Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)
Thái Hư Kính?
“Đảo chủ có việc không thể trở về ... Mọi sự tình trong Bồng Lai đảo sẽ do ta thay mặt chủ trì."
Ánh mắt Hoàng phu nhân trầm xuống, trong lời nói không có mảy may cảm kích đám người này.
Có người lên tiếng: "Hoang phu nhan, Huyen Không đảo sắp bị chìm rồi, còn có chuyện gì quan trọng hơn việc này nữa chứ? Chúng ta sao có thể không vội vã!"
“Đúng vậy." Hoàng phu nhân khẽ gật đầu.
Một khi Huyền Không đảo chìm xuống, Bồng Lai đảo sẽ vĩnh viễn nằm đưới đáy biển. Trầm ngâm một lát, Hoàng phu nhân cất cao giọng nói:
"Vậy thì như lời đã nói lúc trước, chỉ cần chư vị giúp ta chữa trị cho Huyền Không đảo, Bồng Lai đảo tất sẽ có trọng tạ."
Tưởng Lễ Trí của Thái Hư Học Cung lập tức nói: "Ta chẳng cần gì khác, chỉ cần ... đưa Lam Điền Ngọc cho ta."
"Không được." Cách đó không xa truyền tới tiếng phủ định. "Tại sao lại phải cho ngươi? Công lao là của mọi người!"
Lục Châu chỉ nghe một thoáng đã hiểu rõ tình hình.
Đâu có lợi ích, tất có người đông. Thế gian này làm gì có việc thi ân không cần báo đáp. Chẳng trách Hoàng phu nhân nhìn bọn hắn chẳng hề cảm kích.
Trong mắt nàng ta, những tu hành giả đường xa mà đến này chỉ là một đám sài lang hổ báo mèo khóc chuột. Chỉ cần Huyền Không đảo xảy ra chuyện, bọn hắn sẽ lập tức xông vào cướp bóc một trận, lại còn mang danh tiếng đến giúp đỡ bảo vệ người ta.
Nói một cách khó nghe thì hầu hết đám người ở đây đều đến để kiếm lợi.
Lúc này, trưởng lão Thanh Vân Kiếm Phái Mã Khánh chắp tay nói: "Chư vị, xin nghe ta nói một lời."
Đám người quay sang nhìn về phía Mã Khánh.
Mã Khánh cung kính nói: "Nếu Hoàng đảo chủ không có mặt ở đây, vậy chúng ta mời Cơ lão tiền bối Ma Thiên Các ra mặt chủ trì đại cục, mọi người thấy thế nào?”
Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng.
Cơ lao tiền bối Ma Thiên Các?
Đám người vội vã quay đầu nhìn xung quanh, rất nhanh đã phát hiện ra một nhóm ba người đang đứng ở một bên, gồm một lão giả và hai tiểu nha đầu có vẻ rất đần độn.
“Cơ lão tiền bối đến từ bao giờ?"
"Khiêm tốn như vậy sao?"
Có người kinh ngạc, có người nghi hoặc. Hoàng phu nhân đứng trên tán dù cũng nhìn về phía Lục Châu.
Tưởng Lễ Trí nói: "Mã huynh, huynh diễn kịch nhập tâm quá rồi đó."
Mã Khánh hừ lạnh một tiếng. "Đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái nghe đây! Từ nay về sau, Thanh Vân Kiếm Phái và Thái Hư Học Cung cắt đứt quan hệ!"
Tưởng Lễ Trí đáp: "Cắt đứt quan hệ thì cứ cắt, nhưng nếu lão ta là Cơ lão tiền bối thật thì thứ này làm sao giải thích đây?"
Hắn giơ vật trong tay lên. Tất cả mọi người đều nhìn sang.
Trong tay Tưởng Lễ Trí là một chiếc gương cầm tay màu đồng trông rất cổ kính. Mặt gương chỉ nhỏ bằng quả trứng gà nhưng xung quanh lại khắc đầy trận văn màu vàng kim.
Mã Khánh cau mày, hai mắt toả quang mang nhìn chẵm chằm vào Thái Hư Kính trong tay Tưởng Lễ Trí. Đây chính là lý do Tưởng Lễ Trí vẫn luôn tin chắc Cơ lão tiền bối kia là giả?
Nếu vậy thì ngày hôm đó lão giả chém giết dị tộc là ai? Chẳng lẽ mình bị hoa mắt? Hay là vị lão giả trước mắt này dựa vào ngày hôm đó để giả trang Cơ Thiên Đạo?
Không đúng ... không thể để tên hỗn đản Tưởng Lễ Trí đánh bay não mình.
Mã Khánh tin tưởng bản thân không nhìn nhầm, dù sao có tin thì cũng chẳng tổn thất cái gì.