Lục Chau nhìn Lan Hải đang quỳ duoi đat: "Nguoi sợ han uy hiep, lại không sợ lão phu uy hiếp?"
"Sợ ... nhưng sợ thì còn có thể làm sao?" Lan Hải nuốt nước bọt đáp.
"Quốc sư hiện đang ở đâu?" Lục Châu hỏi.
Việc thứ tư Lục Châu cần làm khi đến Lâu Lan chính là tìm tới Khương Văn Hư. Khương Văn Hư muốn giết cửu diệp Lục Châu, nếu không xuất hiện thì làm sao ra tay?
Lan Hải nói: "Không biết."
Am! Rượu biến thành cương ấn có hình bàn tay, đánh vào lồng ngực Lan Hải. Lan Hải bay ngược ra ngoài, văng ra khỏi đại điện rồi rơi xuống đất.
Lục Châu chắp tay đi tới. "Bá Nạp gia tộc nhiều lần khiêu khích Ma Thiên Các, lão phu còn chưa tính sổ với các ngươi. Nay ngươi lại cả gan muốn chết, lão phu sẽ tính luôn cả nợ cũ, thành toàn cho ngươi."
Bốn tên vu sư đi cùng vội vàng chạy ra ngoài đỡ Lan Hải dậy.
Lúc này, một vu sư đứng bên trái trong đại điện bỗng lên tiếng:
“Lão tiên sinh, bệ hạ vì ngài mà giết đi cánh tay đắc lực nhất là tướng quân Đạt La đã thể hiện rất rõ thành ý của Lâu Lan. Chẳng lẽ ... ngài còn muốn giết sạch toàn bộ Lâu Lan mới chịu tin tưởng thành ý của chúng ta?"
Lục Châu liếc mắt nhìn tên vu sư, tay chắp sau lưng, sắc mặt lạnh nhạt, trầm giọng nói:
"Giết sạch Lâu Lan thì đã làm sao?" Tiếng nói vang vọng trong đại điện.
Toàn bộ tu hành giả Lâu Lan đều run rẩy, không ai dám nói chuyện, không khí lại trở nên ngột ngạt.
Quốc vương An Quy thở dài nói: "Lan Hải, hãy vì Lâu Lan mà đem thuỷ tinh cầu ra đi!"
Hy sinh một tộc để thành toàn cho cả nước ... hắn chỉ có thể làm thế! Lưu lại núi xanh không lo không có củi đốt. Nếu nui xanh không còn thì Lâu Lan mới thật sự xong đời.
Trong lòng Lan Hải vô cùng nặng nề, hắn nhìn quốc vương bệ hạ, gn từng chữ: “Bệ hạ, Lan Ni chết rồi, Tây Ân chết rồi, Ba Tư Nhĩ cũng chết rồi. Bá Nạp gia tộc có điểm nào có lỗi với Lâu Lan chứ?”
Bốn tên vu sư cũng ngẩng đầu nhìn về phía An Quy. Đúng vậy, Bá Nạp gia tộc bọn hắn hoàn toàn không có lỗi với Lâu Lan!
"Ba Tu Nhĩ vì Lau Lan ma thủ ve bien cuong hon tram nam, được người người kính ngưỡng. Toàn bộ bách tính Lâu Lan đều biết Bá Nạp gia tộc vĩ đại bậc nào! Ngài thật sự muốn mặc kệ lòng dân trong thiên hạ? Ngài làm sao còn mặt mũi bàn giao với bách tính đây?" Cảm xúc của Lan Hải trở nên rất kích động.