“Cái gu trang trí này thật khiến người ta chịu không nổi.” — đây là ấn tượng đầu tiên của Darren về nhà ăn Ân Nạp.

Phía trước hắn, Fellnax bước vào cửa, ánh mắt lập tức khóa chặt vào khu vực lan can lầu hai, nhìn thấy ba trùng nhưng rất nhanh liền thu ánh mắt lại.

Y đẩy lui người phục vụ quá mức nhiệt tình, chọn một vị trí khuất ở góc tầng một, vừa kín đáo vừa có thể dễ dàng quan sát được động tĩnh của Thích Yến và những người đi cùng — mọi hành động đều lọt vào trong mắt y.

Thích Yến không định mở miệng nói chuyện, cứ chậm rãi ăn, ánh mắt nghiêng về phía Darren và một quân thư khác vừa ngồi xuống — đó là một vị trí có thể hoàn mỹ giám sát được họ.

Hắn hiện tại lo lắng chính là liệu hai quân thư kia có phải tới để tìm Zarlak·As không. Trên Tinh Võng, lệnh truy nã của hắn vẫn đang treo, hơn nữa giá trị truy nã cực kỳ xa xỉ.

Hắn cắn nĩa, rồi lôi ra kính mắt đeo lên, phá vỡ sự im lặng.

“Chút nữa nếu có tình huống bất thường, ngươi trực tiếp mang Zakir rời đi, cố gắng nhìn rõ xung quanh một chút, chờ Norton tới tìm ngươi.”

Giọng nói của hắn rất nhẹ, môi gần như không động đậy, nhưng lại truyền vào tai Sogno một cách rõ ràng — hắn dùng một chút tinh thần lực.

Sogno trước tiên là kinh ngạc vì đối phương có tinh thần lực mạnh mẽ đến thế, sau đó buột miệng hỏi: “Vậy còn ngươi thì sao?”

Y cũng không hỏi là có chuyện gì xảy ra, bởi vì Thích Yến đã thận trọng đến vậy thì tự nhiên không tiện nhiều lời. Huống chi nãy giờ y vẫn đắm chìm trong dòng suy nghĩ của chính mình, hoàn toàn không nhận ra hai quân thư kia đã xuất hiện.

“Ta cũng sẽ đi tìm ngươi, nếu như ngươi không cùng tình nhân cũ chạy mất trước.” Nói xong, hắn hơi nheo mắt lại, nhếch môi cười với Sogno.

Sogno rùng mình lạnh sống lưng, vội vã uống ngụm nước để trấn an.

Về chuyện vừa rồi, cả hai đều ngầm hiểu mà làm như chưa từng xảy ra.

Thích Yến thu lại nụ cười, tiếp tục quan sát Darren. Hắn đương nhiên biết khả năng mình bị nhận ra là rất nhỏ — nhưng không phải là không có. Câu nói kia tại Khánh Điển La Mạn, kèm ánh mắt đánh giá của y đối với hắn khiến lòng hắn nặng trĩu.

Từ những gì hắn hiểu về bản tính của quân thư, Darren hoàn toàn có thể là kiểu người thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, bất chấp tất cả mà bắt hắn ngay lập tức.

Vết thương cũ nơi ngực âm ỉ nhức nhối, trong đầu Thích Yến lập tức bắt đầu tính toán địa hình xung quanh, nhanh chóng vạch ra các phương án đào thoát có thể xảy ra trong trường hợp có biến.

Đang lúc hắn cân nhắc, cửa ra vào có một trùng khoác áo choàng siêu dài xuất hiện. Mũ áo che khuất phần lớn gương mặt, chỉ lộ ra phần cằm trắng toát. Y bước đến chỗ người phục vụ, giọng khàn khàn, mang theo uy nghi không dễ chống đối:

“Ta chỉ nói với hắn hai câu.”

Giọng đã lâu chưa cất lên, khàn đục, nhưng lại mang sức nặng khiến người khác khó lòng xen vào.

Người phục vụ thoáng sững người, rồi không nhịn được mở miệng:
“Tiên sinh, mặc kệ ngài có muốn nói chuyện với trùng khác hay không, chỉ cần vào khu nhà ăn Ân Nạp, đều cần phải—”

Câu nói còn chưa dứt, chỉ thấy quân thư tóc đen khi nãy trong nháy mắt đã đứng sau trùng mặc áo choàng , mạnh mẽ đè lên vai y.

