Ngu Thượng Nhung thản nhiên mỉm cười. "Rốt cuộc huynh cũng không chết.

"Không chết?" Thiếu niên nghi hoặc nói.

"Đại sư huynh ... Việc còn lại tự xử lý đi." Ngu Thượng Nhung bình thản nói.

Suốt chặng đường này ta đã giúp huynh rất nhiều, thân là đại sư huynh, bây giờ đến phiên huynh xuất lực.

Thiếu niên lại hỏi: "Ngươi là ai? Ai là đại sư huynh? Sao ngươi lại bay được?"

Ngu Thượng Nhung ngây ngốc.

Hắn đảo mắt nhìn Vu Chính Hải, bàn tay nâng lên. Cương khí cuốn theo dòng nước sạch gần đó bay về phía Vu Chính Hải.

Vu Chính Hải thấy thế giật nảy mình, liền co cẳng chạy ... Nhưng dòng nước kia như có mắt, đuổi theo hắn với tốc độ cực nhanh rồi ập tới.

Chỉ trong giây lát, dòng nước đã rửa sạch sẽ toàn thân Vu Chính Hải.

Một vị thiếu niên trẻ măng đứng tại chỗ, hai mắt to tròn kinh ngạc đang nhìn chẳm chẳm vào Ngu Thượng Nhung.

Ngu Thượng Nhung cũng kinh ngạc nhìn chằm chẵm Vu Chính Hải.

“Huynh không nhớ gì à?"

“Nhớ cái gì?"

"Tên của huynh."

Thiếu niên lắc đầu.

Ngu Thượng Nhung khe khẽ thở dài ... Chuyện này không giống với lời miêu tả của lão thất. Sau khi trọng sinh vì sao lại hệt như biến thành một người khác thế này?

Ngu Thượng Nhung vung tay lên, quần áo đã chuẩn bị sẵn đặt trong rừng bay ra đáp lên người Vu Chính Hải.

“Mặc vào đi." Ngu Thượng Nhung nói.

Vu Chính Hải cầm quần áo mặc vào ... Đương nhiên y phục quá lớn so với người hắn, trông có vẻ rất buồn cười.

Nhưng Ngu Thượng Nhung cũng không chế giễu hắn mà chỉ nói: "Đi theo ta."

"Vì sao?"

"Không có vì sao cả."

"Không đi đâu."

Ngu Thượng Nhung vọt xuống đứng đối diện Vu Chính Hải. Hắn nhìn thấy trong mắt Vu Chính Hải hiện lên vẻ đề phòng, cẩn thận, đồng thời còn có vẻ cố chấp và bướng bỉnh quen thuộc.

"Ngươi là ai?" Vu Chính Hải hỏi.

Ngu Thượng Nhung im lặng dò xét hắn. Có lẽ do đã trải qua bốn mươi chín ngày quá nhàm chán khiến Ngu Thượng Nhung đột nhiên tâm huyết dâng trào, nói ra một câu: "Ta là sư huynh của ngươi."

Ngữ khí thong dong bình thản, không mặn không nhạt.

Từ vũng bùn đến lạch trời, Cát Lượng còn phải bay mất mười ngày. Không có Cát Lượng, Ngu Thượng Nhung phải mất ít nhất một tháng, đó là chưa tính đến thời gian nghỉ ngơi trong suốt chặng đường. Ngu Thượng Nhung còn chưa biết thiếu niên Vu Chính Hải có chịu nổi việc phi hành quá lâu như vậy không ...

Ngu Thượng Nhung không hiểu rõ về Vu Chính Hải. Trọng sinh thành một thiếu niên, liệu Vu Chính Hải có còn tu vi không? Nếu không còn thì trên đường đi Ngu Thượng Nhung còn phải sử dụng cương khí cản trở phong cương, cực kỳ hao tổn nguyên khí.

Thấy đối phương không đáp, Ngu Thượng Nhung quay đầu nhìn lại, phát hiện Vu Chính Hải đang thu thập trường bào ...

Y phục này đúng là quá lớn so với vóc người của hắn. Ngu Thượng Nhung huơ nhẹ kiếm trong tay. Vù!