở về bếp, trong lòng bỗng thấy có chút bất an chẳng rõ vì sao.
Mới vừa rẽ vào bếp thì…
“Ầm ——”
“Ca ——”
“Duang ——”
Zakir nghe tiếng động vội vàng chạy vào bếp, liền thấy nồi niêu, chén bát, gáo múc, thau rửa… vung vãi đầy sàn.
Còn cái á thư tóc đỏ kia — một tay cầm xẻng, một tay cầm cái chảo mới mua, giờ đã bị đập thủng một cái lỗ to tướng ở đáy.
Trên đỉnh đầu trùng phụ của mình là một miếng thịt thăn cháy đen, y nhắm chặt hai mắt đứng yên ở cửa, cả người run rẩy, tay siết chặt túi nguyên liệu nấu ăn đến méo mó biến dạng. Thịt thăn vẫn còn nhỏ máu loãng và nước đen, nhỏ tong tỏng lên mái tóc dài màu lam, nhuộm thành một mảng nhơ nhuốc.
Zakir cảm thấy mình bắt đầu khó thở, khó khăn nuốt nước bọt, lặng lẽ rút lui ra sau.
“Zakir!!! Ngươi cái tên á thư biến dị đáng ch·ết kia!!!”
Thích Yến ho khan hai tiếng, vội buông mấy thứ trong tay, nhanh chóng bước tới kéo miếng thịt thăn cháy trên đầu Sogno ném vào thùng rác, sau đó lại lui về chỗ cũ, ánh mắt dán vào vết bẩn trên tóc hắn, lần hiếm hoi trong đời để lộ vẻ chột dạ mà lảng tránh ánh mắt.
Sogno hít sâu một hơi, chỉ tay ra cửa: “Cút ra ngoài!”
Thích Yến mím môi, mắt láo liên: “Ờ… ra khỏi phòng bếp thôi à?”
“Chứ không thì sao nữa?!”
Thích Yến không dám nói thêm câu nào, xoay người bỏ chạy, tiện tay xách luôn Zakir bên bị nhốt sau cánh cửa ra.
Một giờ sau, Sogno thu dọn xong và nấu lại bữa cơm. Khi bước ra ngoài để đi tắm, y thấy Thích Yến đã ngoan ngoãn dọn dẹp lại phòng khách sạch sẽ, ngồi im một chỗ chờ.
Nhìn thấy y bước ra, Thích Yến nở một nụ cười chột dạ.
Sogno trợn mắt một cái, quyết định tạm thời không chấp với hắn.
Đến giờ ăn, bầu không khí cũng không còn quá lúng túng. Ba trùng yên ổn cùng nhau ăn một bữa cơm ngon lành.
Thích Yến rất biết điều, sau bữa ăn liền chủ động rửa sạch chén bát.
Sau đó cả ba nói chuyện phiếm thêm vài giờ, Thích Yến mới trở về khách sạn mà mình đang ở.
Chỉ là, ăn một bữa cơm ở nhà Sogno thôi mà tâm trạng hắn cũng cảm thấy tốt lên đôi chút. Nhìn thấy Sogno tích cực nghênh đón cuộc sống mới, trong lòng hắn cũng dâng lên một tia xúc động.
Thế nhưng, chân trước vừa mới bước vào khách sạn, trong đầu hắn đột nhiên vang lên một tiếng “Tích”.
Âm thanh không phải truyền qua màng tai vào đại não, mà là trực tiếp xuất hiện trong đầu, không có bất kỳ nguồn âm thanh nào, khiến hắn gần như tưởng rằng mình đang bị ảo giác hoặc rối loạn thần kinh.
Nhưng ngay lúc ấy, một màn hình ảo đột ngột hiện ra trước mắt — phá tan mọi khả năng tự phủ nhận.
【 Xin chào, Thích Yến 】