Áo choàng trùng đau đến hít một hơi lạnh, muốn giãy ra nhưng lại bị giam chặt. Khi quay đầu nhìn, thấy rõ mái tóc đen và đôi mắt huyết sắc đặc trưng của quân thư kia, y không khỏi đau cả răng.

“Trở về chủ tinh với chúng ta.” Giọng nói lạnh lẽo, vô cảm, như máy móc.

Norton biết mình đã bị nhận ra, không còn giả vờ nữa. Mấy ngày nay trốn chui trốn nhủi, vừa căng thẳng vừa sợ hãi, khiến y mặc kệ đau đớn, ngửa cổ hét toáng lên:
“Fellnax, ngươi muốn tạo phản sao! Thả tay ra!”

Vừa hét, mũ choàng của y cũng rơi xuống, mái tóc dài màu kim lóa mắt tuôn xõa xuống, gương mặt trưởng thành, có phần tương tự Tát Ân nhưng thêm vài phần sắc sảo và trưởng thành, hiện đầy vẻ phẫn nộ.

Thích Yến lập tức đè lại Sogno đang muốn đứng dậy, khẽ lắc đầu ra hiệu bình tĩnh.

Người phục vụ thấy tình hình như vậy cũng không dám lại gần, đã nhanh chân chuồn mất.

Fellnax vẫn không buông tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Norton, trong đáy mắt lạnh lẽo kia thậm chí lộ ra một chút không kiên nhẫn.

Norton bị ánh mắt ấy dọa đến phát hoảng, nhưng rồi lại hét lớn, vai bị siết đến đau đớn:
“Buông tay! Ngươi tin hay không ta sẽ kiện ngươi ra tòa án quân sự!”

Darren bị câu này dọa đến mồ hôi lạnh tuôn ướt lưng. Tuy thân vương kia nhìn bên ngoài thì dễ nói chuyện, nhưng cấp trên của hắn luôn làm việc kiểu như đem luật pháp và các hạ ra để cọ xát giới hạn.

Hắn vội vàng nặn ra nụ cười cầu hòa, định bước lên mở lời với Fellnax, nhưng thấy người này ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, hoàn toàn không định để ý đến hắn.

“Tùy tiện.”

Darren lập tức muốn quỳ xuống dập đầu với vị cấp trên này. Bị các hạ kiện ra tòa án quân sự, đừng nói vị này còn là thân vương. Không quan trọng những hình phạt kia nặng hay nhẹ, chỉ riêng việc bị tước mất quyền hôn phối với các hạ trong mười năm cũng đã khiến quân thư bọn họ phát điên rồi.

Norton hận đến nghiến răng. Hắn tất nhiên biết danh tiếng “độc nhất vô nhị” của người thừa kế duy nhất nhà Âu Sắt Tư, cũng biết bản thân chẳng có cách nào xử lý y. Dù cho tu dưỡng có không tốt đến đâu cũng không thể đem những tổn thương “rất nhỏ” mà Fellnax gây ra cho y lên tòa án quân sự.

Hắn đành phải lùi một bước, chuyển mục tiêu, chỉ vào Sogno đang đứng xem như không liên quan:
“Để ta nói vài câu với y được không?”

Sogno bị chỉ đến, vội vàng dời ánh mắt đi nơi khác.

Fellnax vẫn nhìn về vị trí của Thích Yến ở trong ba trùng, hoàn toàn không có ý định mở miệng trả lời.

Thấy thế, Darren vội chen lời:
“Có thể, có thể! Đương nhiên là có thể!”

Nói rồi hai ba bước chạy lên lầu, đến chỗ Sogno nói:
“Các ngươi có khách tới tìm, hắn muốn nói chuyện với ngươi một chút.”

Thấy Thích Yến khẽ gật đầu,Sogno mới nắm tay Zakir bắt đầu đi xuống lầu, Thích Yến lặng lẽ đi theo phía sau họ.

Norton thấy vậy cũng muốn tiến lên, nhưng bả vai lại bị giữ chặt, đau đến mức nghiến răng trợn mắt — phần vai kia chắc chắn đã bầm tím một mảng lớn.

Sogno liếc thấy Norton thảm hại đến mức há miệng th* d*c, lại đối diện với ánh mắt lạnh như băng của quân thư tựa như máy móc kia, lập tức ngậm miệng lại không dám nói thêm lời nào.

