Thời tiết hơi nóng, Kiều Phương Hạ phơi nắng ở bên ngoài đến trưa, trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng, sau lưng lộ ra vết mồ hôi thấm ướt khiến váy bằng vải bông màu lam nhạt dính vào người cô. 

Lệ Đình Tuấn nhìn về phía cô, nhẹ giọng hỏi: "Đến đây lau mồ hôi đã." 

Kiều Phương Hạ không giỏi giao tiếp với người khác, mặc dù đã gặp Tống Thanh Hào rất nhiều lần rồi nhưng khi Tổng Thanh Hào chủ động nói chuyện với mình cô vẫn hơi mất tự nhiên. 

Kiều Phương Hạ im lặng ngước mắt nhìn Tổng Thanh Hào, vòng qua phía xa của ghế sofa đi đến chỗ Lệ Đình Tuấn. 

Lệ Đình Tuấn đưa cho Kiều Phương Hạ hai miếng khăn giấy, chuyển tầm mắt liếc về phía Tống Thanh Hào. 

Tống Thanh Hào hơi nhướng mày, lập tức dập tắt thuốc lá trên tay rồi đứng dậy mở cửa sổ sát đất để mùi thuốc lá tản đi. 

Anh ta xoay người, ánh mắt chứa ý cười nhìn Kiều Phương Hạ: "Cưỡi ngựa bao giờ chưa? Anh biết một nơi rất thú vị có ngựa con rất đáng yêu, có thể đưa em đi chơi một vòng các kiểu này, muốn đi không?" 

"Nhưng em còn chưa làm xong bài luyện thi hôm nay" Kiều Phương Hạ suy nghĩ một lúc, nhỏ giọng trả lời. 

"Mặc kệ anh của em đi, cách thời gian em thi lên trung học cơ sở còn một năm nữa, nghỉ hè ra ngoài chơi hai ngày không sao hết" Tống Thanh Hào tiếp tục dẫn dắt từng bước. 

Vì lúc trước Kiều Phương Hạ bị bệnh tự kỷ phải tạm nghỉ học một năm, bình thường đi học cũng xin nghỉ thường xuyên cho nên bài học bị tụt lại khá nhiều, yêu cầu của người nhà họ Lệ với cô là thi vào trường tiểu học thực nghiệm trực thuộc tốt nhất thành phố Hạ Du nên Kiều Phương Hạ cũng không dám thư giãn trong kỳ nghỉ hè. 

Cô lại ngẫm nghĩ một lúc, cẩn thận chuyển tầm mắt nhìn Lệ Đình Tuấn bên cạnh.

"Cưỡi ngựa bao giờ chưa? - Chương 1183 | Đọc truyện tranh