Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận
Chắc chắn là chị không biết đâu."
Tính khí Mặc Hàn Bảo rất tốt nhưng anh ta vẫn luôn giữ một khoảng cách với CÔ.
Có điều Kiều Phương Hạ bỗng nhiên phát hiện ra Mặc Hàn Bảo đối xử với An Dương có hơi khác. Có thể là do An Dương vừa lanh lợi vừa hiểu chuyện, rất được lòng người khác.
Nhưng mà con gái lớn lên bên cạnh người thân của mình vẫn tốt hơn.
Kiều Phương Hạ nhìn An Dương nhảy ra ngoài. Đột nhiên cô cảm thấy những lời cô vừa nói với An Dương rất đúng.
Xét cho cùng, ngoại trừ Lệ Quốc Chiến thì trên thế giới này người đàn ông đối xử tốt với An Dương nhất chỉ có Lê Đình Tuấn.
Hai ngày sau, Phó Minh Tuyết thấy Kiều Phương Hạ đã khôi phục kha khá nên cũng định quay lại nước ngoài.
Trước khi đi, bà ấy dặn dò Kiều Phương Hạ thêm vài câu. Trước khi xuống lầu và lên xe, bà ấy vừa thu dọn đồ đạc vừa cằn nhằn lải nhải với Lệ Đình Tuấn.
Kiều Phương Hạ đứng trước cửa sổ sát đất nhìn Lê Đình Tuấn lên xe, chở Phó Minh Tuyết rời đi.
Cô đang định quay về giường thì thấy Triêu Mai Hoàng từ ngoài sân đi vào.
Triệu Mai Hoàng đi thẳng đến phòng của Kiều Phương Hạ. Cô ta đánh giá cô từ trên xuống dưới vài lần, thấy sắc mặt cô đã tốt hơn nhiều, cô ta nói: "Mẹ em nói với em chị nên xuống lầu phơi nắng mới tốt. Hôm nay ở bên ngoài chỉ có mười bảy, mười tám độ thôi."
Kiều Phương Hạ gần như sống trong một không gian kín. Mấy ngày qua, cô đã gặp rất nhiều người thân, bạn bè của nhà họ Phó và nhà họ Lệ. Ngoại trừ khuôn
mặt với nụ cười gượng gạo giả vờ như không có mâu thuẫn gì với Lê Đình Tuấn thì cô cũng không biết chuyện gì khác.
“Có chuyện gì vậy?” Kiều Phương Hạ nằm trên ghế tựa có trải một tấm chăn lông chồn do Phó Viễn Hạo sai người chuẩn bị, lười biếng hỏi ngược lại Triều Mai Hoàng.
“Kiều Diệp Ngọc thổi học rồi.” Triều Mai Hoàng nhẹ nhàng trả lời Kiều Phương Hạ.