Norton bị ánh mắt đó trừng cho một trận, chỉ có thể trừng lại Fellnax đầy bất mãn rồi quay sang nhìn Sogno, muốn đưa tay kéo y lại. Nhưng hắn còn chưa kịp đụng vào thì Sogno đã tránh đi:
“So… Sogno, ta…”

Sogno nắm chặt tay thành quyền, cuối cùng hung hăng quay mặt sang chỗ khác. Thích Yến rõ ràng thấy hốc mắt y đỏ bừng, trong đó kìm nén đầy hận ý — cùng với vài cảm xúc khác khó phân rõ.

Nghĩ đến trạng thái gần đây của y, Thích Yến còn đang chuẩn bị tìm lý do thoái thác theo đúng kế hoạch, thì Sogno đã nhanh hơn một bước, tự điều chỉnh trạng thái và mở miệng trước hắn.

“Ta có thể đi cùng ngươi, Zakir cũng vậy.”

Norton còn chưa kịp vui mừng, thì đã nghe thấy Sogno nói tiếp:

“Nhưng cần phải mang theo hắn.”

Theo hướng ngón tay của Sogno chỉ, là một trùng cao lớn với mái tóc dài đỏ sậm, đeo kính gọng vàng, nụ cười ôn hòa, gật đầu lễ độ với Norton.

Norton nhớ lại tin đồn gần đây từ , nói các hạ trung cấp coi trọng một quả thư nào đó, không hiểu sao trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu với nụ cười vừa rồi. Tuy nhiên, y lại cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy trùng để ý đến Sogno — ít ra không phải trùng đực.

Trông thấy ánh mắt mang theo địch ý của Norton, Thích Yến khẽ giang hai tay ra, bình thản nói:
“Ta sẽ xuống hạm ở nơi khác, chỉ đơn giản là muốn rời khỏi chỗ quỷ quái này thôi.”

Ánh mắt Norton dịu lại, ngẩng đầu nhìn về phía quân thư vẫn đang giữ chặt vai y:
“Bây giờ có thể buông tay được rồi chứ?”

Fellnax liền thả tay. Norton lập tức ngã chúi về phía trước, được Sogno đỡ lấy. Trong khoảnh khắc đó, nước mắt y trào ra không kìm được, ôm chầm lấy Sogno.

Sogno để hai tay buông thõng, cúi đầu không rõ biểu cảm.

Sáu trùng rời khỏi nhà ăn, đang trên đường đến chỗ tư hạm của Darren.

Norton và Sogno bế Zakir đi phía trước . Fellnax đi sát phía sau, ánh mắt vẫn không rời khỏi Norton. Trong khi đó, Darren lại đi bên cạnh Thích Yến, không ngừng hỏi đông hỏi tây.

“Ngươi với hai cha con kia có quan hệ gì vậy? Ta thấy tên Sogno đó hình như rất quan tâm ngươi.”
Darren hỏi với vẻ tò mò.

Thích Yến liếc mắt nhìn trùng cái tóc lam đang bị Norton quấn lấy, thần sắc lạnh nhạt, sau đó quay đầu lại, mỉm cười ôn hòa đáp:
“Tiên sinh, chào ngài. Y là bằng hữu của ta.”

Sogno hơi nhếch khóe môi, ánh mắt Norton lập tức sáng rực, phản ứng thấy trước mắt là một chiến hạm của Quân đoàn chiến số 8:
“Nếu ngươi thích, ta mua cho ngươi.”

Lời vừa dứt, Sogno lập tức trở về dáng vẻ bình thường, không hề vui vẻ nữa.

Bên này, Darren gật đầu ra vẻ đã hiểu, rồi tiếp tục hỏi:
“Ngươi tên gì vậy? Cảm giác rất quen mắt, nhưng không nhớ nổi đã gặp ở đâu.”

Thích Yến vẫn giữ nguyên nụ cười ôn hòa:
“Ngài chắc là nhận lầm rồi. Ta lớn lên ở Tư Tháp Tinh, trước giờ chưa từng gặp ngài. Còn tên ta là Zarlak.”

Darren hơi ngạc nhiên nhìn hắn, như muốn từ đôi mắt kia tìm ra điều gì, nhưng chẳng thấy gì khác lạ:
“Có một tên tội phạm truy nã cũng tên là Zarlak, đầy đủ là Zarlak·As.”

Thích Yến lộ vẻ buồn buồn:
“Thật là trùng hợp. Nhưng chuyện trùng tên đúng là khó tránh khỏi. Cũng may ta không có họ.”

Darren lại hỏi tiếp:
“Ta thấy cách ăn mặc của ngươi cũng không giống trùng ở tinh cầu cấp thấp, hơn nữa ngươi còn không có đặc điểm nguyên thủy.”

