Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)
Cổ Nhất Nhiên
Bích Ngọc Đao không tiếp tục công kích mà bay trở về.
Cổ Nhất Nhiên che ngực nhìn Giáo chủ U Minh Giáo với vẻ khó lòng tin nổi. Đấu pháp của Vu Chính Hải cương mãnh nhưng lại không mất kỹ xảo và kinh nghiệm.
"Đường đường là một trong bát đại thống lĩnh lại đi ức hiếp một lão nhân, ngươi có biết xấu hổ hay không?"
Cổ Nhất Nhiên rất muốn nói, ta ... ta cũng là lão nhân mà!
Lời này của Vu Chính Hải cũng khiến Hoàng Thời Tiết cảm thấy ngượng ngùng.
Vu Chính Hải lại bước về phía trước. Cổ Nhất Nhiên đỏ mắt nói: "Ngươi cũng chỉ biết lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.”
"Vậy bản Giáo chủ nhường ngươi ba chiêu." Vu Chính Hải chìa tay trái ra, làm tư thế mời.
"Ngươi muốn nhục nha ta?" Luc này Cổ Nhất Nhiên mới ý thức được, với thực lực của Vu Chính Hải thì vừa ra sân đã có thể dùng thủ đoạn lôi đình chém giết mình, nhưng hắn lại không làm vậy.
“Ù." Vu Chính Hải gật đầu.
"Kẻ sĩ thà bị giết còn hơn phải chịu nhục."
“Có một số người không đáng được tôn trọng."
"Ngươi ... tốt, rất tốt ... " Tinh thần Cổ Nhất Nhiên đã đến cực hạn. Hắn không thể trốn, hắn hoàn toàn lâm vào tuyệt cảnh.
Cổ Nhất Nhiên hít sâu một hơi, nâng tay phải lên nhìn vào lòng bàn tay mình. Tâm tình hắn mới dần dần ổn định lại, ánh mắt cũng trở nên lăng lệ, dường như trở nên coi thường sinh tử.
"Chiêu này cho đến bây giờ ta chưa từng dùng tới ... Nếu Vu giáo chủ muốn bức ta thì ta không còn lựa chọn nào khác. Chỉ mong có thể khiến cho Vu giáo chủ hài lòng."
Hắn nâng tay điểm vào đan điền khí hải. Khí hải bắt đầu bốc cháy rừng rực.
Hạo Nhiên Thiên Cương như hoa diễm hừng hực bắt đầu bành trước. Hai mắt Cổ Nhất Nhiên đỏ bừng, gân xương da cũng dần dần thay đổi.
Thấy cảnh này, Hoàng Thời Tiết kinh ngạc nói: "Vu giáo chủ, nên tránh đi thì hơn."
Vu Chính Hải không để ý đến lời khuyên của Hoàng Thời Tiết, chỉ lạnh nhạt nhìn Cổ Nhất Nhiên.
Đời này Vu Chính Hải từng gặp rất nhiều cao thủ. Ba nhà Nho Thích Đạo phân chia thiên hạ, dù theo nhà nào cũng có điểm mạnh riêng. Trước đây từng có những cao thủ khác thể hiện thủ đoạn đặc thù của mình trước mặt Vu Chính Hải, thế nên hắn đã thấy quá nhiều đến mức không còn để ý tới.
Hoa diễm Hạo Nhiên Thiên Cương không ngừng thiêu đốt, khí thế Cổ Nhất Nhiên càng lúc càng mạnh. Nhưng khi hắn vừa định phát động tấn công thì Bích Ngọc Đao đột nhiên nở rộ thành một cánh hoa.
Hoàng Thời Tiết vô cùng kỳ quái nhìn Cổ Nhất Nhiên. Chỉ có thế thôi à?
Cho đến khi đầu Cổ Nhất Nhiên từ từ trượt khỏi cổ, lăn lông lốc dưới đất ...
Cho dù Hoàng Thời Tiết là đảo chủ Bồng Lai Môn cũng phải giật mình kinh hãi. Hắn không dám nhìn nữa, bèn xoay người đi theo Vu Chính Hải.
"Đừng xem thường hành động vừa rồi của ta. Cổ Nhất Nhiên thiêu đốt tinh huyết và khí hải, nếu để hắn thật sự thi triển thế công kích thì muốn giết hắn sẽ khá phiền phức. Bản Giáo chủ nào có thời gian cùng hắn chơi mấy trò nhàm chán này. Đằng nào cũng phải chết, không bằng một đao lấy mạng hắn." Vu Chính Hải vừa đi vừa giải thích.