"Anh không cầu xin sự tha thứ của em, nhưng ít nhất cũng đừng triệt để phân rõ giới hạn với anh được không? Cho dù chỉ có thể nhìn em từ xa thôi cũng được." Cố Dương Hàn chịu đựng cơn đau tiếp tục nói khẽ vào tai cô. 

Kiều Phương Hạ nghe giọng điệu của anh ta giống như van nài, khóe mắt của cô cũng bắt đầu cay cay hỏi ngược lại: "Tôi có gì tốt đâu chứ? Anh làm vậy có thấy đáng không?" 

“Mọi thứ của em đều tốt, chỉ có em là không biết mà thôi.” Cố Dương Hàn cười khổ đáp. 

Cố Dương Hàn đau đớn đến mức bắt đầu xuất hiện ảo giác, thoáng chốc nhớ lại thời gian khi bọn họ còn nhỏ, Kiều Phương Hạ dựa vào cửa sổ dùng bàn tay nhỏ nhắn bụ bẫm của mình chống cằm nhìn anh ta luyện đàn ở trong phòng. 

“Anh, anh có đói bụng không?” Cô dùng giọng sữa non nớt của mình nhỏ giọng hỏi anh ta. 

Vừa nói vừa lấy ra hai cái bánh quy bơ sữa đã bị bể vụn từ 

trong túi của mình ra: "Em leo vào trong đó đút cho anh ăn nha." 

"Nhà họ Cố chúng ta không cần một đứa vô dụng chỉ xếp hạng hai" 

Kể từ ngày đó trở đi, ngoại trừ thời gian đi học ở trường thì Cố Dương Hàn đều bị nhốt trong phòng luyện đàn cả ngày lẫn đêm, chỉ cần đánh sai một nốt sẽ bị phạt phải chơi lại khúc nhạc đó mười lần, cứ như vậy đàn đi đàn lại đủ mười lần mới được phép ăn cơm. 

Từ trước đến nay Cố Dương Hàn không phải là thiên tài gì 

đó, anh ta biết rõ năng khiếu của mình có hạn, thậm chí đứng trước áp lực tàn khốc của ba mẹ anh đã từng nghĩ đến cái chết.

"Em leo vào trong đó đút cho anh ăn nha." - Chương 1176 | Đọc truyện tranh