Thích Yến vẫn giữ nụ cười như cũ, lần này còn mang theo chút thẹn thùng:
“Kẻ hèn bất tài thôi, có chút nhan sắc, lấy sắc cầu vinh.”

Không xa, Sogno loạng choạng một bước, Norton vội vã cúi người quan tâm.

Đối mặt với ánh mắt đầy kinh ngạc của Darren, Thích Yến tiếp lời:
“Còn việc không có đặc điểm nguyên thủy, là bởi vì ta là á thư.”

Darren hoàn toàn không thể giữ được biểu cảm, há hốc mồm nhìn Thích Yến —trùng tóc đỏ còn cao hơn y một chút— đầy vẻ khiếp sợ:
“Ngươi? Á thư?!”

Y trừng to mắt, rõ ràng không thể tin nổi.

Thích Yến hơi cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng, má ửng đỏ:
“Nếu trưởng quan không tin, lát nữa ta có thể cởi ra để ngài kiểm tra.”

Mọi người đều biết, trùng đực và trùng cái đều có Trùng Văn — trùng đực ở bụng dưới, trùng cái ở sau thắt lưng — chỉ có á thư là không có Trùng Văn.

Toàn bộ cuộc trò chuyện này đều bị Fellnax nghe được. Sau khi nghe đến câu cuối cùng, y lập tức nhíu chặt mày:
“Darren.”

Darren lập tức thu lại ánh mắt khiếp sợ, trở nên im lặng hẳn, đồng thời cũng tự động lùi ra xa Thích Yến một chút.

Á thư là tầng thấp nhất trong chuỗi thức ăn của xã hội trùng, không có khả năng sinh sản. Ngoài việc trở thành thư nô của một vài các hạ đặc biệt, thì chỉ có rất ít quân thư thích chơi đùa với á thư. Mà rõ ràng, y không thuộc loại đó.

Hiện tại, y gần như có thể khẳng định á thư trước mặt không phải là kẻ hắn từng gặp trong Khánh Điển La Mạn.

Thích Yến khẽ cong khóe môi, mơ hồ khó đoán, một mình chậm rãi thong thả tiến lên.

Norton sau một hồi dỗ dành quan tâm Sogno, mới sực nhớ tới Zakir. Khi nhìn về phía ấu tể tóc lam kia, ánh mắt hắn tràn đầy từ ái:
“Con là…”

“Nó là á thư.” Sogno ngắt lời. Ánh mắt Norton chùng xuống trong thoáng chốc, nhưng rồi lại dần dần khôi phục sự sáng rực:

“Không sao cả. Chỉ cần là hài tử của chúng ta, giới tính gì cũng được.”

Sogno không đáp lời, chỉ lạnh nhạt đối mặt Norton đang lải nhải những câu vô nghĩa, thỉnh thoảng trả lời lấy lệ.

Khoảng ba tiếng sau, bọn họ cuối cùng cũng đến nơi.

Chiến hạm X-17 tạm ngừng giữa không gian vũ trụ, sau khi Darren thao tác vài thao tác trên trí não, mới khiến hạm ổn định hạ xuống mặt đất.

Lần lượt lên chiến hạm, Sogno là người cuối cùng. Y đứng đó rất lâu, không chịu bước lên.

Thích Yến và Norton quay đầu lại nhìn, theo ánh mắt của y mà nhìn ra ngoài — một vùng núi non trùng điệp, sau khi tuyết tan thì ít nhiều để lộ tàn tích của một thiên tai trên không, tuy không còn nặng nề như trước, nhưng màu sắc vẫn mang đầy vẻ ảm đạm xám xịt.

Thích Yến không nói gì, chỉ lặng lẽ vỗ nhẹ vai y.

Ngay khi Norton định mở miệng, Sogno liền không lưu luyến xoay người, bước lên chiến hạm mà không hề quay đầu nhìn lại.

X-17 xé tan đường chân trời, tiến vào lộ trình phía đông, với tốc độ cao nhất lao đi.

Bên trong khoang hạm, ngoại trừ Norton vẫn giữ vững trạng thái bình thường, những trùng khác đều rơi vào trầm mặc.

Darren sau khi thiết lập xong tọa độ điểm đến, bắt đầu kích hoạt chế độ tự động điều khiển, rồi lấy ra một chiếc rương nhỏ chứa thuốc cường hóa, đặt lên bàn.

