Cô ta ra chiêu làm nũng, nói với Nam Ngự bằng giọng ngọt ngào: “Cảm ơn anh, sếp Nam”
Nhưng ngoài Ngũ Vận Uyển ra thì Nam Ngự là loài động vật miễn dịch với tất cả phụ nữ khác. Anh nói với gương mặt không chút cảm xúc, “Cô nghỉ ngơi cho tốt đi”
Nam Ngự rời khỏi phòng bệnh, anh nói rằng sẽ dặn Dương Tá cho Lâm Tiểu Như gặp Khương Linh một lần.
Buổi chiều Lâm Tiểu Như xuất viện, cô ta được Dương Tá đưa đến một căn nhà ở ngoại ô, ở đó cô ta gọi video với Khương Linh.
Trong video, Khương Linh đang ngồi trong một căn phòng đơn sơ. Bức tường loang lổ, sàn nhà bẩn thỉu, có vẻ như bốn bề của căn nhà này đều bị gió lùa, cửa sổ cũng bị hỏng.
Khương Linh vừa nhìn thấy con gái, hơn nữa dường như cô ta vẫn ổn và không bị làm sao, sắc mặt cũng không tệ, nghĩ đến tình cảnh của mình, bà ta không khỏi rơi nước mắt.
Khương Linh rất chán chường, bà ta cũng gầy đi không ít, trông có vẻ vô cùng mệt mỏi, như thể đã làm rất nhiều việc mà không được nghỉ ngơi đầy đủ vậy.
Sau khi Dương Tá rời đi, Lâm Tiểu Như mới khóc lóc và nói với Khương Linh: “Mẹ, mẹ có khỏe không ạ?”
“Ừm... Ừm ..” Khương Linh che miệng, bà ta rơi lệ.
Bà ta có thể nói rằng mình sống không hề tốt ư? Bà ta đã bị trừng phạt nghiêm khắc! Trải qua tháng ngày sống không bằng chết. Ngày nào cũng phải làm rất nhiều việc nặng nhọc nhưng chỉ được ăn một ít cơm, chưa kể đến việc không có gà vịt thịt cá, có cơm canh thừa để ăn thôi cũng là tốt rồi.
Ở đây còn có một đám nông dân thô lỗ bắt nạt Khương Linh, hơn nữa còn nhổ nước miếng và thường xuyên đánh đập mắng chửi bà ta. Trên người bà ta có rất nhiều vết thương, nhưng vì quần áo đã che lấp nên con gái Lâm Tiểu Như không thể nhìn thấy.