Xem ra tình cảm Nam Ngự dành cho Mặc Chiêu Huyên vẫn rất sâu đậm. Vợ anh đang ngồi bên cạnh mà anh vẫn muốn mua món đồ của Mặc Chiêu Huyên.
Mặc Nham tiếp tục giữ bảng lên và nở nụ cười chế nhạo.
“Một triệu ba trăm tệ!”
Nam Ngự, cậu là kẻ đạo đức giả, cậu xứng đáng có được cây bút của Chiêu Huyên ư?
Nam Ngự tiếp tục giữ bảng theo.
“Một triệu bốn trăm tệ!”
Ngũ Vận Uyển cúi đầu nhìn chiếc túi xách của mình, cô không dám nhìn vẻ mặt của Nam Ngự, cũng không dám nhìn cây bút máy đó.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Ngũ Vận Uyển, cảm thấy Nam Ngự coi trọng cây bút máy này như vậy chắc chắn là vì anh vẫn chưa quên được tình cũ Mặc Chiêu Huyên, đây chính là tín vật đính ước của họ.
Điều này khiến người vợ hiện tại của Nam Ngự khó xử biết bao.
Trả giá cao để mua lại di vật của bạn gái cũ ngay trước mặt vợ mình, làm vậy có thích hợp không? Anh chẳng hề để ý đến mặt mũi của cô một chút nào hết. Có thể thấy trong lòng Nam Ngự, người có vị trí cao nhất và tốt nhất là Mặc Chiêu Huyền chứ không phải là Ngũ Vận Uyển cô.
Nhưng nếu Nam Ngự không phải là một người trọng tình cảm, luôn nhớ tình cũ thì liệu cô có còn thích anh nữa không?
Ngẫm lại thì Nam Ngự cũng không làm gì sai, dù sao hai người họ đã từng có một khoảng thời gian đẹp đẽ khó quên, cũng rất đáng để ghi nhớ và trân trọng. Tâm trạng của Ngũ Vận Uyển vừa phức tạp vừa rối bời.
Mặc Nham lại giơ bảng lên.