Ngay khoảnh khắc bài tay rơi xuống đột nhiên ông ta lại khựng lại. 

"Mày có biết Phương Hạ mới bao nhiêu tuổi không?" Ông ta 

trầm giọng hỏi Lệ Đình Tuấn: "Mày lớn hơn Phương Hạ những tám tuổi đấy Lệ Đình Tuấn à! Mày đáng tuổi chú con bé rồi! Mày chế bên ngoài mắng chửi con bé vẫn chưa đủ thảm hay sao? Mày muốn hủy hoại cả cuộc đời con bé à? Mày còn muốn cho con bé đường sống không? Những điều này mày đã từng nghĩ đến chưa hả?" 

"Con thật lòng đấy, đợi đến khi cô ấy lớn thêm vài tuổi, con sẽ cưới cô ấy, sẽ không có ai dám chửi mắng cô ấy cả" 

 

Ngay khi Lệ Đình Tuấn vừa dứt lời, Lệ Quốc Chiến tức giận nói: "Không được! Tao nói cho mày biết đây là chuyện không thể: Tốt nhất là mày nên rút lại câu nói này của mình sớm đi, tao sẽ coi như không nghe thấy những lời nói vừa rồi của mày!" 

Lệ Đình Tuấn bình tĩnh nhìn thẳng vào Lệ Quốc Chiến, nhẹ giọng hỏi ngược lại: "Nếu như cô ấy cũng đồng ý thì sao?" 

Mấy năm nay Lệ Quốc Chiến chỉ nhìn ra được sự tôn trọng của Kiều Phương Hạ dành cho Lệ Đình Tuấn mà thôi, chưa bao giờ nhìn ra tình cảm gì khác ngoài tình anh em của Kiều Phương Hạ dành cho Lệ Đình Tuấn. 

"Mày đang nói năng hàm hồ gì vậy? Con bé vẫn còn là trẻ con!" 

Một lúc lâu sau, Lệ Quốc Chiến nhìn Lệ Đình Tuấn hung hãn đe dọa nói: "Tốt nhất là mày giấu mấy lời nói vừa rồi đi! Nếu như để cho người xung quanh nhìn ra được lấy chuyện này ra rêu rao làm cho Kiều Phương Hạ bị tổn thương thì tao sẽ tính sổ với mày!" 

"Còn nữa, nếu như mày dám dùng bạo lực với con bé, tao cũng sẽ không tha cho mày đâu!" 

"Con biết rồi" Lệ Đình Tuấn gật đầu, nhẹ giọng trả lời. 

Ở ghế trước của xe, Vô Nhật Huy thấy Lệ Đình Tuấn dựa người vào ghế sau, nhíu chặt hàng lông mày không nói một lời nào còn tưởng rằng chứng đau đầu của anh lại tái phát, lo lắng cẩn thận hỏi: "Cậu hai? Đầu anh lại đau rồi à?"

Tao cũng sẽ không tha cho mày đâu!" - Chương 1235 | Đọc truyện tranh