Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Vị trí trống kia để ai ngồi vào đây?"

Kiều Phương Hạ liền rút một cái khăn giấy ướt, mạnh tay lau miệng mình, nói nhỏ: "Không ăn nữa." 

Lệ Đình Tuấn không ép cô nữa. Anh làm viên bánh trôi cũng không nhỏ, cô ăn. năm viên, dựa theo lượng cơm của cô thì có lẽ bây giờ đã lửng dạ rồi. 

Anh dùng muỗng cô vừa ăn nhanh chóng ăn hết mấy viên còn lại, thản nhiên nói: "Tôi đã để lại cho em một lọ mứt dâu. Ngày mai có thể tôi phải đi làm lại. Mứt 

dâu đó làm sandwich hay bánh trôi đều được. Em thích ăn thế nào thì cứ bảo chị Phương làm" 

“Ừ” Kiều Phương Hạ thả lỏng mặt mày, đứng dậy khỏi chỗ ngồi. 

Vừa định lên lầu thì đột nhiên Lê Đình Tuấn nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng rồi ngồi xuống. 

 

"Tôi không đi!" Kiều Phương Hạ nhíu mày, vùng vẫy ở trong ngực anh, nghiêm túc nói với anh. 

Lệ Đình Tuấn chỉ im lặng lấy khăn quàng cổ và mũ mà anh đã chuẩn bị cho Kiều Phương Hạ, tỉ mỉ đội lên cho cô, sau đó lại sửa sang những sợi tóc đang vương ở cổ cô. Anh tỉ mỉ nhìn lại mấy lần, chắc chắn rằng cô chỉ lộ ra mỗi đôi mắt mới thỏa mãn buông lỏng tay. 

Cô không đi cũng phải đi. Lệ Đình Tuấn anh chưa bao giờ ngại việc những người bên cạnh anh biết rằng anh đã sớm xem Kiều Phương Hạ là vợ của mình. 

Người ta cứ nói ra nói vào thì sao chứ, chỉ cần có bằng lòng thì anh sẽ dùng hành động để chặn hết miệng lưỡi người đời. 

Cô vẫn im lặng. 

"Đi thôi." Lệ Đình Tuấn thấy cô không còn từ chối nữa, anh buông cô ra sau đó đứng dậy mặc thêm áo khoác. 

 

Kiều Phương Hạ vẫn còn hơi do dự. Lê Đình Tuấn thì đã sửa soạn tử tế sau đó đi qua nhẹ nhàng kéo tay cô cùng đi ra ngoài, vừa đi vừa nói nhỏ: "Tôi và em cùng ngồi một bàn nên thực ra cũng không có mất mặt như em nghĩ đâu"

Vị trí trống kia để ai ngồi vào đây?" - Chương 962 | Đọc truyện tranh