Nam Ngự nhạy bén chú ý thấy, hỏi: "Em lạnh à? Em khoác thêm áo khoác của anh đi."
"Không cần, anh sẽ bị cảm mất"
"Em khoác lên đi"
Ngũ Vận Uyển ngoan ngoãn nghe theo lời Nam Ngự nói, khoác áo trên người và cảm giác ấm hơn nhiều.
Cô đẩy cửa bước vào trong, nhìn thấy Lâm Tiểu Như bị người ta trói tay sau lưng đang ngồi trên mặt đất, trong miệng còn bị bịt kín, tóc tai rối bời.
Ngũ Vận Uyển giật mình kinh ngạc, "Nam Ngự, Lâm Tiểu Như làm sao vậy?"
Lâm Tiểu Như trợn trừng mắt, không có cách nào nói chuyện được. Cô ta vừa nhìn thấy Nam Ngự và Ngũ Vận Uyển tới, đã vô cùng sợ hãi.
Nam Ngự cười lạnh, vừa muốn nói chuyện thì đột nhiên có người xông vào!
Chỉ thấy Nam Bá dẫn theo phương Linh thở hổn hển chạy đến trước mặt bọn họ, cảm giác như anh ta đã tốn rất nhiều sức lực mới chạy tới đây.
Chẳng qua bọn họ tưởng qua đây là có thể thay đổi được gì sao?
Nam Ngự cười lạnh, lười để ý tới bọn họ.
Mà lúc này, Khương Linh đã khóc tới đầm đìa nước mắt, lập tức quỳ xuống trước mặt Nam Ngự, gào khóc thảm thiết.
"Sếp Nam à sếp Nam, cậu đại nhân đại lượng tha cho Tiểu Như nhà chúng tôi đi! Các người muốn trả thù thì cứ nhằm vào tôi đây này! Tôi van xin cậu! Van xin cậu đấy!"