“Muốn đến chủ tinh phải nhảy ba lần trùng động. Tuy chiến hạm của ta có vòng bảo hộ năng lượng đủ mạnh, gần như không gây ra bất kỳ cảm giác khó chịu nào cho trùng, nhưng dù sao thì Norton các h* th*n thể quý giá, còn ba vị kia dường như chưa từng trải qua cảm giá vượt qua trùng động, nên ta đề nghị trước mỗi lần nhảy trùng động đều tiêm một liều thuốc này.”

Norton gật đầu. Số thuốc cường hóa mà hắn mang theo từ Tư Tháp Tinh đã dùng hết sạch, tuy thuốc của Darren không hiệu quả bằng, nhưng có còn hơn không.

Nghĩ vậy, hắn bắt đầu nhiệt tình chỉ cho phụ tử Sogno cách sử dụng thuốc.

Darren ho nhẹ một tiếng rồi tiếp tục nói:
“Khoảng ba ngày nữa sẽ đến chủ tinh. Chiến hạm của ta không có phòng khách, cũng không có thực phẩm dự trữ, nên đành làm phiền Norton các hạ cùng ba vị dùng dịch dinh dưỡng loại Ⅲ. Loại này có thể đáp ứng đầy đủ nhu cầu dinh dưỡng một tuần của một trùng, không cần ăn, cũng không cần ngủ. Mỗi lần chỉ cần uống nửa ống là đủ.”

Tuy trên hạm thật ra có một gian phòng khách, nhưng đó là phòng của cấp trên hắn. Hắn nào dám để vị trưởng quan đó dâng phòng mình cho bất kỳ ai — kể cả là trùng đực.

Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi cũng khiến hắn lạnh cả sống lưng. Vội vã lấy ra hai ống dung dịch thuốc màu xanh lục.

Thích Yến nhìn chất lỏng sền sệt màu xanh lá trong ống pha lê, biểu cảm vi diệu. Hắn dường như đã hiểu vì sao quân thư dễ bị tinh thần hải bạo loạn đến thế — không phải uống thuốc thì là trát thuốc, không đánh nhau với dị thú thì cũng đánh nhau với đồng loại. Không điên mới lạ.

Đảo mắt nhìn quanh khoang hạm, hắn không thấy bóng dáng tên quân thư tóc đen kia đâu.

Không để lộ dấu vết mà thu ánh mắt về, hắn uống nửa phần ống dịch dinh dưỡng được chia. Hương vị khó mà hình dung được nhanh chóng tràn ngập khoang miệng — phun ra không được, nuốt vào cũng chẳng xong. Cuối cùng hắn chỉ có thể nín thở mà nuốt xuống, mặt mày nhăn nhó tái mét.

Nếu buộc phải miêu tả cái vị khó chịu kia, thì đại khái giống như… nhai nhựa plastic bị đốt cháy.

Biểu cảm của ba trùng bên phía Sogno cũng chẳng khá hơn gì.

Sogno thật sự không thể tưởng tượng được trên đời lại có thứ gì khó ăn hơn cả con Cô Lỗ Thú do Thích Yến nướng.

Darren nín cười đầy vất vả, dặn dò xong mấy việc cần thiết thì chuẩn bị rời đi, lại bị Norton gọi giật lại.

Thấy hai trùng rời đi,Sogno cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Thích Yến, y trợn trắng mắt nói:
“Á thư bán sắc cầu vinh, chẳng lẽ ngươi không định cùng đi kiểm tra với người ta à?”

Thích Yến cười khẽ, không thèm để ý câu trêu ghẹo, tìm một tư thế thoải mái dựa lưng vào ghế, cảm thán:
“Cuối cùng cũng yên ổn rồi.”

Sogno bực bội gãi gãi đầu Zakir, rầu rĩ mở miệng:
“Ngươi lúc trước nói chúng ta là bằng hữu, là thật chứ?”

Thích Yến nghiêng đầu, bật cười nhìn y:
“Vào sinh ra tử còn chưa tính là bạn, vậy tiêu chuẩn chọn bạn của ngươi cũng cao quá rồi đó.”

Sogno lắc đầu: “Ta cho rằng chúng ta chỉ là đang lợi dụng lẫn nhau.”

“Bằng hữu thì không thể lợi dụng nhau sao?” Thích Yến đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc đến bất ngờ.

Sogno trợn mắt, rồi cũng nghiêm túc nhìn hắn: “Dù sao đi nữa… cảm ơn ngươi.”

“Ngươi là người bạn đầu tiên của ta.”

“…… Ngươi cũng vậy.”

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 10 | Đọc truyện chữ