"Không ... không biết." Khương Văn Hư cố gắng đè nén nội tâm sợ hãi. "Ta chưa bao giờ thấy thập diệp xuất thủ ... "
“Ngươi có biết vì sao đến bây giờ lão phu vẫn không lấy mạng ngươi?"
Ha ha ...
Khương Văn Hư buồn bã nở nụ cười. Hắn đương nhiên là biết. Việc đã đến nước này, có sợ hãi cũng không làm được gì.
"Vì thuỷ tinh cầu ký ức?"
“Lão phu không thích nói nhảm. Giao thuỷ tinh cầu ra đây." Lục Châu nói.
“Ha ha ha ... ta đã sắp chết, giao ra hay không thì có gì khác nhau?" Khương Văn Hư nói.
"Đương nhiên có khác." Lục Châu chậm rai đáp. "Lao phu đã biết đến sự tồn tại của hồng liên địa giới, ngươi lại là cửu diệp, Khương Văn Hư ngươi sao có thể là kẻ vô danh tại hồng liên địa giới?"
"Ngươi đang uy hiếp ta?" Khương Văn Hư híp mắt nói. "Ta đã ở đây mấy trăm năm, sớm đã không còn vướng bận gì nữa. Muốn chém giết, muốn lóc thịt lột da thì tuỳ ngươi."
Lục Châu gật đầu. "Ngươi cho rằng ngươi không nói thì lão phu sẽ không tìm được thuỷ tinh cầu?"
"Cơ Thiên Đạo, ta thừa nhận ta đã bại ... bại hoàn toàn. Khụ khụ khụ ... " Khương Văn Hư ho ra máu, máu tươi chảy tràn ra cổ và ngực hắn. "Nhưng ngươi nên từ bỏ ý định này đi thì hơn. Ta đã đưa một nửa ký ức trong thuỷ tinh cầu đến hồng liên địa giới. Tại đó, ngươi chỉ là một con kiến mạnh mẽ mà thôi. Ha ha ha ... "
“Cỗ quan tài màu đỏ chính là khí cụ vận chuyển?" Lục Châu lạnh nhạt nói.
Khương Văn Hư giật mình nhìn Lục Châu. Trầm mặc một lát hắn mới nói: "Ngươi che giấu thật sâu ... Năm đó ngươi giả chết có phải không?"
Toàn thân Khương Văn Hư khẽ run rẩy, trong mắt toát ra sự kinh ngạc.
Thấy sắc mặt hắn, Lục Châu nói: "Ngươi hạn chế bước chân của nhân loại, nàng lại cổ vũ cho con người trở nên mạnh mẽ hơn. Nàng cũng tới thế giới này, chắc chắn sẽ trở thành chướng ngại vật đối với ngươi, bị ngươi diệt trừ cũng không có gì lạ."
Khương Văn Hư cười ha hả, nhịn xuống cơn đau, chậm rãi nói: "Nàng quả thật đã bị ta giết chết. Nhân loại nhỏ bé như vậy, vì sao cứ muốn phải tìm ra đáp án làm gì? Không ngăn được tai nạn thì cần gì phải để tai nạn xảy ra? Đang sống yên ổn cớ gì cứ phải tự tìm phiền não?"
Lục Châu nâng tay, một chưởng ấn bay tới tát vào mặt Khương Văn Hư. Trên mặt hắn hiện ra năm dấu ngón tay đỏ ửng.