Dương Tá thoáng ngây người rồi mới chợt hiểu ra Nam Ngự muốn nói tới ai.
Nam Ngự trượt xe lăn ra ngoài, đi tới trước phòng bệnh của Nam Bá.
Nam Bá khó khăn lắm mới đuổi được Lâm Tiểu Như đi, đang ngồi ở trên giường bệnh cầm điện thoại và đờ người ra, do dự không biết có nên gửi tin nhắn cho Ngũ Vận Uyển, hỏi thăm tình trạng sức khỏe của cô không, không ngờ lại nghe được tiếng gõ cửa đều đều.
"Vào đi." Anh ta đang thấy lạ, không biết ai sẽ tới thăm mình. Nhưng khi cánh cửa được đẩy ra, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên xe lăn bên ngoài, anh ta không khỏi đờ mặt ra.
"Chú?" Anh ta nói với vẻ kinh ngạc, "Sao chú quay lại?"
Nam Ngự không phải đang xử lý công việc của nhà họ Nam ở Mỹ với ba à? Sao chú ấy có thể về nhanh như vậy?
Chẳng lẽ chú ấy nghe nói Ngũ Vận Uyển xảy ra chuyện nên mới cố ý chạy về?
Nam Bá lập tức hiểu được, chợt thấy khó chịu.
Ngay cả ba anh ta biết anh ta bị thương cũng chỉ gọi điện thoại qua hỏi thăm
một lát nhưng Nam Ngự lại bỏ lại tất cả công việc để quay về?
"Ừ, nghe nói cậu bị thương vì Vận Uyển nên tôi tới thăm" Nam Ngự thản nhiên nói với giọng điệu khó lường.
Nam Bá khẽ nhíu mày, "Cảm ơn chủ quan tâm, Vận Uyển... bây giờ thím thế nào?"
Nghe ra được sự quan tâm không thể che giấu được trong giọng nói của Nam Bá, ánh mắt Nam Ngự chợt lạnh hơn, thậm chí không trả lời vấn đề này. Nhất thời trong phòng bệnh im ắng làm người ta cảm thấy xấu hổ.
“Xem ra cậu thật sự rất quan tâm đến vợ tôi” Một lúc lâu sau, Nam Ngự mới từ tốn lên tiếng, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, không biết tại sao lại loáng thoáng lộ ra cảm giác áp chế.
gì?”
Nhìn bộ dạng có hơi nhớn nhác của Nam Bá, Nam Ngự chỉ nhàn nhạt cười: “Tất nhiên là cảm ơn cậu đã cứu vợ tôi”
Những lời Nam Ngự nói là thật.
Mặc dù hơi khó chịu khi Nam Bá cứu Ngũ Vận Uyển ra khỏi đám cháy, nhưng nếu không phải Nam Bá thì có khả năng anh đã không thể nào nhìn thấy. được Ngũ Vận Uyển nguyên vẹn thể này.